Hạ Hòa cùng Cửu Hoàng t.ử vội vã dẫn theo thị vệ lao tới biệt viện hẻo lánh của ta.

Nàng ta không còn vẻ kiêu ngạo, thong dong của một kẻ mang hệ thống xuyên sách nữa.

Gương mặt nàng ta tái nhợt, mái tóc b.úi lệch, bàn tay run rẩy liên tục bấm vào khoảng không.

"Hệ thống! Rõ ràng kịch bản nói Bắc Cảnh Vương chỉ là tội nhân bị lưu đày mà?!"

"Sao lão lại có thể điều động mười vạn đại quân?!"

Đạn mạc trước mặt ta lúc này hoàn toàn vỡ trận, trôi nhanh đến mức mờ cả mắt.

[Alo cái gì vậy?! Hệ thống gãy rồi hả các bác ơi?!

Bắc Cảnh Vương là tướng quân trấn giữ biên thùy nắm nửa binh quyền cả nước từ bao giờ vậy?!]

[Ủa rồi Cửu Hoàng t.ử không phải con ruột Hoàng đế?! Cốt truyện này ai viết mà quay xe khét lẹt thế này!]

[Nữ phụ đâu ra đây giải thích coi! Sự thật này là sao?!]

Cửu Hoàng t.ử tuốt kiếm chỉ thẳng vào mặt ta, mắt đỏ ngầu gầm lên:

"Ôn Chiêu! Là ngươi đúng không?! Nghiệt nữ nhà ngươi đã bày ra trò gì?!"

Ta thong thả ngồi bên bàn trà, nhấp một ngụm trà nóng rồi mỉm cười rạng rỡ:

"Cửu điện hạ, à không... phải gọi là kẻ mang dòng m.á.u hoang mới đúng chứ nhỉ?"

"Cha ruột ngươi thực chất là một tên tà đạo ở Bắc Cảnh năm xưa."

"Ngươi nghĩ gia đình ta bị lưu đày là do chịu tội sao?"

"Họ chấp nhận tới Bắc Cảnh là để âm thầm gầy dựng lực lượng, chờ ngày vạch trần cái mớ bẩn thỉu của các ngươi đấy."

Cửu Hoàng t.ử hoảng loạn gào lên với đám thị vệ:

"G.i.ế.c nó! G.i.ế.c ngay con điên này cho ta!"

Đám thị vệ chưa kịp bước lên một bước, từ trên mái nhà, một bóng đen rủ xuống như thần ch ết.

Giang Dã xuất hiện.

Hôm nay hắn không còn khoác trên mình bộ y phục gia nô thô ráp dính bụi bẩn nữa.

Hắn mặc một bộ hắc giáp thêu mãnh thú bằng chỉ bạc, tay cầm chiếc trường thương đúc bằng huyền sắt nặng hàng trăm cân.

Khí chất uy nghiêm, tàn bạo của một vị tướng quân trên chiến trường bộc phát làm cả căn phòng ngập tràn sát khí.

Gã cẩu nô thường ngày ngoan ngoãn dưới chân ta, giờ đây chính là Thế t.ử Bắc Cảnh Vương, vị sát thần khiến quân địch nghe danh đã khiếp vía.

Cửu Hoàng t.ử ngã sụp xuống đất, giọng run rẩy không tin nổi:

"Ngươi... ngươi là Giang Dã... Thế t.ử Bắc Cảnh?!"

"Ngươi không hề mất trí nhớ?!"

Giang Dã quét ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết Bắc Cảnh qua Cửu Hoàng t.ử, cất giọng trầm đục:

"Mất trí nhớ?"

"Nếu ta không giả vờ làm gia nô, làm sao có thể thâm nhập Hầu phủ, vạch trần mưu đồ mưu phản của các ngươi?"

"Và làm sao... có thể ở bên cạnh bảo vệ đại tiểu thư của ta?"

Đạn mạc lúc này bùng nổ đỉnh điểm, độc giả hoàn toàn ngã ngửa.

[Má ơi! Gã cẩu nô là Thế t.ử Bắc Cảnh thật kìa!

Tác giả quay xe khét quá cháy luôn bàn phím rồi!]

[Vậy là từ đầu tới cuối, gã này giả vờ làm ch.ó ngoan chỉ để được nữ phụ xích lại bên mình thôi hả?!]

[Bệnh kiều top 1 server! Hạ Hòa toang thật rồi, bàn tay vàng gãy làm đôi luôn!]

Cửu Hoàng t.ử bàng hoàng quỵ gối xuống nền đá, gương mặt xám xịt như tro tàn:

"Không thể nào... Vụ án Bắc Cảnh năm xưa do chính tay ta và Hầu gia thu thập bằng chứng phản quốc..."

"Bằng chứng phản quốc?"

Ta bước lên phía trước, đứng sóng đôi bên cạnh Giang Dã, cất giọng đanh thép vạch trần toàn bộ sự thật:

"Những chiếc mật thư mang dấu ấn Bắc Cảnh đó thực chất là do Hầu gia cố tình làm giả để lấy lòng ngươi, giúp ngươi lập đại công trước mặt Bệ hạ nhằm tranh giành ngai vàng."

"Còn phụ thân ngươi, gã tà đạo năm xưa, chính là kẻ đã hiến kế tráo con cho Hầu gia, nhằm biến Hạ Hòa thành quân cờ chen chân vào Hoàng tộc!"

"Bắc Cảnh Vương phủ biết rõ âm mưu của các ngươi, nên mới thuận nước đẩy thuyền, giả vờ chịu án lưu đày để bí mật gầy dựng lại quân đội, chờ đúng thời điểm Cửu điện hạ lộ rõ dã tâm mưu phản để một b.úa đập ch.ết tươi!"

Lời vừa dứt, binh lính Bắc Cảnh đã rầm rộ tràn vào biệt viện.

Dòng đạn mạc trước mắt ta nổ tung thành hàng ngàn vệt sáng, độc giả hoảng loạn đến mức gõ phím rần rần:

[Má ơi! Hóa ra vụ án phản quốc từ 16 năm trước là cú lừa siêu to khổng lồ của Bắc Cảnh Vương phủ?!]

[Hầu gia với Cửu Hoàng t.ử tưởng mình là người chơi cờ, ai ngờ chỉ là hai con tôm bị Bắc Cảnh vờn từ đầu đến cuối!]

[Hệ thống của Hạ Hòa đúng là đồ phế thải! Bị gián điệp hai chiều dắt mũi mà không hay biết gì luôn!]

Hạ Hòa lúc này gục ngã dưới sàn, nhìn bảng hệ thống báo lỗi [Cốt truyện đã bị phá hủy 100%] mà trợn ngược mắt, toàn thân run rẩy không thốt nên lời.

Cú ngửa bài này không chỉ lật tung cái kịch bản dỏm của nàng ta, mà còn chính thức gạt phăng mọi quyền lực của Cửu Hoàng t.ử ra khỏi triều đình.

Hạ Hòa hốt hoảng, mắt nhìn bảng hệ thống đang liên tục báo lỗi đỏ rực.

"Không thể nào... Ta là người xuyên sách... Ta mới là nữ chính..."

"Hệ thống! Mau sửa lại kịch bản cho ta!"

Ta đứng dậy, thong thả bước tới trước mặt Hạ Hòa, cúi người nhìn xoáy vào mắt nàng ta:

"Biểu muội ơi, đạn mạc của ngươi hết linh rồi."

"Ngươi nghĩ ngươi thao túng kịch bản, nhưng thực chất từ ngày đầu tiên ta thấy đám đạn mạc này, ngươi đã rơi vào cái bẫy thông tin giả của ta rồi."

Đúng lúc đó, tiếng bước chân rầm rộ ngoài cổng biệt viện vang lên.

Binh lính Bắc Cảnh khoác giáp sắt tràn vào như thác đổ, bao vây toàn bộ biệt viện.

Tướng quân dẫn đầu quỳ gối trước mặt Giang Dã và ta:

"Báo Thế t.ử! Báo Đại tiểu thư!"

"Hoàng thượng đã ban chiếu chỉ, bắt giam Cửu Hoàng t.ử và toàn bộ Hầu phủ vì tội mưu phản!"

Cửu Hoàng t.ử bị binh lính lôi đi xộc xệch như một con ch.ó xích, tiếng gào khóc vô vọng vang vọng khắp góc trời.

Hạ Hòa bị tước bỏ mọi trang sức, ngã quỵ giữa đống đổ nát.

Giang Dã thu lại trường thương, nhẹ nhàng tiến lại gần bên ta.

Thế t.ử Bắc Cảnh cao quý, uy phong lẫm liệt trước mười vạn đại quân, lúc này lại ngoan ngoãn cúi đầu, chìa bàn tay thô ráp ra trước mặt ta.

Ánh mắt hắn lại trở về vẻ si mê, điên phê cuồng nhiệt quen thuộc:

"Đại tiểu thư, dọn dẹp xong rồi."

"Chúng ta đi thu dọn Hầu phủ thôi chứ?"

Ta mỉm cười đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn:

"Được chứ, đi tát lật mặt Hầu gia thôi nào!"

6 - Ta Lật Kèo Làm Nữ Chính - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia