Cha ta sau khi biết được sự thật cây trâm kia thực chất là món đồ vật thuộc sở hữu của nương ta liền lập tức sai người chuẩn bị ngựa chiến, thúc roi phi nhanh không quản ngày đêm đích thân quay trở về thành Tế Châu, tự tay đào bới lớp đất hoang nơi hậu viện để rước bộ hài cốt của nương ta lên. 

Ông ta chọn lựa một khu đất có phong thủy đại cát đại lợi nhất để tổ chức hậu táng trang trọng, phía trên tấm bia đá tự tay khắc lên dòng chữ “Mộ phần của vong thê kính yêu”.

Sau đó ông ta tìm gặp ta, bày ra vẻ mặt đau buồn thương xót khuyên nhủ nói dối rằng năm xưa nương ta là do mắc bệnh hiểm nghèo qua đời, vì lo lắng đứa con gái là ta sẽ quá mức đau lòng tổn thương nên mới giấu giếm suốt ngần ấy năm trời không chịu nói ra.

Ta nhìn ông ta khẽ nở một nuy cười, nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

Không sao cả đâu cha yêu, rất nhanh thôi, sẽ tới lượt của ông rồi.

Ta một lần nữa được cung kính tiếp đón đưa vào trong tư dinh An Quốc Công phủ, nhớ lại lần đầu tiên bước chân đến nơi này, ta chỉ là một đứa con thứ thấp kém vô danh tiểu tốt chẳng ai thèm màng tới.

Còn lần này, đích thân người ta dẫn đường đưa thẳng ta bước vào trong buồng ngủ của lão Quốc Công phu nhân tôn quý tối thượng.

Lão phu nhân vừa mới nhìn thấy diện mạo của ta ở cái liếc mắt đầu tiên thì hốc mắt đã đỏ hoe, lệ tuôn rơi lã chã vì quá mức giống đứa con gái thất lạc năm xưa.

Bà đã lâm vào tình trạng bệnh tình nguy kịch từ trước, chỉ một thời gian ngắn sau đó cuối cùng cũng thanh thản xuôi tay nhắm mắt qua đời.

Kể từ thời khắc này, ta từ một đứa con thứ có thân phận thấp kém hèn mọn, một bước lên mây trở thành ngoại tôn nữ danh chính ngôn thuận của An Quốc Công phủ, lại mang thêm cái mác lớn lao là vị đại ân nhân đã từng xả thân cứu mạng đương kim hoàng đế triều đình.

Ninh phủ nhờ vậy mà bỗng chốc hóa thân thành tâm điểm chú ý được khắp các danh gia vọng tộc quyền quý ở kinh thành tranh nhau tìm đến nịnh bợ lấy lòng.

Cha ta hoàn toàn chìm dắt trong sự vinh quang tột đỉnh đó, đắc ý tự mãn vô cùng.

Thấm thoắt lại qua hai tháng sau, trong cung truyền ra phong phanh tin tức hoàng đế đang có ý định lập hoàng hậu để chủ quản hậu cung.

Các vị đồng liêu quan viên trên triều đình thi nhau kéo tới tấp nập chúc mừng cha ta, ai nấy đều tán dương khen ngợi rằng ông ta sắp sửa bước lên vị trí Quốc trượng đại nhân tôn quý của thiên hạ, Ninh phủ từ nay về sau chắc chắn sẽ một bước lên mây, hưởng vinh hoa phú quý vô biên vô tận không bao giờ cạn.

Cha ta cười đắc ý, liên tục cảm thán rằng năm xưa ta trộm chiếc quan ấn kia quả thực là trộm quá khéo, trộm quá diệu kỳ.

Lời nói của ông ta vô tình đưa tâm trí ta chìm sâu vào dòng ký ức của đêm hôm đó:

“Ta có thể giúp ngươi thuận lợi trốn thoát ra ngoài, thế nhưng ta muốn cùng ngươi làm một giao dịch. Nếu sau này ngươi có cơ hội xoay chuyển tình thế nắm giữ đại quyền, ta muốn ngươi phải ‘báo đáp’ cha ta thật chu đáo vào. Hãy đợi cho đến khi ông ta thuận lợi leo lên tới đỉnh cao nhất của quyền lực, giữa lúc tâm trí đang đắc ý kiêu ngạo tột cùng thì thẳng tay dùng một cước đạp mạnh ông ta xuống vũng bùn lầy hôi hám sâu thẳm.”

Trên thế gian này, quả thực chẳng có hình phạt nào tàn nhẫn và đau đớn hơn việc khiến một kẻ từng sở hữu tất cả vinh hoa bỗng chốc bị tước đoạt sạch sành sanh trong một cái chớp mắt cả.

Giữa màn đêm đen kịt, hành động trên tay của nam t.ử kia bỗng nhiên khựng lại một nhịp, hắn im lặng suy tư trong chốc lát, rồi từ từ buông lỏng lực tay thả ta ra.

Sau đó, ta lại đem toàn bộ sự thật về xuất thân di vật của nương ta kể rõ cho hắn nghe, đồng thời đem nửa mảnh còn lại của cây trâm cài tóc nhét c.h.ặ.t vào trong tay hắn.

Trên phần mặt dây chuyền nhỏ của cây trâm đó, thực chất có khắc một chữ cái khác tinh xảo vô cùng.

Chính là nhờ vào việc sở hữu món tín vật danh chính ngôn thuận này, hắn mới có thể nhận được sự che chở hỗ trợ ngầm từ An Quốc Công gia, từ đó thuận lợi lập ra một ván cờ mưu lược vô cùng hoàn mỹ ở giữa kinh thành bấp bênh.

Ngày hôm đó trước khi xoay người hòa mình biến mất vào màn đêm, hắn đã ngoảnh đầu lại nhìn ta khẽ gật đầu một cái dứt khoát.

Nương theo ánh trăng mờ nhạt yếu ớt rọi xuống, ta chăm chú quan sát và mấp máy đọc được khẩu hình miệng của hắn — “Đợi ta.”

Y hệt như năm xưa khi ta bất lực giương mắt nhìn nương thân bị đám người hầu ác độc kéo tuột ra phía hậu viện, giữa lúc ta đang định liều mạng lao lên giải cứu người, ta đã đọc được khẩu hình từ đôi môi rướm m.á.u của nương truyền lại như vậy.

Bà gắng gượng hết sức lực nghiêng đầu nhìn về phía hướng ta đang trốn, dùng toàn bộ sinh mệnh để ra sức lắc đầu, lặng lẽ mấp máy đôi môi mở miệng: “A Như, chạy mau!”

Chu thị cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay ở trong ngục tối vẫn không cách nào thấu hiểu nổi một điều, tại sao bản thân mình rõ ràng đã được Quốc Công phủ nhận tổ quy tông rước về làm tiểu thư, thế nhưng từ đầu đến quên lại chẳng hề nhận được sự trọng vọng hay tin tưởng thực sự nào từ họ cả.

Bởi vì lão Quốc Công gia và mọi người căn bản chưa từng đặt niềm tin vào bà ta, họ vẫn luôn âm thầm cử thuộc hạ tỏa đi khắp nơi tìm kiếm hành tung thực sự, cho tới tận ngày Tạ Thừa Cẩn tự tay cầm nửa mảnh trâm cài tóc có khắc tên tự thuở thanh xuân của nương ta tới gõ cửa phủ định đoạt.

Từ phía tiền viện bỗng nhiên vang lên tiếng gia nhân lớn giọng bẩm báo khẩn cấp, có vị nội giám đại nhân từ trong cung đích thân mang thánh chỉ tới tuyên đọc.

Đôi mắt cha ta lập tức sáng rực lên đầy hỷ sự, sải những bước chân dài nhanh nhẹn đi ra phía trước đón tiếp.

Chương 12 - Ta Di Truyền Cái Tật Thích Ăn Trộm Của Nương Ta, Thế Nhưng Ai Nấy Đều Khen Ta Trộm Rất Khéo - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia