Toàn thân ta chấn động, đột ngột ngẩng đầu.

"Ngài... ngài biết?"

"Trẫm đâu có ngu." Ngài ngồi xổm xuống, ánh mắt ngang tầm với ta: “Ngươi gần đây đang nghén, cả Hoán Y Cục đều biết rồi."

Mặt ta lập tức đỏ bừng.

Hóa ra, bí mật mà ta tự cho là bí mật, từ lâu đã không còn là bí mật nữa.

"Ngươi cho rằng trẫm ban thánh chỉ đó, thực sự là vì tìm ngươi?"

Ta ngơ ngác nhìn ngài.

"Trẫm là muốn cho ngươi cơ hội, để ngươi chủ động đứng ra, đến dưới đôi cánh của trẫm."

"Nhưng ngươi quá ngu ngốc."

Ngón tay ngài nhẹ nhàng lướt qua má ta, mang theo một chút lạnh lẽo.

"Ngươi thà tin những lời đồn thổi bắt bóng bắt gió, cũng không muốn tin trẫm."

Ta bị sự dịu dàng bất chợt của ngài làm cho hơi không biết phải làm sao.

[Mẫu thân! Ngài ấy đang đóng kịch! Ngài ấy đang lừa người!]

[Nếu ngài ấy thực sự muốn bảo vệ người, thì đã không ban cái thánh chỉ đó, thu hút ánh nhìn của mọi người tới đây!]

[Ngài ấy là muốn lợi dụng người! Lợi dụng chúng ta để đối phó với Hoàng hậu!]

Giọng nói lo lắng của đứa bé khiến ta lập tức tỉnh táo.

Đúng vậy, nếu ngài ấy thực sự muốn bảo vệ ta, thì hoàn toàn có thể lặng lẽ đưa ta đến bên cạnh ngài ấy.

Cần gì phải làm rùm beng, khiến ai cũng biết?

Ngài ấy chẳng qua là muốn mượn tay ta, để thăm dò giới hạn của Hoàng hậu, thậm chí... là muốn mượn đứa bé trong bụng ta, để lật đổ thế lực đằng sau Hoàng hậu.

Ta và con của ta, đều chỉ là những quân cờ trên bàn cờ của ngài ấy.

Nghĩ thông suốt điểm này, tia hy vọng cuối cùng trong lòng ta cũng tan thành mây khói.

Ta đẩy tay ngài ra, lùi lại một bước, giữ khoảng cách với ngài.

"Bệ hạ, nô tỳ không hiểu ngài đang nói gì."

Ta quỳ lại cho ngay ngắn, trán chạm đất.

"Nô tỳ không có thai. Sau đêm đó, nô tỳ đã uống t.h.u.ố.c tránh thai."

"Nô tỳ chỉ là ăn hỏng bụng, mới nôn mửa."

"Còn cái c.h.ế.t của bảy vị tỷ tỷ kia, nô tỳ cũng chỉ là nghe người ta đồn thổi, nói bậy nói bạ, xin Bệ hạ giáng tội."

Ta nói một hơi hết sạch, rũ bỏ bản thân sạch sẽ hoàn toàn.

Dù thế nào đi nữa, ta cũng không thể thừa nhận đứa bé này.

Thừa nhận rồi, chính là đường c.h.ế.t.

Tiêu Huyền nhìn ta, trong ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, ngay sau đó là cơn giận dữ ngút trời.

“Được, rất tốt.”

Ngài ấy giận quá hóa cười, túm lấy ta kéo mạnh từ dưới đất lên.

“Đã ngươi muốn phủi sạch quan hệ như vậy, trẫm sẽ thành toàn cho ngươi!”

“Người đâu! Truyền thái y!”

Hai thái y nhanh ch.óng được gọi vào, quỳ dưới đất run lẩy bẩy.

“Bắt mạch cho nàng.” Giọng Tiêu Huyền lạnh như băng.

Một vị thái y lớn tuổi run rẩy tiến lên, đặt ngón tay lên cổ tay ta.

Tim ta đập lên tận cổ họng.

Xong rồi.

Lần này c.h.ế.t chắc rồi.

[Mẫu thân đừng sợ! Con có thể tạm thời ẩn đi mạch tượng!]

[Nhưng không chống đỡ được bao lâu, người mau nghĩ cách đi!]

Giọng đứa bé như một tiếng sấm nổ vang trong đầu ta.

Ẩn đi mạch tượng?

Ta vẫn còn một tia hy vọng sống!

Ta ép mình bình tĩnh lại, đại não vận chuyển với tốc độ ch.óng mặt.

Đôi lông mày của vị thái y già càng nhíu càng c.h.ặ.t, những hạt mồ hôi li ti rịn ra trên trán.

Một lúc lâu sau, ông mới run rẩy rút tay về, quỳ lạy trước mặt Tiêu Huyền.

“Bẩm... bẩm Bệ hạ, vị cô nương này... mạch tượng bình ổn, không có dấu hiệu hỉ mạch.”

“Cái gì?”

Sắc mặt Tiêu Huyền trong nháy mắt đen hơn cả đáy nồi.

Ngài đẩy vị thái y già ra, đích thân tiến lên, nắm lấy cổ tay ta.

Những ngón tay ngài lạnh buốt, lực đạo mạnh đến mức suýt chút nữa làm nát xương ta.

Ta đau đến mức rên khẽ một tiếng, nhưng cố c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không để mình phát ra bất cứ âm thanh nào.

Ngài không hiểu y lý, tự nhiên chẳng bắt được gì.

Thế nhưng, sự nghi ngờ trên mặt ngài lại không hề giảm bớt.

“Ngươi tốt nhất đừng lừa trẫm.” Ngài ghé vào tai ta, dùng giọng chỉ đủ hai người nghe nói.

“Nếu không, trẫm có rất nhiều cách khiến ngươi sống không bằng c.h.ế.t.”

Hơi thở ấm nóng phả lên vành tai ta, lại khiến ta như rơi vào hầm băng.

[Mẫu thân, con sắp không chịu nổi nữa rồi!]

Giọng đứa bé trở nên yếu ớt.

Ta vô cùng nóng lòng.

Phải làm sao đây?

Đúng lúc này, bên ngoài điện vang lên tiếng thông báo của thái giám.

“Hoàng hậu nương nương giá đáo…”

Tim ta thắt lại.

Đúng là sợ gì gặp nấy.

Hoàng hậu mặc một bộ phượng bào màu vàng sáng, được một đám cung nữ thái giám vây quanh, thần thái vạn phần bước vào.

“Thần thiếp tham kiến Bệ hạ.” Nàng ta khẽ khuỵu gối, giọng dịu dàng tựa nước.

“Hoàng hậu tới làm gì?” Tiêu Huyền buông ta ra, ngữ khí không mấy thiện cảm.

“Thần thiếp nghe nói Bệ hạ truyền thái y, trong lòng lo lắng nên tới xem thử.”

Ánh mắt Hoàng hậu rơi trên người ta, giống như một con độc xà, dính dấp và lạnh lẽo.

“Vị muội muội này là?”

“Chỉ là một cung nữ không hiểu chuyện thôi.” Tiêu Huyền đáp nhạt nhẽo.

“Ồ?” Hoàng hậu cười khẽ một tiếng, bước tới trước mặt ta. “Ngẩng đầu lên, để bổn cung nhìn xem.”

Ta chậm rãi ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt cười của nàng ta.

Đằng sau nụ cười đó là sát ý không chút che giấu.

[Mẫu thân! Chính là nàng ta! Chính là nàng ta kiếp trước đích thân rót t.h.u.ố.c phá t.h.a.i cho người!]

[Móng tay nàng ta vừa dài vừa nhọn, đã rạch nát cổ họng người!]

Ta run lên bần bật, vô thức lùi lại một bước.

Động tác nhỏ này không thoát khỏi mắt Hoàng hậu.

“Muội muội sợ bổn cung sao?” Nàng ta cười càng dịu dàng hơn.

“Nô tỳ... không dám.”

“Là không dám, hay là trong lòng có quỷ?”

Nụ cười trên mặt Hoàng hậu biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là một vẻ lạnh lẽo.

“Nghe nói, chính là ngươi – tiện tỳ này, đã yêu ngôn hoặc chúng ở Hoán Y Cục, bàn tán về bổn cung?”

Quả nhiên nàng ta biết hết mọi chuyện.

Cái tên nô tài Lý Đức Toàn kia, chắc chắn đã đem mọi chuyện kể hết cho nàng ta nghe từ lâu rồi.

“Thần thiếp nghe nói, Bệ hạ vì tiện tỳ này mà phạt Lý Đức Toàn đi Hoán Y Cục sám hối?”

Giọng Hoàng hậu đột ngột cao lên, mang theo vài phần chất vấn.

“Bệ hạ đây là đang vả mặt thần thiếp sao?”

Sắc mặt Tiêu Huyền cũng trầm xuống.

“Hoàng hậu, chú ý lời lẽ của nàng.”

“Lời lẽ của thần thiếp thì sao?” Hoàng hậu cười lạnh: “Bệ hạ vì một cung nữ không rõ lai lịch mà làm nhục người của thần thiếp trước mặt mọi người, giờ lại còn muốn che chở cho ả?”

Chương 3 - Ta Nghe Thấy Lòng Của Con Trai - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia