Bà bà nhìn chằm chằm ta.
“Những vò rượu đó chẳng phải do ngươi tìm cho hắn sao? Thợ nấu rượu trong phủ chẳng phải cũng do ngươi mời về sao?”
Ta rưng rưng gật đầu.
“Mẫu thân trước đây từng dạy con, làm thê t.ử không được đố kỵ, không được xen vào chuyện người khác, mọi việc đều phải lấy phu quân làm trời. Phu quân thích uống rượu, nếu con ngang nhiên ngăn cản, chẳng phải sẽ trở thành một đố phụ bất hiền bất hiếu hay sao?”
Mỗi một câu ta nói ra, sắc mặt bà bà lại trắng thêm một phần.
Những lời này, bà thực sự quá đỗi quen thuộc.
Ngày tỷ tỷ vừa gả vào Hầu phủ, chính bà là người đã dạy tỷ tỷ như vậy.
Lý Trường Châu ở bên ngoài nuôi ca kỹ, bà nói nam nhân chỉ là gặp dịp mua vui, thê t.ử không nên tính toán.
Lý Trường Châu suốt đêm không về, bà nói phận làm thê t.ử phải biết cảm thông với phu quân bôn ba bên ngoài.
Sau khi tỷ tỷ mang thai, thân thể khó chịu, bà vẫn ép tỷ tỷ dậy sớm thỉnh an, nói con dâu Hầu phủ không được yếu đuối.
Giờ đây, ta đem nguyên vẹn những lời bà từng nói trả lại cho bà.
Nhưng bà lại như lần đầu tiên hiểu được những lời ấy hoang đường đến nhường nào.
Lồng n.g.ự.c bà phập phồng dữ dội, chợt phát ra một tiếng thở gấp ngắn ngủi.
Ngay sau đó, cả người mềm nhũn ngã xuống.
Lần này, ma ma đã bấm nhân trung cho bà hồi lâu, bà cũng không tỉnh lại.
18
Bà bà hôn mê bất tỉnh, Lý Trường Châu thì nằm liệt trên giường.
Hầu phủ dù sao cũng cần có người đứng ra chủ trì.
Sau khi mấy vị trưởng bối trong tộc bàn bạc, chỉ có thể giao quyền quản gia lại vào tay ta.
Chưa đầy mười ngày, ta đã cho người bên cạnh bà bà, kẻ bị bán thì bán, kẻ bị giải tán thì giải tán.
Thanh Khê dẫn những người trước kia tỷ tỷ để lại, lần lượt bổ sung vào.
Dọn dẹp xong đám hạ nhân, tiếp theo chính là phải thanh toán sổ sách.
Sau khi Lý Trường Châu kế thừa tước vị, bốn bề tiệc tùng, cộng thêm khoản nợ bên ngoài công công để lại lúc sinh thời, Hầu phủ tổng cộng nợ năm vạn bảy nghìn lượng bạc.
Chủ nợ lần lượt tìm đến cửa, ai nấy đều chờ đòi tiền.
Ta cầm sổ sách đến gặp bà bà.
Bà đã mở mắt, nhưng vẫn còn có chút không tỉnh táo, mơ hồ phát ra mấy âm tiết.
Ta ngồi xuống bên giường, nắm lấy tay bà, khẽ nói:
“Mẫu thân yên tâm, khoản thiếu hụt của Hầu phủ, con dâu nhất định sẽ nghĩ cách lấp đầy.”
Bà không có phản ứng gì.
Ta dịu dàng giúp bà vén lại góc chăn cho ngay ngắn.
“Những năm qua người đã vì Hầu phủ mà lao tâm khổ lực, trong tư khố hẳn đã tích góp không ít thứ tốt. Nay Hầu phủ gặp nạn, người thân là lão phu nhân, ắt hẳn sẽ bằng lòng lấy ra cứu nguy cấp.”
Nghe đến hai chữ “tư khố”, bà bà đột nhiên trợn to mắt.
Bà liều mạng lắc đầu, trong cổ họng phát ra tiếng “hộc hộc”.
Ta tựa như không hiểu ý bà.
“Mẫu thân quả nhiên thâm minh đại nghĩa.”
“Con dâu lập tức sai người kiểm kê tư khố của người.”
Bà bà siết c.h.ặ.t cổ tay ta.
Nhưng bà bệnh quá nặng, ngay cả giơ tay lên cũng vô cùng khó khăn.
Ta khẽ giằng một cái liền thoát ra.
Vàng bạc, ngọc khí, đồ cổ và đồ trang sức trong tư khố của bà rất nhanh đã được kiểm kê, lập thành sổ sách.
Phần lớn đều là tài sản riêng của bà.
Ta ngồi trong phòng kế toán, gạch bỏ khoản nợ bên ngoài cuối cùng.
Thanh Khê thấp giọng nói:
“Tiểu thư, đợi lão phu nhân khỏe lại, e rằng sẽ hận người đến c.h.ế.t.”
Ta khép sổ sách lại, mỉm cười.
“Sao có thể?”
“Ta thay bà chỉnh đốn Hầu phủ, tra xét sâu mọt, lại dùng tư khố của bà để giữ gìn thể diện cho Hầu phủ.”
“Cả kinh thành ai mà chẳng nói ta là một nàng dâu hiếu thuận?”
19
Lý Trường Châu cuối cùng cũng tỉnh lại.
Phát hiện bản thân không thể cử động, hắn giận dữ vô cùng.
Ta cẩn thận dịu dàng an ủi.
“Không thể xuống giường chỉ là tạm thời, phu quân đang tuổi tráng niên, chẳng bao lâu nữa nhất định có thể hồi phục.”
Xét thấy ta từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn nghe lời, Lý Trường Châu không hề nghi ngờ, chỉ dặn ta trong bữa tối thêm một chén thanh t.ửu.
Phu quân là trời, lời của hắn sao có thể không nghe?
Phủ y nhìn chén rượu kia, muốn nói lại thôi.
Ta xoay chiếc vòng ngọc mà tỷ tỷ thích nhất trên cổ tay, khẽ mỉm cười với ông ta.
Ông ta lập tức lui ra ngoài.
Còn thương thế của Lý Phong thì dần dần khỏi hẳn.
Rốt cuộc vẫn còn trẻ, mười roi tuy đ.á.n.h đến da thịt rách toạc, nhưng cuối cùng cũng không lấy được mạng hắn.
Chỉ là phủ y đã “tận tâm” chữa trị cho hắn, sau khi vết thương lành, chân trái của hắn ngắn hơn chân phải một đoạn, lúc đi lại có phần khập khiễng.
Đặt trong nhà bách tính bình thường, chút tật này chẳng đáng là bao.
Nhưng ở những gia đình phú quý trong kinh thành, chân thọt lại là điều đại kỵ.
Thi khoa cử nhập sĩ phải xét đến dáng người và dung mạo, con cháu huân quý giao du qua lại, càng không thể thiếu những buổi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, yến tiệc rượu chè.
Lý Phong vốn chỉ là thứ trưởng t.ử, nay lại thêm cái chân khập khiễng, những gia đình vốn có ý nghị thân với Hầu phủ lần lượt đều không còn động tĩnh.
Hắn vốn là người coi trọng thể diện nhất, tự nhiên không chịu nổi ánh mắt người khác cứ nhìn chằm chằm vào chân mình.
Để che giấu đôi chân khập khiễng, hắn dứt khoát không đi bộ nữa, ngày ngày đều cưỡi trên lưng ngựa.
Trước đây còn có Lý Trường Châu và bà bà áp chế hắn, ép hắn đến thư viện đọc sách.
Nay một người nằm liệt trên giường, một người vẫn chưa hồi tỉnh, chẳng còn ai có thể quản thúc hắn.
Hắn tựa như một con chim cuối cùng cũng thoát khỏi l.ồ.ng.
Chỉ là những con chim khác bay về núi rừng, còn hắn lại một đầu lao thẳng vào trường đua ngựa ở ngoại ô kinh thành.
Hôm nay đua ngựa với người ta, ngày mai lại cùng người khác đ.á.n.h cược b.ắ.n tên, gần như ngày nào cũng đi sớm về khuya.
Hạ nhân trong phủ nếu dám hỏi thêm một câu, liền sẽ bị hắn quất cho một trận.
Ta có chút cảm khái, quả nhiên không hổ là con của cha hắn.
Giống y như đúc!
Nhưng nay ta quản lý Hầu phủ, dù sao cũng phải làm ra vẻ một chút.
Vì vậy, ta gọi Lý Phong đến, ôn tồn khuyên nhủ hắn một lần.
Lý Phong vắt chân ngồi trước mặt ta, roi ngựa gõ từng nhịp lên góc bàn.
“Thẩm Nhị, ngươi đừng tưởng nay đã nắm quyền quản gia thì có thể quản đến đầu ta.”
“Trước kia lúc tỷ tỷ ngươi còn sống, ta còn chẳng sợ nàng, huống chi là ngươi?”