Ta đứng ngơ ngác tại chỗ, bàn tay vẫn đặt trên bụng.

Không có thai.

Từ đầu đến cuối, hoàn toàn không có đứa bé nào cả.

Thế thì những ngày qua ta lo sợ hãi hùng, quấn bụng chật chội, rồi gả cho người ta...

Tất cả chỉ vì một đứa trẻ vốn dĩ không hề tồn tại sao?

Không đúng.

Kỷ Vân Chỉ cưới ta, chẳng phải vì đứa trẻ này sao?

Mặt ta cắt không còn một giọt m.á.u.

Một lúc sau, chị Vương trả tiền khám bệnh rồi dắt ta ra khỏi tiệm t.h.u.ố.c.

"Chuyện tốt! Chuyện tốt tày trời!" Chị Vương ngẩng mặt lên trời chắp tay vái lia lịa, "Bồ Tát rủ lòng thương, may mà không mang thai! A Di Đà Phật, A Di Đà Phật!"

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không thốt ra lời nào.

Chị Vương vẫn thao thao bất tuyệt: "Về nhà bảo Kỷ Vân Chỉ nhà em sắc t.h.u.ố.c cho uống, uống chừng nửa tháng là bụng êm ngay, kinh nguyệt lại về bình thường như người ta thôi. Sau này muốn có con thì cứ danh chính ngôn thuận mà sinh."

Ta đứng giữa phố, hai chân nhũn ra suýt chút nữa ngã khuỵu xuống đất.

Chị Vương vội vàng xóc nách đỡ lấy ta: "Làm sao thế? Sao lại không nói năng gì?"

Ta ngẩng đầu lên, mắt đầm đìa nước mắt.

"Ta... ta sợ."

"Huynh ấy vì đứa bé mới chịu cưới ta. Nếu huynh ấy biết vốn dĩ không có đứa bé nào..."

"Hắn vì đứa bé mới cưới ngươi sao?" Chị Vương ngơ ngác một hồi rồi đột nhiên thở dài đ.á.n.h sượt.

"A Kiều ơi là A Kiều, cái đầu óc này của ngươi... Lần đầu tiên hắn ra tay giúp ngươi, hắn đã biết ngươi m.a.n.g t.h.a.i chưa?"

Ta mấp máy môi.

Chưa biết.

Lúc đó đến chính ta còn chưa nghĩ là mình có thai, làm sao hắn biết được chứ.

Thế mà hắn chẳng nói chẳng rằng bỏ bạc ra giúp ta, đến cả tờ giấy cầm đồ cũng chẳng buồn ngó qua lần hai.

"Về sau lúc ngươi ngã bệnh, hắn bế xốc ngươi chạy đến tiệm t.h.u.ố.c, cũng là vì ngươi m.a.n.g t.h.a.i sao?"

Ta lắc đầu.

Lúc đó chính ta còn chưa hay biết gì, làm sao hắn có thể biết được cơ chứ.

"Thế nên đấy! Ngươi vẫn chưa hiểu ra sao? Thứ hắn muốn chính là con người ngươi đấy!"

Muốn... muốn ta sao?

Ta ngồi thụp xuống đất, gục mặt vào hai đầu gối.

Chị Vương cũng ngồi xuống theo, vỗ vỗ vào lưng ta dỗ dành:

"Về nhà cứ thành thật nói hết với Kỷ Vân Chỉ nhà ngươi đi. Nếu hắn vì chuyện này mà không cần ngươi nữa, tên ta viết ngược lại ngay!"

Tối hôm đó, một mình ta ngồi ở hậu viện, uống hết nửa vò rượu mận. Rượu do chị Vương ngâm từ năm ngoái, vị ngọt dịu dàng, lúc uống chẳng thấy gì nhưng hậu vị lại ngấm lắm.

Trong đầu ta rối như bòng bong, nghĩ tới mẫu thân, nghĩ tới Thôi Húc, nghĩ tới đứa bé chưa từng tồn tại, rồi lại nghĩ đến Kỷ Vân Chỉ.

Ta không muốn lừa dối hắn. Nhưng ta lại càng sợ hắn không cần ta nữa.

Hết chén này đến chén khác ừng ực trôi xuống cổ họng, mặt ta nóng bừng như bốc lửa.

Từ ngày bị hỏng đầu óc, những lúc buồn rầu hay vui vẻ ta đều hay đỏ mặt. Khi mẫu thân còn sống từng bảo ta "trong lòng chẳng giấu nổi chuyện gì, có bao nhiêu hiện hết lên mặt rồi".

Nhưng đêm nay, ta chẳng rõ rốt cuộc lòng mình đang buồn hay đang vui.

Không có thai.

Đáng lẽ ta phải vui mới đúng chứ.

Nhưng sao trong lòng lại trống hoắc, hệt như bị ai khoét mất một khoảng sâu hun hút?

Ta tựa vào tường đứng dậy, chân bước xiêu xiêu quẹo quẹo đi vào cửa tiệm.

Kỷ Vân Chỉ vẫn đang ngồi đằng sau quầy thu tiền gảy bàn tính. Hắn ngước đầu lên, nhác thấy dáng vẻ của ta thì ngơ ngác mất một hồi.

"A Kiều? Nàng uống rượu sao?"

Ta không đáp lời, bước lại gần rồi đập bạt tờ đơn t.h.u.ố.c nhăn nhúm trong tay xuống quầy.

"Vân Chỉ, ta không có thai."

Hắn cúi đầu nhìn đơn t.h.u.ố.c một cái, rồi lại ngẩng lên nhìn ta.

"Từ đầu đến cuối hoàn toàn không có." Giọng ta run run, mặt càng lúc càng nóng bừng.

Khoảnh khắc này, ta chợt sợ hắn vội đứng dậy rồi xoay người bỏ đi không ngoảnh đầu lại, hệt như Thôi Húc năm nào.

"Trong bụng chỉ là trướng khí chứ không phải đứa trẻ. Lão thầy t.h.u.ố.c bảo thế."

Kỷ Vân Chỉ im lặng không đáp.

"Huynh có giận không?" Ta chằm chằm nhìn vào mắt hắn, "Nếu huynh giận thì cứ mắng ta đi. Huynh đừng im lặng như thế."

Hắn đứng dậy, bước vòng qua quầy thu tiền đến trước mặt ta.

Ta cứ tưởng hắn sắp sửa mắng mình. Nhưng hắn chỉ giơ tay, khẽ vén vài sợi tóc dính vệt rượu ra sau vành tai ta.

"A Kiều."

"Dạ."

"Ta cưới nàng, xưa nay chưa từng vì đứa trẻ."

"Huynh gạt người." Nước mắt ta lại trào ra như mưa, "Rõ ràng huynh từng bảo 'Đứa bé sinh ra ta nuôi' mà."

"Đó là vì khi ấy ta tưởng đó là con của nàng." Giọng hắn nhẹ tênh, "Con của nàng thì cũng là con của ta. Không phải vì có đứa trẻ mới cưới nàng, mà vì đó là nàng."

Đầu óc ta chẳng xoay chuyển kịp.

"Nhưng... nhưng giờ không có đứa trẻ nữa rồi..."

"Không có thì thôi." Hắn dịu dàng bảo, "Chỉ cần nàng còn ở đây là được rồi."

Hai chân ta nhũn ra hoàn toàn, cả người từ từ trượt xuống đất. Hắn nhanh tay đỡ lấy ta, kéo ta ôm c.h.ặ.t vào lòng.

10 - Ta Cũng Xứng Được Yêu Thương - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia