Đây đâu phải chuyện nhất thời nảy ra, từ trước đến nay ta vẫn luôn nghĩ như vậy.

Cứ nghĩ hết những điều tồi tệ nhất trước, như thế mới không đến mức thất vọng. Đỡ phải mong ngóng mãi, cuối cùng lại chỉ nhận về thất vọng.

Mẫu thân lại nhìn ca ca, khẽ nói:

“Người bên ngoài ta không quản được, nhưng đối với các con, ta chưa từng có lòng xấu.”

Lời ấy khiến ta và ca ca đều ngẩn người, nhất thời không biết nên đáp thế nào.

Bà lại nói:

“Ta cũng không mong các con chịu coi ta như thân mẫu, chỉ mong các con đừng coi ta là người muốn hại mình.”

Ta vội nói:

“Sau chuyện ở vương phủ, người vẫn chịu bảo vệ con. Từ hôm ấy con đã biết người đối xử tốt với con rồi.”

Ca ca cũng ngượng ngùng lên tiếng:

“Con cũng biết người không phải loại kế mẫu độc ác chuyên ngược đãi con riêng.”

“Chỉ là mẫu thân con vừa qua đời, muội muội còn chưa tìm thấy, phụ thân đã cưới người vào cửa. Nếu con thân thiết với người và nhị muội, trong lòng con cứ cảm thấy như mình có lỗi với mẫu thân và muội muội…”

Nói đến đây, huynh ấy không nói nổi nữa.

Mẫu thân nghe xong lại cười. Cười được một lúc, nước mắt cũng rơi xuống.

“Trong lòng con không hận ta, ta cũng đã mãn nguyện rồi.”

Ta càng nghĩ càng cảm thấy bà cũng có nỗi khổ riêng, dứt khoát nói:

“Nói cho cùng, vẫn là phụ thân gây ra chuyện!”

“Nếu ngày hội hoa đăng hôm ấy, phụ thân chịu trông nom con cho tốt thì làm sao con có thể bị mất tích? Nếu con không mất tích, mẫu thân cũng sẽ không… Sau đó xảy ra bao nhiêu chuyện chẳng phải đều bắt đầu từ đó hay sao?”

Ca ca cũng hiên ngang gật đầu.

“Đúng vậy, tất cả đều tại phụ thân!”

Chúng ta đang nói thì tùy tùng của phụ thân chạy về phủ, bẩm báo với mẫu thân:

“Phu nhân, tướng quân bình an vô sự, hiện đang trên đường trở về phủ!”

Ta và ca ca vừa nghe đã mừng đến mức suýt nhảy lên.

“Phụ thân không sao rồi?!”

Oán thì oán, nhưng ta cũng chưa từng mong ông không thể ra khỏi cung.

Phụ thân còn vui mừng hơn chúng ta. Vừa bước vào cửa, ông đã nắm lấy vai mẫu thân, mừng rỡ không thôi.

“Phu nhân, nhà chúng ta gặp được minh quân rồi! Bệ hạ tuổi còn trẻ nhưng quả thật là một vị minh quân hiếm có!”

Ta vội hỏi:

“Phụ thân, rốt cuộc bệ hạ đã nói gì?”

Ông đang hưng phấn, chỉ quay người quỳ xuống về phía hoàng cung.

“Hoàng Kim đài, nặng nghĩa ân. Tay cầm kiếm báu xả thân đáp đền.”

Đọc đến đây vẫn chưa đã, ông lại lớn tiếng nói:

“Tay cầm kiếm báu xả thân đáp đền! Ha ha ha, bệ hạ vạn tuế!”

Nhìn dáng vẻ ấy, nhất thời chúng ta cũng không hỏi được gì.

Đành kéo người tùy tùng lại hỏi. Người ấy giải thích:

“Bệ hạ hỏi đến chuyện của cô nương, tướng quân đã kể lại toàn bộ sự việc. Bệ hạ nghe xong tin lời tướng quân, còn đồng ý tra rõ vụ án, trả lại sự trong sạch cho cô nương.”

Cuối cùng ta cũng có thể yên lòng, càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này thật hiếm có.

Vị hoàng đế này vậy mà chịu nghe người khác nói hết đầu đuôi, lại không tùy tiện vu oan cho ai!

Chúng ta cũng theo phụ thân hô vạn tuế. Cả căn phòng cuối cùng cũng không còn vẻ sầu muộn như trước nữa.

10

Mặc dù trong cung không trách tội, ta vẫn quyết định ở nhà tránh mặt một thời gian.

Trước kia bên ngoài nhắc đến ta đã chẳng có mấy lời tốt đẹp, nay những lời đồn ấy lại càng khó nghe.

Ta chỉ không muốn ra ngoài để người ta bàn tán thêm, vậy mà người trong nhà lại tưởng ta chịu đả kích quá lớn, sợ ta nghĩ quẩn, ngày nào cũng phải tới nhìn ta một lần.

Kết quả mỗi lần tới, bọn họ lại phát hiện lúc ăn cơm ta ăn còn nhiều hơn bọn họ, ban đêm cũng ngủ ngon hơn bọn họ.

Phụ thân không nhịn được lẩm bẩm:

“Cũng chẳng biết giống ai, thật đúng là ăn khỏe ngủ khỏe.”

Ta không ra ngoài, nhưng lại có người chủ động tới thăm.

Huyện chủ đặc biệt đến thêm một chuyến, tranh luận với ta rằng nàng tuyệt đối chưa từng kể chuyện hôm ấy cho bất kỳ ai.

Lúc này ta đang là người bị bàn tán khắp hang cùng ngõ hẻm, người khác tránh còn không kịp, vậy mà nàng lại chủ động tới cửa, còn sợ ta hiểu lầm, hết lần này đến lần khác giải thích.

Lần này, ta thật sự cảm thấy nàng rất có nghĩa khí.

Hạ T.ử Khiêm cũng từng tới.

Nhưng vừa nhìn thấy ta, hắn lại bắt đầu ngẩn người, ngồi đó nửa ngày chẳng nói được câu nào.

Cuối cùng ta mất kiên nhẫn, hỏi hắn:

“Ta buồn chán đến vậy sao? Khiến huynh ngồi một lúc là thất thần?”

Nếu không nhớ đến chuyện lần trước hắn đã tin ta, ta đã sớm nhắc lại chuyện từ hôn rồi.

Hắn chịu tin ta, ta rất cảm kích, nhưng ta cũng không thể sống cả đời với một kẻ chẳng buồn để ý đến ta.

Hạ T.ử Khiêm lúc này mới hoàn hồn, ấp úng hồi lâu vẫn không nói được nguyên do.

Ta thở dài.

“Nếu huynh không thích ta thì sau này đừng miễn cưỡng nữa. Đợi sóng gió lần này qua đi, chúng ta bẩm báo trưởng bối rồi hủy hôn đi.”

Nói xong, ta gọi nha hoàn tiễn hắn ra ngoài.

Hắn vội vàng giải thích, dáng vẻ sốt ruột này ngược lại còn giống một người sống động hơn hẳn bộ dạng ngây ngốc vừa rồi.

06 - Ta Cứ Tưởng Bọn Họ Đều Muốn Hại Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia