Trong một buổi yến tiệc, có người đã khóa ta và một nam tử xa lạ vào cùng một gian phòng.
Nam tử kia trúng thuốc, cả người mê mê tỉnh tỉnh, thần trí chẳng còn minh mẫn. Ta đang sợ hắn sẽ hủy hoại thanh danh trong sạch của ta thì bất chợt trông thấy hắn rút ra một thanh chủy thủ.
“Cô nương đừng sợ, cho dù có phải tự khiến mình không còn làm nam nhân được nữa, ta cũng tuyệt đối không chạm vào nàng!”
Hắn nói xong quả thật định động đao, muốn tự khiến mình đoạn tử tuyệt tôn.
Khoan đã!
Có cần phải quyết tuyệt đến mức ấy không?
Ta còn chưa kịp ngăn cản, hắn đã ngất lịm đi. Sau đó, ta bị vị huyện chủ vốn luôn đối đầu với mình bắt gặp ngay tại trận.
Ta chỉ sợ nàng sẽ đổi trắng thay đen, ra ngoài nói năng lung tung, để chuyện này truyền đi khắp nơi.
Nào ngờ nàng túm lấy ta, tức giận đến mức trợn tròn mắt.
“Ngươi còn muốn sống nữa hay không? Gan to bằng trời rồi, lại dám lén lút tư hội với nam nhân!”