12

Tôi nhìn năm chữ này, lại nhớ đến hai dải lụa đỏ mà Mặt La Sát đã nhắc tới, trong đầu tôi dần lóe lên một câu trả lời.

Về đến nhà, tôi chẳng nói chẳng rằng đặt mua ngay cả một tủ quần áo màu đỏ.

Không chỉ quần áo mà cả mũ, kính, găng tay, khăn quàng, giày dép, tất vớ, quần dài... Tất cả đều thay sang màu đỏ.

Chưa dừng lại ở đó, tôi còn đổi cả tông màu trang trí trong nhà thành màu đỏ.

Người ngoài nhìn thấy phong cách trang trí và cách ăn mặc của tôi đều thấy sởn gai ốc nhưng chỉ có làm thế, tôi mới cảm thấy an tâm hơn đôi chút.

Thời gian trôi đi, sự cảnh giác trong lòng tôi không những không giảm bớt mà còn ngày càng tăng cao.

Trái ngược hoàn toàn với tôi, Từ Công Mặc và Liễu Tri Tri lại đang phất lên như diều gặp gió.

Dựa vào những bức ảnh lúc Liễu Tri Tri mắc bệnh u.n.g t.h.ư cùng nhật ký trò chuyện của cả hai cộng thêm ngoại hình bắt mắt, họ đã xây dựng hình tượng một cặp đôi yêu nhau thuần khiết, tình cảm gắn bó vượt qua sóng gió.

Đặc biệt là Từ Công Mặc được tô vẽ thành một người bạn đồng hành hoàn hảo, sẵn sàng hy sinh tất cả vì người yêu.

Nhờ nắm bắt các từ khóa 'ung thư', 'tình yêu thuần khiết', 'chữa lành', họ đã thành công chiếm lĩnh một thị phần trên mạng, lượng người theo dõi tăng vọt, giá quảng cáo cũng theo đó mà tăng lên ch.óng mặt.

Người không biết chuyện đều tưởng họ là cặp đôi trời sinh, thanh mai trúc mã.

Chỉ có những người trong cuộc mới biết tôi và Từ Công Mặc từng có chuyện chẳng mấy vui vẻ, bạn bè đều không nhịn được mà thở dài cho tôi.

Thế nhưng tôi lại không nghĩ vậy.

Tránh xa loại người đó ra, ngược lại còn là chuyện tốt.

Mười ngày sau, cũng là lúc Từ Công Mặc phải đến trả lễ.

Cả ngày hôm đó, tôi đều vô cùng cẩn trọng, đề phòng bọn họ giở trò quỷ.

Vậy mà phòng bị đủ đường vẫn không thoát, tôi lại bị chúng chặn đầu ngay tại nhà mình.

Sau khi bị đ.á.n.h ngất, tôi theo bản năng nắm c.h.ặ.t túi xách, gục xuống giữa những mảnh thủy tinh vỡ tan tành dưới đất.

13

Khi tỉnh lại lần nữa, trời đã về đêm.

Khi nhìn rõ cảnh vật xung quanh, đôi mắt tôi tràn đầy vẻ kinh hoàng.

Tôi lại quay về ngôi chùa cổ đó rồi!

Cỏ dại mọc đầy, ngôi chùa vắng vẻ c.h.ế.t ch.óc chỉ còn lại ba chúng tôi.

Liễu Tri Tri xách đèn l.ồ.ng, thứ ánh sáng này giống như ma trơi, chập chờn nhảy múa trong bóng tối.

Từ Công Mặc và Liễu Tri Tri vừa cười đùa vừa bày ra những thứ mà Tam Diện Bồ Tát đã dặn dò phải mang đến.

Một cơn gió lạnh thổi qua, Liễu Tri Tri bỗng rùng mình: “Anh yêu, làm vậy thật sự không sao chứ? Sao em cứ thấy nơi này âm u thế nào ấy?”

Từ Công Mặc dỗ dành: “Không sao đâu, Bồ Tát sẽ không hại người, em xem, bệnh u.n.g t.h.ư của em chẳng phải được Bồ Tát chữa khỏi rồi sao?”

Tôi lạnh lùng nhìn bọn họ bày biện đồ tế lễ, thầm khinh bỉ trong lòng.

Phải đấy, Bồ Tát quả thật không hại người nhưng ai nói thứ thực hiện nguyện vọng cho anh ta là Bồ Tát vậy?

Liễu Tri Tri liếc nhìn tôi một cái: “Chúng ta đến trả lễ là được rồi, mang cô ta theo làm gì?”

“Phòng ngừa bất trắc thôi, nhỡ đâu ý của Bồ Tát là tất cả mọi người đều phải đến trả lễ thì sao?” Từ Công Mặc quay đầu lại, nở một nụ cười tàn độc: “Sức khỏe đã có rồi nhưng cái c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử thì vẫn chưa thực hiện đâu.”

“Cô ta còn sống ngày nào, anh lại thấy ký ức lúc ở bên cô ta càng kinh tởm hơn, người anh yêu từ đầu đến cuối chỉ có mình em thôi.”

Tôi c.h.ế.t lặng, chẳng lẽ đây cũng là lỗi của tôi sao?

Quả nhiên, loại khốn nạn thì chẳng bao giờ nhìn thấy sự đê tiện của chính mình.

Liễu Tri Tri ngước đầu nhìn pho tượng Tam Diện Bồ Tát: “Anh thờ vị thần gì thế này? Mặt xanh nanh vàng, trông đáng sợ quá đi.”

14

Từ Công Mặc cười đáp: “Đây là Bồ Tát đấy, em đừng có nói bậy.”

Một ngọn đèn xanh, hai dải lụa đỏ, ba cây nến trắng, bốn l.ồ.ng kiến.

Từ Công Mặc vừa nói vừa trèo thang lên xà nhà, buộc hai dải lụa đỏ lên mắt của hai pho tượng Bồ Tát.

“Tối qua Bồ Tát đã báo mộng cho anh ta, bảo anh ta phủ dải lụa đỏ này lên mắt họ.”

Sau khi xong xuôi, Từ Công Mặc châm nến trắng đặt trước cửa, thắp đèn xanh treo trên cổng ngôi chùa cổ tự.

Bốn cái l.ồ.ng lớn phía trên phát ra tiếng bò lạo xạo, nghe thôi đã thấy rợn tóc gáy.

Không cần đoán tôi cũng biết bên trong đó là hàng đàn kiến lúc nhúc.

“Bồ Tát nói làm xong những việc này thì coi như trả lễ thành công. Không chỉ vậy, ngài còn cho chúng ta thêm hai cơ hội ước nguyện nữa, đến lúc đó, chúng ta có thể bên nhau trọn đời, vinh hoa phú quý cả một kiếp!”

Nhân lúc bọn chúng đang bận bịu, tôi lặng lẽ vặn vẹo thân mình, khẽ khàng di chuyển chiếc túi xách từ phía trước ra sau lưng.

Sau đó, tôi cố gắng dùng những ngón tay đang run rẩy, lần mò mở khóa kéo, rút ra một con d.a.o rọc giấy.

“Á!”

Chương 5 - Tam Diện Bồ Tát - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia