06
Bà tôi chỉ nói La Sát mở mắt là điềm báo đại họa nhưng bà không nói cho tôi biết đại họa đó cụ thể là gì và liệu nó có liên lụy đến tôi hay không.
Đã vài ngày trôi qua kể từ chuyện đó nhưng mỗi khi nhớ đến ánh mắt của gương mặt La Sát, tôi vẫn không kìm được mà lạnh sống lưng.
Ngay lúc tôi đang vô cùng lo lắng, một tin tức gây sốc đã ập đến.
Bệnh u.n.g t.h.ư của Liễu Tri Tri thực sự đã thuyên giảm.
Tin này không chỉ khiến tôi bàng hoàng mà còn làm chấn động cả bệnh viện.
Khi mới phát hiện mắc u.n.g t.h.ư, bệnh tình của Liễu Tri Tri đã ở giai đoạn cuối, tế bào u.n.g t.h.ư di căn rất nghiêm trọng. Bác sĩ điều trị thậm chí đã đưa ra thông báo cuối cùng rằng cô ta chỉ còn sống được nhiều nhất nửa năm nữa.
Vì vậy, ngay khi nhập viện, cô ta đã phải lao vào điều trị điên cuồng, không có lấy một phút nghỉ ngơi.
Nhưng bây giờ, kết quả kiểm tra mới nhất lại cho thấy các tế bào u.n.g t.h.ư đang sinh sôi điên cuồng kia đã ngừng lan rộng.
Quả thực có thể gọi là kỳ tích y học.
Người vui mừng nhất khi biết tin này không ai khác chính là Từ Công Mặc.
Anh ta vội vã chạy đến bệnh viện, bất chấp sự có mặt của y bác sĩ và cả gia đình Liễu Tri Tri mà ôm hôn cô ta.
Cả hai mừng phát khóc, mặc kệ mọi ánh mắt kỳ thị của mọi người xung quanh mà lớn tiếng ăn mừng sự sống mới.
Chẳng bao lâu sau, một điều kỳ diệu hơn nữa đã xảy ra.
Không chỉ thuyên giảm u.n.g t.h.ư, bác sĩ còn kinh ngạc phát hiện các tế bào khỏe mạnh trong cơ thể Liễu Tri Tri đang sinh sôi với tốc độ ch.óng mặt, nhanh ch.óng lấp đầy những vùng tổn thương, giúp các cơ quan dần phục hồi chức năng bình thường.
Mặc dù thay đổi này thật khó tin nhưng hết tờ giấy báo cáo kiểm tra sức khỏe này đến tờ khác đều là thật, không thể nào làm giả.
Đúng lúc này, Từ Công Mặc mới thú nhận rằng sự thay đổi này có lẽ là nhờ lòng thành cầu nguyện của anh ta đã làm Bồ Tát động lòng thương xót.
Từ Công Mặc rất giỏi khéo ăn nói, một mình anh ta vơ hết mọi công lao vào bản thân.
07
Có lẽ phải đến gần cái c.h.ế.t, con người ta mới nhìn thấu hết mọi sự.
Chiều hôm xuất viện, Liễu Tri Tri gửi tin nhắn cho tôi.
[Lê Chi, tối nay bố mẹ tôi làm một bữa tiệc thịnh soạn, tụi mình gặp nhau, nói chuyện thẳng thắn với nhau đi nhé.]
Tôi vừa đọc tin nhắn này, cảm giác buồn nôn như có lũ côn trùng bò khắp người trào dâng trong tôi.
Hóa ra, cô bạn thân mà tôi tự hào nhất và bạn trai tôi vốn dĩ đã là một cặp từ lâu.
Không chỉ vậy, cô ta còn lợi dụng danh nghĩa bạn thân để thúc đẩy tình cảm của chúng tôi, thậm chí ngầm đồng ý cho Từ Công Mặc lấy tôi làm vật tế để cầu phúc cho bản thân.
Một năm trước khi tôi gặp Liễu Tri Tri, cô ta rõ ràng chỉ là một cô gái ngây thơ bị bệnh tật hành hạ, thậm chí còn viết thư khuyến khích tôi tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống mỗi ngày.
Bây giờ nghĩ lại hóa ra mọi cuộc gặp gỡ đều là kế hoạch định sẵn.
Tôi vốn muốn từ chối nhưng cơn giận này khiến tôi không thể nuốt trôi.
Sau khi thu xếp đồ đạc xong, tôi bắt xe đi tìm Liễu Tri Tri.
Tôi vừa đẩy cửa bước vào, tiếng cười nói rộn ràng trong phòng khách bỗng chốc im bặt.
Mẹ Liễu Tri Tri là người phản ứng nhanh nhất, bà ta kéo tôi ngồi xuống bàn ăn: "Lê Chi đến rồi à? Hôm nay dì làm nhiều món ngon lắm, con xem có hợp khẩu vị không?"
Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà ngó ngàng đến bàn ăn đầy ắp kia mà đi thẳng vào vấn đề: "Nói đi, mọi người tìm tôi có việc gì?"
Liễu Tri Tri dù đã xuất viện nhưng sắc mặt vẫn vô cùng nhợt nhạt.
Cô ta nhìn tôi đầy bình thản rồi không nói một lời, quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
"Lê Chi, là tôi có lỗi với cậu."
"Tôi vừa trải qua cơn bạo bệnh, cuối cùng cũng nghĩ thông suốt một chuyện. Tôi không thể sống thiếu Công Mặc, cậu có thể chủ động rút lui khỏi cuộc tình này được không? Chỉ cần cậu nói với mọi người là hai người chia tay trong hòa bình là đủ rồi."
Cô ta vừa nói, hốc mắt vừa đỏ hoe: "Tôi biết điều này hơi làm khó cậu nhưng tôi thực sự coi cậu là bạn tốt. Hơn nữa, cậu cũng biết tôi và anh ấy là thanh mai trúc mã, xem như tôi cầu xin cậu, được không?"
08
Tôi gật đầu: "Chia tay thì được nhưng các người phải công khai tất cả những chuyện đã làm sau lưng tôi lên mạng, để mọi người phân xử xem rốt cuộc ai đúng ai sai."
Liễu Tri Tri kinh ngạc ngước nhìn, giọng run rẩy: "Là tôi có lỗi với cậu nhưng Công Mặc chỉ vì quá sợ mất tôi thôi. Cậu chưa từng mắc bệnh nan y nên cậu không hiểu đâu."
Tôi chỉ muốn hất tung cả cái bàn ăn này đi nhưng nhớ đến mục đích chuyến đi, tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nén cơn giận đang bùng cháy trong l.ồ.ng n.g.ự.c xuống.
Tôi gần như nghiến răng mà thốt lên: "Được, được thôi."
Liễu Tri Tri nghe vậy thì thở phào một hơi, lau nước mắt rồi để bố mẹ đỡ dậy ngồi vào ghế.
Tôi lạnh lùng nói: "Nhưng tôi có một yêu cầu là đưa căn cước công dân và giấy khai sinh của cả ba người cho tôi xem một lượt."
Bố Liễu Tri Tri vốn đang ngồi uống rượu giải sầu, không hiểu sao đập mạnh tay xuống bàn: "Cô được đằng chân lân đằng đầu rồi đấy!"
Mẹ Liễu Tri Tri lườm chồng một cái rồi quay vào phòng lấy toàn bộ giấy tờ tùy thân của cả nhà ra.
Tôi cầm những tấm giấy tờ đó quan sát kỹ lưỡng, đọc từng chữ một rồi mới trả lại.
Trước khi đi, tôi vẫn còn nghe thấy họ thì thầm to nhỏ.
"Cho cô ta mặt mũi rồi mà không biết điều à? Chia tay chứ có phải đòi mạng cô ta đâu, cô ta là cái thá gì chứ?"
"Bớt lời đi, nếu ông không nhẫn nhịn thì lỡ mai cô ta đi rêu rao nói xấu Tri Tri với Công Mặc thì sao!"
Đúng là nồi nào úp vung nấy, không sai vào đâu được.
Tôi kìm nén cơn giận trong lòng nhưng may là cũng đạt được mục đích hôm nay.
Tôi lấy chiếc máy ghi âm giấu trong túi ra, tìm một nhà hàng, dùng giấy b.út ghi chép cẩn thận lại những thông tin vừa thu được.
Vậy là tôi đã có được bát tự của cả ba người bọn họ.