Sắc mặt Tạ Tòng An trắng bệch.
"Còn thức ăn cho ngựa ở kho Bắc nữa." Ta chỉ vào vụn cỏ bên cạnh xe ngựa: "Ô Diêm thảo chỉ mọc ở vùng đất ẩm ướt trên quan đạo phía Bắc, hài của Triệu nương t.ử, xưởng ngựa ở trang t.ử của Tạ phủ, kẽ bánh xe ở đây đều có. Ngài dùng cùng một đội ngựa để chuyển vận lương thực ăn cắp, tưởng rằng đổi niêm phong là không ai nhận ra đường đi sao. Nhưng cỏ thì không biết nói dối thay ngài đâu."
Ông ta nhìn ta c.h.ế.t trân: "Một ả đàn bà, cũng dám ở đây vọng nghị triều chính?"
Ta cười, giọng nói rõ ràng xuyên qua màn mưa: "Đàn bà thì sao? Ta biết đọc sổ sách, nhận ra cỏ, cũng nhìn thấu lòng người. Ngài lấy lương thực cứu mạng của bách tính đổi lấy vàng ngọc cho mình, lấy mạng của Triệu nương t.ử để đắp lỗ hổng cho mình, lại có mặt mũi hỏi ta có dám hay không?"
Trong số phu khuân vác thủy vận vây xem, có người hét lên một tiếng "Nói hay lắm", tiếp đó là càng ngày càng nhiều tiếng hùa theo.
Da mặt Tạ Tòng An co giật, cuối cùng cũng lộ ra vẻ hung ác, lại rút đoản đao trong tay áo lao về phía ta.
Ta không lùi.
Bùi Nghiên Chu còn nhanh hơn ông ta. Khoảnh khắc chiếc ô rơi xuống đất, chàng kéo ta ra sau lưng che chở, trở tay bẻ quặt cổ tay Tạ Tòng An. Lục Đình Vân bồi thêm một cước, đoản đao bay cắm vào bùn lầy.
Tạ Tòng An bị đè nghiến xuống đất vẫn còn gào thét, nói Bùi Nghiên Chu lạm quyền, nói ta yêu ngôn hoặc chúng.
Ta nhặt chiếc ô rơi trong bùn nước lên, che mưa cho Bùi Nghiên Chu.
"Tạ đại nhân." Ta cúi đầu nhìn ông ta: "Chúng ta đến đây, là để thay những người bị ông làm cho c.h.ế.t đói đòi lại một món nợ."
12.
Ngày vụ án được đưa lên điện Kim Loan, cả triều văn võ bá quan đều có mặt.
Tạ Tòng An vẫn muốn đ.á.n.h cược lần cuối. Ông ta nói tệ nạn thủy vận tích tụ nhiều năm, bản thân chỉ phụng mệnh hành sự; lại nói Triệu nương t.ử thân phận thấp hèn, sổ sách chưa chắc đã đáng tin; thậm chí còn ám chỉ Bùi Nghiên Chu vì muốn cướp đoạt quyền bính của Hộ bộ mà cố ý vu oan giá họa.
Ta ngồi nghe dự thính sau bức rèm, tức đến mức chiếc khăn tay trong tay sắp bị vò nát như bện thừng.
Nhưng Bùi Nghiên Chu lại rất bình tĩnh.
Chàng không lập tức đưa ra toàn bộ chứng cứ, chỉ hỏi Tạ Tòng An trước: "Tạ Thị lang nói mình không biết gì. Vậy xin hỏi, sau khi sáu phủ Giang Nam báo thiên tai, tại sao ngài lại ba lần dâng tấu xin cắt giảm lương thực chẩn tai?"
Tạ Tòng An đáp: "Quốc khố eo hẹp."
"Đã là quốc khố eo hẹp, tại sao trong phủ ngài gần đây lại tậu thêm trang t.ử suối nước nóng?"
Tạ Tòng An nói là bán tài sản tổ tiên để mua.
Bùi Nghiên Chu lại hỏi: "Vậy vòng ngọc phỉ thúy phương Bắc, sương hoa vận chuyển lậu, niêm phong giấu dưới tầng hầm trang t.ử, lại là tài sản tổ tiên của ai?"
Tạ Tòng An đổ mồ hôi hột trên trán, vẫn c.ắ.n răng nói không biết.
Bùi Nghiên Chu dừng lại, chậm rãi thở dài một tiếng.
Hốc mắt chàng từ từ đỏ lên, nhưng lại cực lực kiềm chế. Giọt nước mắt đó không rơi xuống, chỉ rưng rưng nơi khóe mắt.
Ta cách tấm rèm, không nhịn được thầm trầm trồ khen ngợi chàng.
Chiêu này, làm còn tốt hơn cả ta dạy.
Bùi Nghiên Chu ngẩng đầu nhìn lên ngai vàng, giọng nói khàn khàn: "Thần vốn tưởng Tạ Thị lang chỉ tham. Hôm qua Giang Nam gửi lên danh sách, trên đó trang này nối trang khác đều là những bách tính đứt bữa bán con cái, còn có những phu khuân vác thủy vận vì biết chuyện mà bị dìm c.h.ế.t dưới sông. Thần điều tra vụ án đến nay, thẹn nhất là cầm bổng lộc, đứng giữa bá quan văn võ này, nhưng lại để bọn họ một miếng cơm sạch cũng không có mà ăn."
Cả đại điện tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Thánh thượng im lặng hồi lâu, cuối cùng trầm giọng nói: "Tra."
Bùi Nghiên Chu lập tức trình lên sổ sách thương hiệu, vật chứng kho Bắc, lời khai của Triệu nương t.ử, thư liên danh của công nhân thủy vận, cùng với những mật thư Tạ Tòng An lui tới với các quan lại địa phương.
Chứng cứ móc nối nhau từng vòng, không còn đường nào để chối cãi.
Tạ Tòng An tê liệt ngồi bệt trên mặt đất.
Khi bị lôi đi, ông ta ngoảnh lại nhìn hận thù về phía sau tấm rèm.
Ông ta vẫn luôn coi nữ nhân hậu viện như vật bài trí, coi nước mắt là sự yếu đuối. Cho đến giây phút này, ông ta mới hiểu được, người biết ghi nhớ sổ sách, người nhận ra vụn cỏ, cũng có thể kéo ông ta từ trên cao ch.ót vót ngã xuống.
Sau khi bãi triều, Thánh thượng giữ Bùi Nghiên Chu lại, thưởng cho chàng một hộp Nam châu, lại ban cho ta một bức hoành phi "Minh Tuệ Trì Gia".
Ta ôm tấm biển về phủ, càng nhìn càng thấy có chỗ không đúng.
"Phu quân." Ta hỏi: "Bốn chữ này có phải khen ta giỏi quản gia không?"
Bùi Nghiên Chu nghiêm túc nói: "Cũng khen nàng giỏi phá án nữa."
"Nhưng ta cảm thấy giống như đang nhắc nhở ta sau này tiếp tục tính sổ sách."
Lục Đình Vân ở bên cạnh cười lớn, bị ta trừng mắt một cái, lập tức nén cười, nén đến mức bả vai run bần bật.
Bùi lão phu nhân lại rất vui vẻ, sai người treo bức hoành phi ở chính sảnh, còn trước mặt hạ nhân cả phủ nói: "Chủ mẫu Bùi gia ta, không chỉ quản được nội trạch mà còn bảo vệ được gia quốc. Ai còn dám lấy quy củ ra ép nó, thì đến nói chuyện với ta trước."
Ta nhìn người mẹ chồng xưa nay luôn uy nghiêm này, mũi có chút cay cay.
Thì ra cảm giác có người kiên định đứng sau lưng mình, là mùi vị như thế này.
13.
Sau khi Tạ Tòng An đền tội, kinh thành đã yên bình một khoảng thời gian dài.
Cửa tiệm son phấn Lương ma ma gán nợ lại trong tay ta cải t.ử hoàn sinh, ta không dồn người vào đường cùng, vẫn để con trai bà ta đến trang t.ử làm việc, tiền công giao thẳng cho Lương ma ma bảo quản.