06.

Tiếng bước chân của binh lính Bắc Cảnh nện xuống nền đá Hầu phủ vang vọng như tiếng sấm gầm.

Toàn bộ Hầu phủ bị bao vây c.h.ặ.t chẽ, không một con ruồi nào có thể bay thoát.

Hầu gia mặc bộ triều phục xộc xệch, hoảng loạn chạy ra cửa chính.

Khi thấy ta cùng Giang Dã, trong bộ hắc giáp uy phong lẫm liệt, sánh đôi bước vào, lão quỳ sụp xuống đất, thân hình mập mạp run lên như cầy sấy.

"Chiêu Nhi... Chiêu Nhi con ơi!"

"Mười sáu năm qua phụ thân nuôi dưỡng con..."

"Là ta bị tên Cửu Hoàng t.ử kia lừa gạt! Ta hoàn toàn không biết gì cả!"

Ta đứng trên bậc cao, nhếch môi nhìn lão bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng.

Đến nước này rồi mà vẫn còn diễn kịch tráo trở.

"Phụ thân?"

Ta cất giọng mỉa mai, từ trên cao nhìn xuống:

"Lúc người sai sát thủ tới diệt khẩu ta ở biệt viện, người đâu có nhớ mình là phụ thân?"

"Lúc người tráo đổi thân phận của ta, dâng chén rượu độc cho mẫu thân ta, người đâu có nhớ tới hai từ nuôi dưỡng?"

Giang Dã bước lên một bước, ngọn trường thương đúc bằng huyền sắt đập mạnh xuống nền đá Keng một tiếng chấn động.

Hắn gằn giọng, sát khí cuồn cuộn:

"Cái miệng bẩn thỉu của ngươi, không xứng gọi tên đại tiểu thư."

Đạn mạc trước mặt ta nhảy lên rầm rộ, nhưng lần này thái độ của lũ độc giả đã hoàn toàn "quay xe".

[Đúng rồi tát lật mặt lão già tráo trở đó đi!

Sì căng đan tráo con với mưu sát này đủ để tru di ba họ rồi!]

[Má ơi nữ phụ ngầu đét! Top 1 server có khác, nhìn gã Hầu gia quỳ lạy mà hả lòng hả dạ mọe gì đâu!]

[Gã Thế t.ử điên phê kia lại chực chờ xé xác kẻ thù hộ chị nhà kìa, ngọt xỉu!]

Đúng lúc đó, một đoàn xe ngựa sang trọng tiến thẳng vào trung tâm Hầu phủ.

Mẫu thân ta khoác gấm vóc kiều diễm, khí chất quý phái thong thả bước xuống xe.

Bà không hề bị nhiễm độc, càng không hề suy sụp như cái kịch bản ch ết tiệt kia dàn dựng.

Hoàng thượng đã ban chiếu chỉ công khai vạch trần tội ác tham nhũng, tráo đổi con nối dỗi và mưu phản của Hầu gia.

Bà chính thức nhận lại toàn bộ tài sản, khôi phục danh dự chính thất cao quý của Bắc Cảnh Vương phủ.

Hầu gia nhìn thấy mẫu thân ta vẫn còn sống nhăn răng thì mắt trợn ngược, xỉu up xỉu down ngay tại chỗ.

Lúc này, Hầu gia mới nhận ra mình đã thua sạch bách, không còn dù chỉ một con cờ để gỡ gạc.

Lão cố lết lại gần mẫu thân ta, giọng nói run rẩy van xin:

"Thái phu nhân... Nàng nói giúp ta một câu đi! Ta làm tất cả... cũng chỉ vì muốn giữ lại vinh hoa cho cái Hầu phủ này thôi mà!"

Ta thẳng tay gạt phắt tay lão ra, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết:

"Vì vinh hoa của Hầu phủ? Hay vì sự ích kỷ, tham sống sợ c.h.ế.t của bản thân người?"

"Mười sáu năm trước người tráo đổi thân phận của ta, đẩy m.á.u mủ ruột thịt vào chỗ ch ết để nịnh bợ Cửu Hoàng t.ử. Người tưởng có thể giấu trời qua biển, vĩnh viễn dùng Hạ Hòa làm chiếc cầu nối quyền lực."

"Nhưng người không ngờ, cái vinh hoa người dày công tính toán lại chính là bản án t.ử hình kéo trôi toàn bộ gia tộc xuống địa ngục!"

Cùng lúc đó, Hạ Hòa bị binh lính lôi ra từ trong ngục tối để nghe tuyên án. 

Nàng ta không còn dáng vẻ kiêu ngạo của một "nữ chính xuyên sách" nữa, mái tóc rũ rượi, đôi mắt dại đi vì hệ thống đã hoàn toàn phát nổ.

Nàng ta nhìn ta, rồi lại nhìn Giang Dã đang uy phong lẫm liệt bên cạnh, gào lên trong vô vọng:

"Không đúng... Kịch bản không phải như thế này!"

"Ta có hệ thống, ta có đạn mạc... Ta mới là người nắm giữ vận mệnh!"

Ta thong thả tiến lại gần, cúi người phả một hơi thở lạnh ngắt vào tai nàng ta:

"Biểu muội à, hệ thống của ngươi chỉ là một mớ dữ liệu c.h.ế.t. Còn lòng người và thực lực mới là thứ quyết định cuộc chơi."

"Ngươi muốn trộm vận mệnh của ta để làm nữ chính? Rất tiếc, bộ phim này ta mới là đạo diễn!"

Bản án chính thức hạ xuống: Hầu gia bị tịch thu toàn bộ gia sản, gạt tên khỏi giới quý tộc và chịu án c.h.é.m đầu; Hạ Hòa bị đày ra biên thuỳ làm nô tỳ vĩnh viễn.

Toàn bộ âm mưu tráo con và phản quốc năm xưa chính thức khép lại trong sự kinh hãi của toàn kinh thành.

Một tháng sau.

Sự cố kinh thành lắng xuống, Bắc Cảnh Vương phủ khôi phục lại vị thế đỉnh cao.

Hôm nay là ngày Giang Dã mang sính lễ tới dạm ngõ.

Mười dặm hồng trang phủ đỏ toàn bộ các con phố lớn nhất kinh đô.

Dân chúng vây xem đông nghẹt, ai ai cũng trầm trồ trước sự xa hoa và uy phong của Thế t.ử Bắc Cảnh.

Đạn mạc trên không trung lúc này quắn quéo hết cả lũ, thả tim rầm rộ đè kín cả tầm nhìn của ta.

[Cứu tôi! Sính lễ mười dặm hồng trang ngầu đét!

Từ cẩu nô dưới hầm rượu vọt lên làm Thế t.ử rước Đại tiểu thư về dinh, kịch bản này cháy quá cháy!]

[Đúng là quay xe khét lẹt nhưng xem xong thỏa mãn vãi!]

[Chị nhà thắng tuyệt đối! Làm chủ cuộc đời là đây chứ đâu!]

Trong sảnh chính của Vương phủ, Giang Dã mặc bộ hỷ phục màu đỏ thêu rồng mây bằng chỉ vàng tuấn tú vô cùng.

Thế t.ử uy phong lẫm liệt trước mười vạn đại quân, lúc này đứng trước mặt ta lại có chút bối rối.

Hắn tiến lại gần, nhón chân quỳ một gối xuống trước mặt ta trước sự chứng kiến của toàn bộ quan khách.

Hắn ngước đôi mắt dã thú đầy si mê nhìn ta, cất giọng trầm ấm:

"Đại tiểu thư..."

"Dù ta có là Thế t.ử Bắc Cảnh, hay là bất kỳ ai..."

"Cả đời này, ta vẫn nguyện làm gã cẩu nô trung thành nhất của riêng mình người."

"Người có đồng ý gả cho ta không?"

Ta nhìn gã trai cao lớn đang quỳ dưới chân mình, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười rạng rỡ và sáng sủa nhất.

Ta đưa tay ra, vỗ vỗ lên cái đầu thô ráp của hắn như thói quen:

"Ngoan lắm."

"Đã là cẩu nô của ta, thì phải theo ta quậy tưng bừng cả đời này đấy nhé!"

Giang Dã nắm lấy tay ta, nụ cười điên phê rạng rỡ lan rộng trên gương mặt tuấn tú.

Kịch bản do kẻ khác viết ra?

Xóa đi!

Đời ta, do ta tự làm chủ!

Hoàn - Ta Lật Kèo Làm Nữ Chính - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia