mà ở trong Vương phủ này, ta cũng không phải chịu bao nhiêu uất ức.
Về phần Vương Phi, nghe nói năm xưa bà ấy và Vương gia từng rất ân ái, sau này vì ít gặp nhau nên mới có thêm thiếp thất. Mà tính toán thời gian, Mai Nương xuất hiện trước lúc "ít gặp nhau" đó, nên có lẽ Vương Phi mới để tâm đến ta, nhưng vì thân phận nên bề ngoài vẫn giữ được phép tắc.
Ta nghĩ, trong Hồng Dương Vương phủ này không có kẻ xấu, nên hôn sự của ta chắc chắn sẽ không tệ.
Hơn nữa, ta thấy mình còn nhỏ, muộn vài năm cũng chẳng sao.
Ta rất bình thản, chẳng chút vội vàng, nhưng họ lại không quên ta. Vương gia đề nghị để ta đính hôn trước Tư Viên.
4
Ban đầu ta còn thấy lo lắng, nhưng khi thấy Tư Viên thậm chí còn sốt sắng hơn cả ta, trong lòng ta đã hiểu rõ đôi chút.
Sau bức bình phong là Tề Nguy, một nhân tài mới nổi dưới trướng Hồng Dương Vương.
Hai mươi tuổi, trầm ổn, diện mạo cũng không tệ.
Tư Viên bị kéo ra ngoài, trong đình hóng mát chỉ còn lại hai người chúng ta.
Chàng nói nhà mình nghèo, còn có mẹ già và hai em gái. Ta bèn hỏi chàng, liệu có nghe danh về thân thế của ta chưa.
Chúng ta nhìn nhau im lặng.
Nhưng trong lòng ta vẫn còn một nỗi băn khoăn khác.
Những năm gần đây ta đã trổ mã, khi tô vẽ lông mày thì cũng chỉ giống Hồng Dương Vương khoảng hai phần. Nhưng dù sao ông ấy cũng là cấp trên của chàng, ta lo rằng chàng nhìn thấy ta sẽ để lại bóng ma tâm lý.
Ta gọi nha hoàn tới dời bức bình phong đi.
Người đối diện vai rộng eo thon, dáng ngồi ngay ngắn, sau khi thấy rõ diện mạo của ta thì có chút căng thẳng. Ta tỏ vẻ thấu tình đạt lý mà nói, thành thân là để trăm năm hòa hợp, chàng có thể về suy nghĩ kỹ, không cần phải miễn cưỡng.
Chúng ta hành lễ rồi chia tay. Hồng Dương Vương hỏi ta cảm thấy thế nào, ta đùa rằng:
"Tài năng trẻ như vậy, không phải là do Vương gia trói buộc mang tới đó chứ?"
Hồng Dương Vương hừ lạnh một tiếng:
"Có bản vương làm mai mối, đó là phúc phận của lũ nhóc đó, có ai dám không bằng lòng!"
Nói xong, ông lại lo lắng bảo:
"Gia cảnh cậu ta hơi mỏng, nếu con không ưng thì chúng ta đổi người khác."
Ta lắc đầu:
"Chuyện này không sao cả, cũng không phải nghèo đến mức túng thiếu. Hơn nữa con biết tính toán, lại làm được ít việc buôn bán nhỏ, có thể vun vén cho cuộc sống tốt đẹp."
Câu nói này khiến cả hai chúng ta bất giác nhớ tới một người, không khí trong phòng chốc lát trở nên lặng ngắt.
Ta không muốn gây ra động tĩnh quá lớn để người khác nghĩ mình kén cá chọn canh, ta cũng tin Hồng Dương Vương muốn tốt cho mình, thế nên kết cục của buổi xem mắt này là ta và Tề Nguy đã đính ước.
Một năm sau, khi lục lễ hoàn tất, mùa xuân hoa nở rộ, ta đã gả cho chàng.
5
Cuộc sống sau khi thành thân tốt hơn ta tưởng rất nhiều.
Nhà Tề Nguy không thể so với Vương phủ, nhưng cũng không phải là gia đình bần cùng trắng tay.
Mẹ của Tề Nguy tuy mạnh mẽ nhưng không phải người vô lý. Bà thủ tiết từ sớm, nuôi nấng ba đứa con bằng nghề làm đậu phụ, tính cách cứng rắn cũng là vì hoàn cảnh bắt buộc.
Quả Muội và Đào Muội là chị em song sinh, năm nay chín tuổi. Cha chúng mất trên chiến trường ngay khi chúng vừa chào đời. Ban đầu mẹ chồng không muốn Tề Nguy tòng quân, nhưng vì thấy Hồng Dương Vương đáng tin cậy nên đã đồng ý cho chàng đi thử sức.
Nửa tháng sau khi ta thành thân, Tề Nguy quay lại quân doanh. Ta và mẹ chồng hàng ngày quán xuyến cửa tiệm hồi môn của ta và tiệm đậu phụ, Quả Nhi, Đào Nhi cũng thường tới giúp một tay.
Mỗi tháng Tề Nguy được nghỉ hai ngày, cả nhà cùng dùng bữa cơm đoàn viên, hôm sau chàng lại đi. Đào Muội trêu chọc rằng trước khi thành thân, anh cả của nó nghỉ phép chưa bao giờ ở nhà, khiến mẹ chồng đuổi theo đ.á.n.h nó.
Cuộc sống an yên cứ thế trôi qua hai năm, ta cứ ngỡ mình đã tìm được nhà chồng tốt ngàn năm có một, đêm nằm mơ cũng cười tỉnh giấc. Cho đến khi năm mới tới Hồng Dương Vương phủ chúc tết, Vương phi lôi một nha hoàn đến, bảo là chị em của ta, nói từ nay là người một nhà, cười nói muốn giới thiệu cho ta.
6
"Ngày đó con gả đi ta nói muốn cho của hồi môn, nhưng con và Vương gia đều bảo không cần phiền phức như vậy, chỉ mang theo vài nha đầu mụ già. Nhưng cánh đàn ông sao hiểu được nỗi khổ của phụ nữ chúng ta, sinh con chẳng khác nào đi qua cửa t.ử, có một người chị em giúp đỡ nối dõi tông đường chẳng phải là việc tốt sao..."
"Mẹ chồng của con vốn không phải người dễ tính, giờ đã thành thân một năm mà chưa có tin tức gì, thêm một thời gian nữa là bà ấy sẽ bắt đầu gây khó dễ cho con thôi..."
/Geniee Wrapper Body Tag 1573191_ohiotires_inpage_responsive
"Thu Thủy không những tính tình tốt, thêu thùa giỏi, mà còn là con nhà lành. Để nó làm thiếp cho Tề Nguy nhà con còn là thiệt thòi cho nó, hai con phải đối xử tốt với con bé, đừng bắt nạt nó đấy..."
Cô gái đứng phía dưới đúng như cái tên, đôi mắt như chứa đựng cả một hồ thu, chưa kể dưới sự thương cảm và khen ngợi của Vương phi, làn nước ấy chực chờ tuôn rơi.
Ta nên làm gì đây?
"Cô có nguyện làm thiếp không?"
Câu hỏi của ta cắt ngang sự cảm thông giữa chủ tớ họ, Thu Thủy phản ứng cực nhanh, quỳ xuống dưới chân ta, dập đầu nói: