Tình trạng hôn mê sâu của Thẩm Hoài An phần nào nói lên mức độ nghiêm trọng của những vết thương. Phàm nhân nếu phải gánh chịu ngần ấy thương tích, có lẽ đã sớm trút hơi thở cuối cùng.

Vết thương trên bả vai Lục Ngôn Khanh tạm thời không thể giải quyết triệt để, nhưng những đoạn xương gãy thì vẫn có thể nắn chỉnh lại chút đỉnh. Gần như chẳng có mảnh xương sườn nào trên nửa thân trên của Thẩm Hoài An là còn nguyên vẹn. Mức độ tổn thương này khiến bàn tay Lục Ngôn Khanh run rẩy không thôi.

Lục Ngôn Khanh tỉ mỉ nối liền từng đoạn xương sườn cho cậu. Chẳng rõ là do tác dụng của quá trình trị liệu, hay vì đau đớn tột cùng, từ cổ họng Thẩm Hoài An bật ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đứt quãng.

“Hoài An!” Lục Ngôn Khanh khẽ gọi, “Hoài An?”

Đôi mắt nhắm nghiền của Thẩm Hoài An khẽ chớp chớp. Phải mất một lúc lâu, cậu mới hé mở đôi mắt nặng trĩu.

Thẩm Hoài An dùng ánh mắt đờ đẫn, suy yếu nhìn Lục Ngôn Khanh. Cổ họng cậu khản đặc, khó nhọc cất lên tiếng gọi yếu ớt: “Sư huynh...”

Nghe tiếng Thẩm Hoài An gọi, cổ họng Lục Ngôn Khanh như nghẹn lại, hốc mắt bất giác đỏ hoe.

Chàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Hoài An, thì thầm dỗ dành: “Có ta ở đây, có ta đây. Đệ sẽ không sao đâu.”

Lồng n.g.ự.c Thẩm Hoài An phập phồng, mỗi nhịp thở lại kéo theo những cơn đau xé thịt, khiến việc mở miệng nói chuyện trở nên muôn vàn khó khăn.

“Đệ...” Thẩm Hoài An thều thào, giọng nói yếu ớt, “Đúng vậy, xin lỗi... Đệ lại gây họa rồi...”

“Cứu một mạng người thì có gì là sai trái?” Lục Ngôn Khanh nghẹn ngào đáp, “Dù sao mọi chuyện cũng qua rồi, đệ cố chịu đựng một chút, đợi ta sơ cứu qua loa, chúng ta sẽ quay về...”

Thẩm Hoài An vốn dĩ rất phối hợp với sự trị liệu của Lục Ngôn Khanh. Nhưng vừa nghe những lời ấy, cậu bỗng dưng giãy giụa kịch liệt.

Thương tích quá nặng, lại cộng thêm việc trúng độc hai lần liên tiếp từ đám đệ t.ử Thiên Cẩu Các khiến cơ thể Thẩm Hoài An không còn chịu sự kiểm soát, chỉ biết giãy giụa trong vô vọng.

“Đệ không, đệ không —— khụ khụ ——” Thẩm Hoài An gào lên khản đặc, họng sặc sụa trào ra một ngụm m.á.u tươi.

Lục Ngôn Khanh cuống cuồng la lên: “Đệ chán sống rồi sao! Nằm im đó, ta sẽ cõng đệ về ngay để sư tôn chữa trị!”

Thẩm Hoài An lại kịch liệt lắc đầu từ chối. Sợ cậu làm tổn thương chính mình thêm nữa, Lục Ngôn Khanh buộc phải dùng tay ghì c.h.ặ.t trán Thẩm Hoài An lại.

“Sao đệ không chịu về chứ?” Lục Ngôn Khanh cúi xuống, nức nở hỏi, “Không về môn phái, đệ còn định đi đâu?”

Nhịp thở Thẩm Hoài An thêm dồn dập, đôi môi run rẩy, khóe mắt đã hoen lệ.

“... Đệ lại gây họa, chuốc lấy rắc rối cho môn phái rồi.” Thẩm Hoài An run rẩy thốt lên từng lời, “Sư tôn, sư tôn ắt sẽ mắng đệ. Đệ có lỗi với người, đệ chẳng còn mặt mũi nào... Sư tôn, người sẽ không cần đệ nữa...”

Từng câu chữ đứt đoạn, câu trước xọ câu sau, Thẩm Hoài An khó nhọc diễn đạt suy nghĩ của mình. Càng nói, cậu càng thấy nghẹn ứ, nước mắt chực trào. Lòng bứt rứt không yên, gót chân cậu liên tục nện xuống giường thành tiếng.

Lục Ngôn Khanh sợ cậu cử động nhiều sẽ làm vết thương thêm trầm trọng, bèn một tay ấn c.h.ặ.t đ.ầ.u Thẩm Hoài An, tay kia ghì c.h.ặ.t hai chân cậu.

“Đệ thật hồ đồ!” Lục Ngôn Khanh trách mắng trong sự sốt ruột tột độ, “Hồi đệ mới bái nhập môn phái, sư tôn đã dặn dò những gì đệ quên rồi sao? Người đã nói từ nay về sau chúng ta là người một nhà. Con đường tu tiên dằng dặc hàng trăm hàng ngàn năm, ngay cả huyết thống ruột thịt cũng khó bề gắn bó mãi bên cạnh, chỉ có tình đồng môn mới có thể tương trợ nhau. Lấy chân thành đối đãi nhau, đồng tâm hiệp lực, lời thề độc đệ đã quên sạch sành sanh rồi sao?”

Lồng n.g.ự.c Thẩm Hoài An phập phồng dữ dội. Bị lũ Thiên Cẩu Các ám toán, đ.á.n.h đập dã man đến nông nỗi này, cậu chưa từng hé nửa lời oán than, chưa từng rơi lấy một giọt lệ. Ấy vậy mà mấy câu trách móc của Lục Ngôn Khanh lại khiến cậu ràn rụa nước mắt.

Lục Ngôn Khanh thừa hiểu Thẩm Hoài An cảm thấy bản thân là gánh nặng của môn phái. Một phần vì sợ Ngu Sở trách phạt, phần khác lại e sợ nàng sẽ đuổi cậu ra khỏi sư môn, nên mới không dám vác mặt về gặp sư tôn.

“Ta lấy danh dự bảo đảm, sư tôn sẽ không mắng mỏ đệ đâu.” Lục Ngôn Khanh dịu giọng dỗ dành, “Sư tôn đâu phải kẻ hồ đồ không biết đạo lý, sao người có thể lớn tiếng với đệ được? Ngược lại, nếu đệ nhất quyết không chịu về, ta e là người sẽ lật tung cả cái Vân Thành này lên để tìm đệ mất!”

Hàng mi dài của Thẩm Hoài An khẽ rung lên, cậu mím môi, nấc lên từng tiếng nghẹn ngào.

Cảm nhận được cơ thể Thẩm Hoài An dần thả lỏng, Lục Ngôn Khanh mới dám thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục công việc nắn chỉnh xương cốt cho cậu.