09

Trước đó, tôi đã tranh thủ về quê một chuyến.

Quê tôi nằm ở một ngôi làng hẻo lánh giữa núi rừng, nơi chỉ có núi non trùng điệp một màu xanh bát ngát.

Ở ngôi làng này, người trẻ đi rồi chẳng muốn quay về, còn người già sống lâu cũng chẳng nỡ rời đi.

Dần dần trong làng chỉ còn lại những cụ già và lũ trẻ bị bỏ lại.

Tôi bắt taxi đến đầu làng, tay xách nách mang bao nhiêu quà cáp rồi đi bộ vào trong.

Mấy cụ già đang ngồi tán gẫu ở đầu làng thấy tôi, từ ngạc nhiên chuyển sang mừng rỡ.

Bà nội tôi khi còn sống vốn là người tốt bụng, rất được lòng mọi người trong làng. Họ thấy tôi là cháu bà thì xúm lại hỏi han chuyện năm qua tôi sống thế nào.

Tôi mang quà ra phát cho mọi người, miệng nói là để tỏ lòng hiếu thảo.

Ông Mạnh sống ngay sát vách nhà tôi, hồi đó hay chơi cờ với bà nên đối với tôi rất nhiệt tình. Ông nhất quyết bắt tôi ở lại ăn cơm tối và ngủ lại một đêm.

Tôi mỉm cười đồng ý, không hề từ chối mà đi theo ông ngay.

Trên đường, ông cứ luyên thuyên trò chuyện đủ thứ trên đời.

Nhưng tâm trí tôi lại để nơi khác. Về đến nhà, tôi không vào cửa mà đứng ngay bên ngoài hỏi ông Mạnh: "Ông ơi, ông còn nhớ Tam Diện Bồ Tát không ạ?"

Tôi sở dĩ đi theo ông là vì ông là người thân thiết nhất với bà nội tôi, khả năng cao sẽ biết những bí mật khác về Tam Diện Bồ Tát.

Ông quay đầu lại, đôi lông mày bất chợt nhíu c.h.ặ.t: "Cháu hỏi cái đó làm gì?"

Ông thấy tôi im lặng thì sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng: "Đó không phải là thứ để mang ra đùa cợt đâu, Tiểu Chi, cháu nói thật đi."

Tôi thuật lại toàn bộ những gì mình đã thấy trong ngôi chùa tối hôm đó. Ông Mạnh nghe xong mặt cắt không còn giọt m.á.u, mày nhíu c.h.ặ.t đến mức có thể kẹp c.h.ế.t mười con ruồi.

Đặc biệt là khi nghe tôi kể chuyện Liễu Tri Tri đã hoàn toàn khỏi bệnh u.n.g t.h.ư thì ông chợt cứng đờ người, gào lên: "Nguy rồi! Tam Diện Bồ Tát này muốn nghịch thiên cải mệnh!"

Ông lớn tiếng quát tôi: "Mau vào nhà, chốt cửa lại!"

10

Tuy tôi không hiểu đầu đuôi ra sao nhưng vẫn răm rắp làm theo lời ông Mạnh.

Sau khi chốt c.h.ặ.t cổng sân, ông lại kéo tôi vào trong nhà rồi cẩn thận khóa nốt cửa chính lại.

Vì đóng hết cửa nên căn phòng trở nên u ám. Chỉ có một vệt nắng chiếu qua khe cửa in trên nền nhà, bụi bặm nhảy múa trong luồng sáng ấy.

Ông Mạnh mang hai chiếc ghế đẩu nhỏ ra, lông mày vẫn nhíu c.h.ặ.t.

Tôi ngồi xuống, thăm dò hỏi: "Ông ơi, cái gọi là cải mệnh nghĩa là gì ạ?"

Ông tặc lưỡi một cái, nhìn tôi đầy vẻ thương cảm.

Ánh mắt đó cứ như đang nhìn một người sắp c.h.ế.t vậy.

"Chạm vào mặt La Sát rồi! Đừng nói là bọn chúng, ngay cả cháu cũng khó lòng thoát được!"

"Tam Diện Bồ Tát vốn dĩ rất tà môn, người thường đâu dễ gì thỉnh được. Chắc chắn là thằng đó đã giở trò gì rồi, nó đi đâu học mấy thứ bùa chú tà đạo về mới thỉnh được thứ đó!"

"La Sát là thứ gì cơ chứ! Ngay cả hai vị Bồ Tát kia cũng chưa chắc đã trấn áp nổi nó! Thế mà nó lại dám thờ cúng!"

Tôi nghe mà lạnh cả sống lưng, sợ bị vạ lây nên vội vàng hỏi: "Ông ơi, vậy giờ cháu phải làm sao ạ?"

Ánh mắt ông rực lửa, bảo: "Lấy bát tự của cặp nam nữ kia, cả gia đình bọn chúng và cả của cháu nữa, đi tìm Lâu Gia trên ngọn núi phía Tây. Ông ấy sẽ chỉ cho cháu cách làm! Nhanh lên! Không được chần chừ, kẻo thứ đó lại làm yêu làm quái!"

11

Sau khi tôi có được bát tự của những người đó thì lập tức lên núi tìm Lâu Gia không một chút chậm trễ.

Tôi vốn nghĩ Lâu Gia chắc cũng ngang hàng với ông bà mình nhưng nào ngờ ông ấy còn già hơn tôi tưởng rất nhiều.

Nói khó nghe một chút, lúc đó ông ấy ngồi ngay trước mặt mà tôi còn không nhìn ra.

Vì tôi cứ đinh ninh đó là một bức tượng.

Khi tôi đến nhà Lâu Gia, chỉ thấy trong ngôi nhà gỗ bày biện ngăn nắp những món pháp khí có hình dáng kỳ quái và một bức tượng màu đen đang ngồi nhắm mắt dưới gian thờ.

Cho đến khi Lâu Gia mở mắt cất tiếng gọi, làm tôi sợ đến hồn bay phách lạc, tôi mới biết hóa ra đó là người chứ chẳng phải tượng.

Tôi cung kính đưa bát tự cho ông ấy, nhìn những ngón tay đen sì, nhăn nheo của Lâu Gia điểm lên từng chữ một cách cẩn thận.

Lâu Gia tuổi đã cao nhưng giọng nói vẫn trong trẻo lạ thường: "Bùa vàng, b.út lông, mực chu sa, mực đen, tiết gà, chậu than."

Tôi lập tức lục lọi khắp nhà Lâu Gia, ra sân bắt một con gà rồi dứt khoát lấy tiết.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, Lâu Gia vẫn ngồi im bất động như một pho tượng.

Ông ấy cầm b.út lông chấm mực đỏ, viết lên lá bùa vàng những dòng ký tự tôi không tài nào hiểu nổi rồi lại chấm mực đen, vẽ đè lên những nét chữ đỏ đó.

Ngay sau đó, Lâu Gia chỉ vào lá bùa lệnh cho tôi: "Hơ qua lửa đi."

Sau khi hơ xong, tôi đưa lá bùa cho Lâu Gia, ông ấy không chớp mắt ném cả năm lá bùa vào chậu tiết.

Sau đó thì không còn gì nữa.

Trước khi tôi rời đi, Lâu Gia nói một câu: "Hung uế tiêu tán, vĩnh bảo an bình."

Tôi biết đây chắc là ông ấy đang bảo vệ mình.

Sau khi bước ra khỏi cửa, tôi lấy năm lá bùa sũng tiết gà trong n.g.ự.c ra mà tâm trí vẫn còn mơ hồ.

Cho đến khi tôi nhìn thấy ở góc trên bên phải lá bùa, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một chữ nhỏ màu đen.

Những chữ nhỏ trên năm lá bùa ghép lại thành: 'Màu đỏ bảo hộ mệnh'.

Chương 4 - Tam Diện Bồ Tát - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia