Để thưởng cho ta, tỷ ấy tặng ta một bộ y thư tuyệt bản.

Trong cung ta nói Thái t.ử làm thơ bằng trắc không thông. Thái t.ử tại chỗ phát tác, muốn trị tội ta. Cha ta trực tiếp quỳ giữa đại điện, nói có sách mách có chứng c.h.ử.i Thái t.ử nửa canh giờ, c.h.ử.i từ luật thơ đối vần đến trị quốc lý chính, cuối cùng ép Thái t.ử phải viết bản tội kỷ thư dài ba ngàn chữ. Thế nên, ta sống ở nhà mẹ đẻ rất thoải mái.

Trình Tân nghe xong, im lặng hồi lâu.

Hắn nhìn ta, đột nhiên bật cười thành tiếng:

"Nhạc phụ đại nhân để gả nàng cho ta đã tặng ta một bức tranh cổ bản triều, ông ấy bảo ta dạy nàng đạo lý đối nhân xử thế."

Ta thở dài:

"Ta hiểu đạo lý đối nhân xử thế, chỉ là thấy không cần thiết."

"Người với người tại sao phải vòng vo, tốn sức đoán già đoán non, không bằng nói thẳng ra, đây gọi là không bị hao tổn bên trong."

Trình Tân thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

Hắn lớn lên ở Thủ phụ phủ này, từ nhỏ đã học cách xoay xở khéo léo, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. 

Những tâm tư kia của biểu muội Liễu Nhi, sao hắn có thể không biết. Chỉ là vì nể mặt mũi họ hàng, hắn không tiện trở mặt, chỉ đành cứ mãi nước đôi.

Hôm nay, hành động cắt đứt mọi chuyện của ta ngược lại đã giải quyết được những chuyện phiền lòng thường ngày của hắn.

Hắn đứng dậy:

"Nàng nói đúng, vòng vo đúng là mệt thật."

"Vậy sau này ở trong phủ này, có ta trông chừng, nàng có thể tiếp tục không tổn hao bên trong."

Ta nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt hắn. Không thể phủ nhận, Trình công t.ử khéo đưa đẩy này, vẻ ngoài thực sự rất tốt:

"Phu quân, chàng đứng quá gần, chắn tầm nhìn ăn hạt dẻ của ta rồi."

Trình Tân cứng người. Hắn lùi lại hai bước, bốc một quả hạt dẻ từ trong đĩa, dùng sức bóp mạnh. Hạt dẻ vỡ ra.

Hắn đẩy nhân hạt đã bóc sạch vỏ đến trước mặt ta, giọng điệu có chút nghiến răng nghiến lợi:

"Phu nhân từ từ dùng."

3

Ngày thứ ba sau cưới, lại mặt.

Sáng sớm, Trình Tân đã chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh. Xe ngựa lắc lư dọc đường đến Thái phó phủ. Cha ta và tỷ tỷ đợi từ sớm ở cửa.

Vừa thấy ta xuống xe, cha ta lập tức lao tới, đá-nh giá ta từ trên xuống dưới, hốc mắt đỏ hoe:

"Ấu Ninh, gầy đi rồi, có phải cơm nước ở Thủ phụ phủ không hợp khẩu vị, có phải Trình Tân bắt nạt con không?"

Trình Tân ở bên cạnh cung kính hành lễ:

"Nhạc phụ đại nhân trách oan tiểu tế rồi, tiểu tế coi Ấu Ninh như trân bảo, đâu dám để nàng chịu chút uất ức nào."

Cha ta hừ lạnh:

"Tốt nhất là ngươi nói được làm được, nữ nhi ta tâm tư đơn thuần, không giống như đám người các ngươi lòng dạ quanh co."

"Nó mà thiếu một sợi tóc, ta liền cầm roi Đả Vương Tiên hoàng ban cho đến gõ cửa nhà các ngươi!"

Tỷ tỷ đi tới, nắm lấy tay ta:

"Muội muội, nếu Trình Tân dám nuôi ngoại thất, tỷ tỷ sẽ dẫn người đi bẻ gãy chân hắn."

Thái dương Trình Tân giật giật, nụ cười vẫn hoàn hảo:

"Đại tỷ yên tâm, tuyệt đối không có chuyện đó."

Ta nhìn bọn họ, nghiêm túc nói:

"Cha, tỷ tỷ, con không gầy."

"Bà mẫu bị con chọc tức đến mức nằm trên giường uống trà hoa cúc, biểu muội bị con mắng đến mức mặt nổi mẩn ngứa phải đóng cửa không ra ngoài, con ở phủ sống khá tốt."

Xung quanh im lặng trong chốc lát. Cha ta trợn tròn mắt. Tỷ tỷ há hốc mồm. Trình Tân bất lực đưa tay lên trán.

Một lát sau, cha ta vỗ đùi đá-nh đét một cái, cười ha hả:

"Không hổ là nữ nhi ta dạy dỗ, cầu sự chân thật phải cụ thể, đá-nh thẳng vào trọng tâm. Đi, về nhà ăn cơm."

Trong bữa trưa, bầu không khí vô cùng hòa hợp. Trình Tân chủ động gắp thức ăn cho ta, ánh mắt cha ta nhìn hắn cũng ôn hòa hơn nhiều.

Ăn được một nửa, cha ta đột nhiên thở dài:

"Ấu Ninh, cha gả con đi sớm như vậy cũng là việc bất đắc dĩ."

"Con đắc tội với Thái t.ử, cha sợ sau này hắn ta lên ngôi sẽ tìm con để tính sổ."

Nhắc đến Thái t.ử, ta đặt đũa xuống:

"Hắn ta tâm địa hẹp hòi, tài sơ học thiển, bài thơ lần trước, sau khi về con đã tra qua, có hai câu còn là đạo văn trong tàn bản của người vô danh đời trước."

"Con còn chưa vạch mặt hắn ta ngay tại chỗ đấy."

Tay Trình Tân run lên, một miếng thịt kho tàu rơi xuống bàn.

Hắn nhìn ta, trong ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc:

"Nàng còn định vạch mặt hắn ta ngay tại chỗ?"

Ta gật đầu coi là lẽ đương nhiên:

"Học vấn phải nghiêm túc, không cho phép làm giả, hắn ta quý là Thái t.ử, càng nên làm tấm gương cho thiên hạ."

Cha ta vỗ bàn:

"Nói hay lắm!"

Trình Tân hít sâu một hơi:

"Nhạc phụ, ngày mai hoàng gia Tây Uyển có yến tiệc ngắm hoa, Thái t.ử chủ trì, mời tất cả những người mới cưới ở kinh thành."

"Con vốn còn do dự không biết có nên dẫn Ấu Ninh đi không, giờ xem ra..."

"Phải đi."

Cha ta ngắt lời hắn:

"Nữ nhi Thái phó phủ của ta, lẽ nào lại làm kẻ rùa rụt cổ? Trình Tân, nếu ngươi không bảo vệ được nó, hôn sự này ta có thể hủy bất cứ lúc nào."

Trình Tân lập tức đứng dậy, vẻ mặt nghiêm nghị:

"Nhạc phụ yên tâm, có con ở đây, nhất định bảo đảm Ấu Ninh bình an vô sự."

Hắn quay đầu nhìn ta, ánh mắt phức tạp.

Ta ăn một miếng cá, nói với hắn:

"Có xương cá."

Trình Tân nhận mệnh ngồi xuống, cầm đũa chung lên, bắt đầu nghiêm túc gắp xương cá.