Sau khi đích tỷ qua đời, ta gả vào Hầu phủ, trở thành kế thất của tỷ phu.
Bà bà chê ta xuất thân thứ nữ, không thể ra dáng, ngày ngày dạy ta phải lấy chồng làm trời, lấy con làm đất, tuyệt đối không được trái ý nam nhân.
Ta ghi nhớ trong lòng.
Công công lén nuôi ngoại thất, ta giúp ông ta che giấu, còn đưa đến năm mỹ nhân.
Phu quân lưu luyến chốn thanh lâu, ta đích thân dâng lên loại rượu mạnh nhất.
Con riêng của phu quân ham mê cờ bạc đua ngựa, ta lập tức mua cho hắn một con ngựa Hãn Huyết có tính tình hung hãn nhất.
Ta cần mẫn làm một vị phu nhân rộng lượng, đại độ, hiền đức nhất kinh thành.
Nhưng bà bà lại không bằng lòng.
Bà ta chỉ vào ta, toàn thân run rẩy:
“Cái đồ sao chổi nhà ngươi! Ngươi muốn hại Hầu phủ ta đoạn tử tuyệt tôn hay sao!”
Ta vuốt ve chiếc vòng ngọc tỷ tỷ để lại trên cổ tay, vẻ mặt vẫn nhút nhát, ôn lương như trước.
“Mẫu thân nói gì vậy? Phụ thân chết vì mã thượng phong, là do người tuổi đã cao mà vẫn tham hoan; phu quân nằm liệt giường không dậy nổi, là vì hắn phóng túng rượu chè; Phong Nhi cưỡi ngựa dữ xảy ra chuyện, lại có người của cả trường đua tận mắt chứng kiến, liên quan gì đến con?”
“Rõ ràng con vẫn luôn làm theo lời người dạy, tuyệt đối không trái ý nam nhân mà.”