9

"A Du, ông phải đi tìm chị gái của ông." Cái bóng đứng ngay cạnh tôi nhưng giọng nói lại không phát ra từ bên cạnh.

Tôi kinh hãi nhìn quanh, nỗi sợ hãi về những thứ chưa biết khiến da đầu tôi tê dại đi.

Cái bóng của ông nội đột nhiên quỳ xuống, dập đầu liên hồi trước cỗ quan tài trắng.

Kỳ lạ thay, cái bóng ấy dần thu nhỏ lại, cuối cùng bò rạp xuống đất biến thành một con rết to bằng bàn tay.

Con rết nhanh ch.óng bò dọc theo ống quần tôi lên đến vai, tôi nghiêng đầu nhìn sang, sợ đến mức suýt chút nữa hét lên.

Nó cũng có một khuôn mặt người.

Khuôn mặt của ông nội!

Miệng ông cứ đóng mở như đang nói gì đó nhưng tôi nghe không rõ.

Con rết ông nội thấy vậy thì sốt ruột, trực tiếp chui tọt vào tai tôi.

Tôi vội vàng lấy tay gạt ra nhưng vẫn không nhanh bằng nó.

Trong tai truyền đến một cơn đau nhói, cảm giác như có mũi khoan đang chọc thẳng vào vậy.

Cơ thể tôi lúc này chẳng thể cử động, chỉ cảm nhận rõ mồn một con rết đang uốn lượn, bò lổm ngổm và c.ắ.n xé trong tai mình...

Tiếp đó là tiếng ù tai như sấm rền, đầu tôi đột nhiên trĩu nặng xuống.

Cổ tôi có cảm giác như đang gánh cả ngàn cân, cơ thể đã có thể cử động, còn cơn đau trong tai cũng biến mất ngay lập tức!

"Được rồi, đi thôi, ôm c.h.ặ.t quan tài vào! Chúng ta đi tìm miếu thổ địa." Ông nội ra lệnh trong tai tôi, lần này tôi nghe rõ mồn một.

"Nhưng chẳng phải bố không cho chúng ta ra khỏi sân sao?"

"Bố cháu chẳng phải đã đi cùng chú nhỏ rồi sao? Ông có bao giờ nói câu đó đâu." Ông nội mất kiên nhẫn đáp.

Cảm giác rợn người đó lại ập đến, cả đêm nay mọi chuyện thật thật giả giả, tôi thực sự không biết nên tin vào ai nữa.

"Tiểu Du, ông đã nói với cháu rồi, bố cháu đã bị tà vật khống chế, lời của nó tuyệt đối không được nghe. Nếu cháu còn tiếp tục ở đây, chắc chắn sẽ không sống nổi đến bình minh đâu."

Ông vừa dứt lời, cơ thể tôi không tự chủ được mà quay người bước vào trong nhà.

Thậm chí đầu tôi còn đập vào cái cây, tôi loạng choạng, ch.óng mặt hoa mắt lao về phía chiếc quan tài trong nhà.

"Dương Hỏa Chú, nhanh lên! Đứa trẻ của ông." Ông nội trong tai thúc giục.

Nhìn cảnh tôi sắp ngã vào quan tài, bên trong đâu còn t.h.i t.h.ể của ông nữa mà là hàng đàn rết dày đặc, chúng há cái miệng m.á.u kinh dị chực chờ c.ắ.n lấy tôi.

Tôi lập tức bắt quyết, đọc Dương Hỏa Chú.

Ngọn lửa đỏ rực bùng lên, cơ thể tôi lúc này mới thoát khỏi sự khống chế.

Tôi xoay người, không chút do dự chạy thẳng ra ngoài.

Lần này đường đi thông suốt, cơ thể cũng không còn cảm giác khó chịu nào nữa.

10

Khi tôi chạy được một quãng xa, phía chân trời đã bắt đầu hửng sáng.

Tôi cứ lầm lũi quay lưng về phía mặt trời mà đi về hướng Tây, quanh quẩn trên con đường núi khúc khuỷu.

"Chúng ta cứ đi thế này, liệu có thực sự tìm được miếu thổ địa không?"

"Không hẳn!" Ông nội lạnh lùng đáp.

Hả? Tôi ngẩn người.

Thế chúng ta đang làm gì vậy? Đi dã ngoại à?

"Nhắm mắt lại, dùng tâm để cảm nhận nhịp thở của ngọn núi này, cả tiếng than khóc và gào thét của nó nữa."

"Điểm đến của chúng ta ở ngay nơi đó." Ông nội nói một cách đầy bí hiểm, lại vô cùng nghiêm túc.

Tôi nửa tin nửa ngờ nhắm mắt lại, nghĩ về mọi chuyện xảy ra tối qua, tai tôi phút chốc trở nên tĩnh lặng.

Đầu óc ngày càng nặng nề, chỉ cảm thấy có luồng gió lạnh buốt đang chui vào trong cơ thể, từ xa vọng lại tiếng chuông, tiếng khánh.

Tôi không biết đó có phải là tiếng của ngọn núi hay không mà chỉ cảm thấy trong thoáng chốc, như thể mình nhìn thấy mọi thứ trên ngọn núi này.

Nó thân thuộc như nhà của chính mình, bao nhiêu cây cối, bao nhiêu loài vật, những chú chim đang bay lượn trong rừng lúc này, tôi thậm chí còn nhìn thấy rõ chúng có bao nhiêu chiếc lông vũ.

Miếu thổ địa, chính ở đó, tôi nhìn thấy rồi!

Mà ngọn núi này thật sự đang khóc.

Tôi vượt núi băng đèo, cuối cùng dừng lại tại một vùng lõm giữa núi.

Một ngôi miếu đổ nát hiện ra ngay trước mắt.

Tôi vừa bước xuống xe, một nỗi buồn đau thấu tận tâm can lập tức đè nặng xuống.

Tôi không muốn khóc nhưng nước mắt cứ thế trào ra không thể kìm nén, con rết ông nội trong tai cũng trở nên điên cuồng, bồn chồn.

Tôi cảm thấy rất quen thuộc với nơi này dù chưa từng đặt chân tới đây bao giờ.

Chương 4 - Tà Thần Sơn Thần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia