Tôi lấy hết can đảm bước lên nhìn vào trong quan tài, ông nội vẫn nằm đó như lúc mới qua đời.

Nhãn cầu không hề lồi ra, thân thể cũng không hề bị vặn vẹo.

Nếu không phải vì vẫn nhìn thấy cái bóng của ông đang đứng cạnh, tôi đã tưởng x.á.c c.h.ế.t biến dạng lúc nãy chỉ là ảo giác.

Chú út đào rất lâu, mồ hôi nhễ nhại. Ai mà ngờ được, ngôi nhà cũ ông nội ở mấy chục năm nay, bên dưới lại là vùng  đầm lầy âm u.

Chú vừa đào vừa ra hiệu cho tôi mang chậu tới rồi lần lượt từng chậu từng chậu nước đen ngòm được múc ra ngoài.

Ban đầu ngửi thấy mùi hoa ngọt ngào nhưng sau đó lại nồng nặc mùi tanh hôi.

Cái bóng ông nội cứ đứng nhìn chăm chú bên cạnh.

Mỗi khi chú út định bỏ cuộc thì ông lại ra hiệu cho tôi bảo chú tiếp tục đào.

Khi đào sâu chừng một mét, dưới hố bỗng bốc lên một làn khói đen cuồn cuộn, làm chú út sặc sụa nhảy ra ngoài sân, cơn ho dữ dội khiến nước mắt chú chảy ròng ròng.

Lúc tôi nhìn vào lại, cái hố ẩm ướt ban nãy bỗng trở nên khô ráo, ngay cả đám đất đen thối cũng biến thành màu vàng óng.

Dưới đáy hố lộ ra một cỗ quan tài nhỏ bằng cái chậu rửa mặt.

Nó tỏa ra ánh kim ấm áp, chú út mừng rỡ tột độ, nhảy xuống ôm c.h.ặ.t lấy cỗ quan tài như báu vật.

7

Thế nhưng tôi thấy cái bóng ông nội vẫn đứng nhìn vào hố, không thèm đoái hoài đến thứ trong lòng chú út.

Chú út vứt cho tôi một xấp tiền, dặn tôi lấp hố lại rồi lái xe đi thẳng.

Chú không hề quan tâm ông nội vẫn chưa được an táng, cũng quên luôn lời dặn không được ra khỏi sân của bố.

Chú vừa đi, cái bóng ông nội lại ra hiệu cho tôi đào tiếp, còn không cho dùng dụng cụ.

Tôi dùng tay đào một lúc, dưới đáy lại lộ ra một cỗ quan tài màu trắng, to hơn cái chú út lấy đi một vòng.

Tôi mở ra, bên trong là tro cốt tỏa ra khí đen có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cái bóng lại ra hiệu bảo tôi dùng tay bới ra.

Tôi lắc đầu từ chối, đó là tro cốt đấy.

Tiếng xương gãy răng rắc trong quan tài lại liên tiếp vang lên.

Tôi chẳng kịp nghĩ ngợi, vội vàng thò tay vào trong đống tro cốt mà bới tìm.

Tôi vừa làm vừa phải cẩn thận không để tro cốt vung vãi ra ngoài.

Tôi tìm thấy một mảnh giấy màu đỏ, trên đó ghi rõ ràng hai chữ "Thổ Địa Miếu".

Cái bóng ông nội xúc động muốn chạy ra ngoài nhưng dường như trong sân có một bức tường vô hình ngăn cản lối đi của ông.

Tôi nhìn cảnh ông bị văng ra rồi ngã xuống đất hết lần này đến lần khác mà tim đau nhói.

Tuy ông chỉ là một cái bóng nhưng tôi biết, đó chính là ông nội.

"Ông ơi, con có thể ra ngoài giúp ông."

Cái bóng đứng trước mặt tôi thở dài một tiếng sâu thẳm.

Thực ra tôi muốn hỏi tại sao khi còn sống ông không nói gì, bây giờ c.h.ế.t rồi lại khổ sở làm những việc này để làm gì cơ chứ.

8

Tôi nói xong mới hối hận, bố từng dặn không được bước chân ra khỏi cái sân này.

Nhưng cái bóng ông nội cứ thúc giục tôi nhanh ch.óng khởi hành.

Tôi vừa ra khỏi cổng sân, đã cảm thấy đau đầu như b.úa bổ, cảm giác như bộ não sắp nứt ra.

Tôi rút chân về thì cảm giác đau đớn đó lại biến mất ngay lập tức.

"Ông ơi, không phải con không muốn giúp ông mà chuyện này quái dị quá."

Cái bóng đá tôi một cái. Tất nhiên, ông là bóng nên chỉ xuyên qua người tôi, chẳng chạm được vào tôi.

Đúng lúc đó, một cơn gió lạnh thổi qua, vô số rết và mối lũ lượt bò ra từ khe tường.

Chúng như làn sóng nuốt chửng lấy khoảng sân nhỏ, tôi hét lên rồi vội vàng trèo thang lên mái nhà.

Nhưng chúng di chuyển quá nhanh, chẳng mấy chốc đã bò đầy căn nhà, trên người tôi cũng bám đầy lũ sinh vật đó, tay chân tôi đập loạn xạ cũng chẳng ăn thua.

Chúng cứ bò lên người tôi là chúng lại c.ắ.n, không đau nhưng ngứa đến tận xương tủy.

Cái bóng ông nội sốt ruột chạy vòng quanh nhưng chỉ biết bất lực nhìn.

Nhìn kỹ hơn, tôi bàng hoàng thấy những con rết đó đều mang khuôn mặt người.

Chính xác hơn là gương mặt của phụ nữ.

Chúng mấp máy miệng nói gì đó, tiếng xào xạc trong sân bay theo cơn gió lạnh nhưng tôi không thể nghe rõ được gì.

Trong giây phút sắp bị lũ mối rết nuốt chửng, tôi đột nhiên nhớ đến Dương Hỏa Quyết mà ông nội từng dạy.

Tôi khẽ niệm chú, đầu ngón tay bùng lên một tia lửa đỏ rực, lay động. Lũ rết bỗng đứng yên, lặng lẽ nhìn tôi.

Sợ hãi, thần phục, không cam lòng.

Chúng đến nhanh bao nhiêu thì rút đi nhanh bấy nhiêu, chỉ trong chớp mắt đã biến mất sạch vào khe tường.

Cái bóng ông nội thở phào nhẹ nhõm, còn những chỗ tôi bị lũ sinh vật kia c.ắ.n đều nổi lên những bọng m.á.u lớn màu đỏ.

Vừa ngứa vừa kinh tởm, chỉ cần cử động nhẹ là nước m.á.u đỏ tươi lại chảy ra.

Chương 3 - Tà Thần Sơn Thần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia