Ngày tiếp quản việc quản gia, bà còn đặc biệt sai người đến viện của ta truyền lời.

“Phu nhân nói, Hầu phủ thiếu ai cũng vẫn có thể vận hành như thường. Thế t.ử phu nhân đã bệnh rồi thì cứ an tâm dưỡng bệnh, về sau chớ nhúng tay vào chuyện trong phủ nữa.”

Nhưng bà bà chưa vui được bao lâu, thân thể vốn đã suy yếu không chịu nổi gánh nặng, mệt đến mức thổ huyết.

Bà lại không dám nói với người khác, chỉ sai nhũ mẫu của mình đi tìm phủ y, lén kê hai phương t.h.u.ố.c.

11.

Chuyện Lý Phong đẩy ngã đích mẫu đang mang thai, khiến nàng sảy thai, ngay ngày hôm đó đã truyền khắp kinh thành.

Những người đến viếng tang đều tận mắt nhìn thấy ta ngã trong vũng m.á.u.

Nhất thời, lời đồn nổi lên khắp nơi.

Thậm chí nguyên nhân cái c.h.ế.t năm xưa của tỷ tỷ cũng bị đào lại.

Có người nói Lý Phong bản tính hung tàn, không dung nổi đứa trẻ trong bụng đích mẫu; cũng có người nói hắn sợ đích mẫu sinh được đích t.ử, uy h.i.ế.p đến địa vị của mình, nên mới liên tiếp xuống tay tàn độc.

Lý Trường Châu muốn giúp nhi t.ử đè ép lời đồn, nào ngờ càng giải thích lại càng khiến mọi chuyện thêm tồi tệ.

Vốn dĩ lần này trở về kinh, hắn còn định đón sinh mẫu của Lý Phong là Liễu thị từ trang t.ử về phủ.

Nhưng nay Lý Phong vừa hại ta “sảy thai”, nếu Liễu thị lập tức vào phủ, bất kỳ ai cũng sẽ nghi ngờ tất cả chuyện này là hai mẹ con họ đã sớm mưu tính.

Chuyện đón Liễu thị hồi phủ chỉ có thể tạm thời gác lại.

Nghe tin truyền đến trang t.ử, Liễu thị đập vỡ cả một phòng đồ sứ.

Để bịt miệng thiên hạ, Lý Trường Châu cũng không thể không mời gia pháp ra trước mặt mấy vị tộc lão, phạt Lý Phong mười trượng.

Hắn cho rằng những người hành hình đều là tiểu tư trong phủ, ngày thường lại từng nhận không ít ban thưởng của Hầu phủ, nhất định sẽ giơ cao đ.á.n.h khẽ.

Nhưng hắn không biết, trong số những tiểu tư hành hình có một người từng chịu ơn tỷ tỷ ta.

Khi đ.á.n.h Lý Phong, người đó liền xuống tay rất nặng.

Mười trượng đ.á.n.h xuống, Lý Phong ngay tại chỗ ngất lịm, lưng, m.ô.n.g và đùi không còn chỗ nào lành lặn, thậm chí suýt nữa còn tổn thương đến phế phủ.

Lý Trường Châu sợ đến sắc mặt đại biến, lập tức sai phủ y chữa trị.

Phủ y cẩn thận xem xét thương thế, lại hời hợt nói:

“Thế t.ử cứ yên tâm, trông thì đáng sợ, thực ra đều chỉ là thương ngoài da.”

“Người hành hình biết chừng mực, không làm tổn thương gân cốt. Dưỡng vài ngày là có thể xuống giường.”

Lý Trường Châu vẫn không yên tâm.

“Phong Nhi đau đến mức này, quả thật không đáng ngại sao?”

Phủ y điềm nhiên gật đầu.

“Đại công t.ử từ nhỏ đã được nuông chiều, chưa từng chịu khổ như vậy, khó tránh khỏi cảm thấy đau đớn khó nhịn.”

“Có điều, nếu muốn thương thế mau lành hơn, cần dùng rượu mạnh rửa sạch vết thương, sau đó đắp t.h.u.ố.c khử mục sinh cơ. Lúc bôi t.h.u.ố.c sẽ đau đớn hơn một chút, thế t.ử nhất định phải dặn đại công t.ử cố chịu đựng, không được bỏ dở giữa chừng.”

Lý Trường Châu tin lời.

“Chỉ cần có thể mau khỏi, đau thêm một chút cũng không sao. Ngươi cứ dùng loại t.h.u.ố.c tốt nhất.”

Từ ngày đó trở đi, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Lý Phong ngày nào cũng vọng ra từ trong viện.

Rượu mạnh dội lên vết thương, sau đó lại đắp t.h.u.ố.c bột, đau đến mức toàn thân hắn co giật, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.

Hắn khóc lóc kêu rằng phủ y muốn hại hắn, cầu xin Lý Trường Châu đổi đại phu khác.

Lý Trường Châu lại chỉ cảm thấy hắn không chịu được khổ.

“Đại trượng phu, chẳng qua chỉ chịu mười trượng, sao có thể yếu ớt đến mức này?”

“Đều chỉ là thương ngoài da. Ngươi ngoan ngoãn bôi t.h.u.ố.c, chớ gây chuyện nữa.”

Suốt hơn mười ngày liên tiếp, vết thương của Lý Phong chẳng những không lành, ngược lại còn liên tục lở loét.

Lý Trường Châu hỏi đến, phủ y chỉ thở dài nói:

“Đại công t.ử tâm phù khí táo, can hỏa vượng, thương thế tự nhiên sẽ lâu lành hơn.”

“Dưỡng thêm vài ngày là được.”

Lý Trường Châu bận rộn lo tang sự của phụ thân, lại phải chạy vạy khắp nơi vì chuyện tập tước, chẳng mấy chốc đã đem chuyện này ném ra sau đầu.

12.

Một tháng sau, tước vị Vĩnh An Hầu thuận lợi rơi vào tay thế t.ử Lý Trường Châu.

Hắn trở thành Vĩnh An Hầu tân nhiệm.

Ngày tập tước, hắn hăng hái phấn chấn, rộng rãi mời khách, bày tiệc lớn trong phủ.

Công công mới qua đời được một tháng, trong phủ đương nhiên không nên có rượu thịt ca múa.

Ngoài miệng hắn nói mọi thứ đều giản lược, nhưng vẫn thay ba bộ y phục mới, tiếp nhận lời chúc mừng của mọi người cho đến tận đêm khuya.

Ta lấy cớ bệnh nên không ra mặt.

Bà bà lại gắng gượng thân bệnh ngồi ở ghế trên, nhìn nhi t.ử kế thừa tước vị, kích động đến rưng rưng nước mắt.

Bà cho rằng Hầu phủ cuối cùng cũng đã vượt qua thời khắc khó khăn nhất.

Nhưng bà không biết, những khoản nợ bên ngoài, khoản thâm hụt và các mối giao tế ân tình mà công công để lại, đều được giấu trong mấy quyển sổ sách ta đã giao ra.

Lý Trường Châu càng không biết.

Tỷ tỷ gả vào Hầu phủ tám năm, trước sau đã bỏ vào hơn ba vạn lượng của hồi môn, mới có thể chống đỡ được vẻ hào nhoáng giả tạo này.

Nay bạc của tỷ tỷ đã bị lấy đi sạch sẽ.

Thứ hắn vừa kế thừa, ngoài tước vị Vĩnh An Hầu, còn có một Hầu phủ trống rỗng.

Nửa tháng tiếp theo, Lý Trường Châu ngày ngày bận rộn đi thăm hỏi đồng liêu, mở tiệc chiêu đãi khách khứa, hận không thể để cả kinh thành đều biết hắn đã kế thừa tước vị.

Bà bà tính đi tính lại sổ sách, kinh hãi đến thất sắc.

Bà không lấy đâu ra bạc, chỉ đành đến tìm ta.

Ta vội vàng mời bà ngồi xuống, vừa rót trà vừa đ.ấ.m vai, ngoan ngoãn như trước.

Nhưng chỉ cần nhắc đến bạc, hồi môn, hai mắt ta lập tức đỏ ngầu, đập phá hết thứ này đến thứ khác, tựa như phát điên.

“Con của ta! Trả con lại cho ta!”

“Ai hại con ta, ta sẽ bắt kẻ đó đền mạng!”

Thanh Khê ở bên cạnh ngăn cản.

“Phu nhân không chịu nổi kích động, hôm qua còn cầm kéo đòi đ.â.m c.h.ế.t nô tỳ! Lão phu nhân mau rời đi thôi.”

Thấy ta điên cuồng như vậy, bà bà không dám nói thêm nửa lời, sợ hãi chạy thẳng ra khỏi cửa.

Mấy tháng sau đó, ngay cả khi ta đến thỉnh an, bà cũng không chịu gặp ta.

13

Từ chỗ ta không lấy được bạc, cuộc sống của Hầu phủ càng lúc càng túng thiếu.

Bà bà chỉ đành lén lút đem những món trang sức châu báu của mình đi bán.

Mà Lý Trường Châu lại hoàn toàn không hay biết chuyện này.

6 - Ta Lấy Tiếng Hiền Đức Tiễn Cả Hầu Phủ Xuống Mồ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia