Ngày đó nương nương chẳng phải đã khẳng định chắc nịch rằng nạn dân Tây Bắc sẽ không vì vài ngàn lượng vàng cứu trợ mà c.h.ế.t đói sao? Khi người ngồi trên ngôi Hậu, người đã từng coi nạn dân là con người chưa?

Người thành Nguyên hành hạ ngươi là để đòi mạng cho người thân của họ. Tô Cẩm Vân, đây là tội nghiệt mà ngươi và nhà họ Tô đã gây ra, là cái giá ngươi phải trả!

Tô Cẩm Vân biết mình đuối lý, ả quỳ xuống cầu xin ta:

Ngươi tha cho ta đi, giúp ta xóa nô tịch, ta cầu xin ngươi, cầu xin ngươi đấy!

Ta không thể giúp ngươi xóa nô tịch được.

Tại sao!

Vì...

Ta cười bảo ả: Một ngày là nô, cả đời hầu chủ.

Đây cũng là do nương nương dạy ta cả đấy!

Tô Cẩm Vân gục xuống đất như bầu trời sụp đổ.

21

Ta không bán Tô Cẩm Vân đi Tây Bắc nữa mà giữ ả bên cạnh, bắt ả làm nô tài cho mình.

Giờ đây ả đã bị hành hạ đến mức biến dạng, dù có dẫn ả ra phố thì người trong Hoàng thành cũng chẳng ai liên tưởng ả với vị Tô Hoàng hậu năm nào.

Ả cũng biết điều hơn, không dám gào thét mình là Hoàng hậu nữa, đối với ta cũng rất cung kính, trông cũng ra dáng một nô tài.

Nhưng ta biết, tất cả chỉ là vỏ bọc giả tạo của ả.

Ả giống như một con rắn độc đang nằm vùng, chờ thời cơ để tung ra đòn chí mạng với ta.

Hôm đó, ta đưa ả đến chúc mừng nhà họ Chu.

Chu thị lang lập công được thăng chức, tiểu thư nhà họ Chu sắp vào cung làm phi.

Tiểu thư nhà họ Chu vốn nổi tiếng ôn hòa và lương thiện trong giới quý nữ Hoàng thành.

Tô Cẩm Vân vừa thấy nàng liền quỳ xuống, khóc lóc kể lể rằng ả phải chịu khổ cực khi ở bên cạnh ta.

Ả còn đặt cho ta cái tên rẻ rúng là Súc Nhi, súc vật đấy!

Tô Cẩm Vân chỉ tay vào ta, vừa khóc vừa tố cáo, tiện thể bôi nhọ ta một trận.

Ta lạnh lùng nhìn ả - Ngươi thấy chưa, ả biết rõ những cái tên này là để sỉ nhục người khác.

Chu tiểu thư, nghe nói nàng là người đại từ đại bi, xin hãy mua ta về, ta nhất định sẽ tận tâm hầu hạ nàng! Ta ở bên cạnh Thẩm Tân Lan sống không bằng c.h.ế.t, coi như nàng cứu ta một mạng đi!

Ả quỳ ngay trước mặt tất cả quan khách đến chúc mừng nhà họ Chu thăng quan.

Một hồi tố cáo khiến ta chẳng còn mặt mũi nào.

Một hồi khóc lóc khiến Chu tiểu thư bị đẩy vào thế khó xử.

Chu Thanh Ngôn mỉm cười nói: Được thôi, ta nhận ngươi làm tỳ nữ thân cận bên người.

Tô Cẩm Vân vừa ngạc nhiên vừa vui sướng. Ả chắc mẩm Chu tiểu thư sắp vào cung sẽ coi trọng danh tiếng, chỉ cần ả quỳ xuống diễn kịch trước mặt mọi người, chí ít cũng sẽ làm cho Chu tiểu thư chuộc thân cho ả!

Ả không ngờ Chu tiểu thư lại đồng ý dứt khoát như thế, điều này hoàn toàn đúng ý ả.

Tỳ nữ thân cận là có thể đi theo nàng vào cung.

Chỉ cần vào cung, là sẽ gặp được Hoàng thượng.

Tô Cẩm Vân nhìn ta đầy ác ý, khóe miệng cong lên nụ cười báo thù.

Ả tin chắc rằng, nếu Hoàng thượng biết được những bi kịch của ả mấy năm qua, nhất định sẽ thương xót và đòi lại công bằng cho ả!

22

Chu Thanh Ngôn được Hoàng đế phong làm Nguyệt phi.

Nàng là con gái của công thần, buổi lễ sắc phong sau khi vào cung có Hoàng đế và Quý phi đích thân đến dự, cho nhà họ Chu đủ thể diện và vinh quang.

Tuy nhiên, buổi lễ vừa mới bắt đầu thì Tô Cẩm Vân trong bộ dạng cung nữ xông ra. Ả đẩy Chu Thanh Ngôn ra, lao về phía Hoàng đế: Bệ hạ! Là thiếp đây! Là Cẩm Vân đây! Thiếp chưa c.h.ế.t!

Ngự lâm quân lập tức vây lại, Hoàng đế giơ tay ra hiệu họ lui về vị trí cũ.

Vì để hôm nay có thể lộ diện trước mặt Hoàng đế, Tô Cẩm Vân đã cố công chải chuốt, nhưng khuôn mặt hiện tại của ả thì son phấn đến mấy cũng không cứu nổi.

Ả nắm lấy long bào của Hoàng đế, khóc lóc kể lể rằng năm đó mình không hề c.h.ế.t.

Thiếp là bị Quý phi hãm hại! Quý phi bỏ độc thiếp! Lúc thiếp tỉnh lại thì đã bị bán ra ngoài cung!

Hai năm nay thiếp ở ngoài cung chịu đủ khổ cực, chỉ một lòng muốn quay về bên cạnh Hoàng thượng! Nhưng Quý phi và tiện tỳ Thẩm Tân Lan liên thủ hãm hại thiếp, còn biến thiếp thành nô lệ. Thiếp phải đ.á.n.h đổi cả mạng sống mới quay lại được trước mắt người hôm nay! Hoàng thượng, người phải làm chủ cho thiếp!

Hoàng đế chưa kịp lên tiếng thì Quý phi trong bộ trang phục lộng lẫy đã bật cười chế nhạo.

Chu Ngọc Chiếu, ngươi cười gì?

Tô Cẩm Vân thời gian này cũng dần hiểu ra, ta chỉ là một cung nữ nhỏ bé xuất cung, lấy đâu ra gan dạ mà dám biến ả thành 'tiên Hoàng hậu'...

thành nô tài bị đem bán?

Sau lưng ta có người chống lưng, và người này, chỉ có thể là kẻ thù không đội trời chung của ả - Ngọc Quý phi!

Chu Ngọc Chiếu vẫn đang cười, tua rua trên mũ phượng rung lên bần bật. Tô Cẩm Vân nghe mà lòng dạ rối bời. Ả vốn đã ở trên bờ vực điên rồ, bị Quý phi chế giễu ngay trước mặt, ả đỏ ngầu mắt, đột nhiên bạo phát đứng dậy muốn xông tới Quý phi. Nhưng ả vừa có ý đồ hãm hại thì đã bị Hoàng đế một cước đá văng xuống khỏi đài ngọc.

Tô Cẩm Vân lăn hai vòng trên sàn đá cẩm thạch trắng, vừa vặn ngã xuống dưới chân Chu Thanh Ngôn.

Chu Thanh Ngôn nhìn ả đầy khinh bỉ, rồi gạt vạt váy bị Tô Cẩm Vân chạm vào.