Tàn Mộng Hoàng Cung

Chương 9: Hoàn

Trong cơn ngái ngủ, Tống T.ử Như chậm rãi tiến về phía ta trong ánh lửa. Tiếp đó, thân người ta nhẹ bẫng, được Tống T.ử Như ôm vào lòng. Ngửi mùi hương quen thuộc, mũi ta bỗng cay xè. Sau bao nhiêu toan tính, hóa ra kẻ vô dụng nhất lại chính là ta.

Thực ra, sau khi Tống T.ử Như được ta cứu, chúng ta không nhanh ch.óng hợp nhất như vậy. Ban đầu, để trốn tránh truy binh, ta giấu hắn trong hang núi suốt cả tháng trời. Trong một tháng đó, Tống T.ử Như không nói với ta bất cứ lời nào, đến mức sau này ta còn tưởng hắn là người câm. Nhưng hắn không phải. Có lẽ là vì hắn suy nghĩ quá nhiều nên đi vào ngõ cụt, thế là hắn lôi ta ra, nói hết những gì hắn suy diễn được. Hắn nói lan man rất nhiều, ý chính là cha hắn không thể nào phản quốc, cha hắn bị hại khả năng cao là do đồng liêu hãm hại, hoặc cũng có thể là Hoàng thượng ra tay. Nhưng rốt cuộc là ai, hắn cũng không chắc.

Ta khăng khăng là khả năng sau, rồi kể cả trải nghiệm của bản thân. Tống T.ử Như nghe xong liền nói: 'Câu chuyện của nàng chi tiết quá, toàn diện quá, cố ý quá, giống như là tự biên tự diễn vậy.'

Nghe câu đó, ta tức giận đẩy ngay Tống T.ử Như xuống mương nước hôi thối bên cạnh. Cả nhà ta đều c.h.ế.t t.h.ả.m, vậy mà hắn dám nói là ta biên ra? Sau này, Tống T.ử Như hôi hám bò lên nói với ta rằng, sự thật không chỉ nằm ở lời kể của người khác, mà phải do mình tự đi tìm. Ta bán tín bán nghi, nhưng trải qua nhiều năm bị "tẩy não", trong tiềm thức ta vẫn luôn cho rằng Hoàng thượng là kẻ xấu. Thế là chúng ta hẹn nhau, nhập cung báo thù theo kế hoạch, phối hợp trong ngoài để tìm ra sự thật. Thực ra ta lừa hắn, ta vẫn muốn g.i.ế.c Hoàng thượng. Nhưng kết quả thật là vả mặt.

Ta và Hoàng hậu sớm đã gặp nhau, chỉ là lần này vị trí của chúng ta hoán đổi. Ta nhìn Hoàng hậu đang dưới tay Ngự lâm quân, nhất thời không biết nói gì. Nhưng Hoàng hậu thì hiểu: 'Tại sao chứ? Bổn cung mưu tính bao năm, chỉ vì ngày hôm nay, ta đã làm hoàn hảo như thế rồi! Tại sao các ngươi lại phát hiện ra?'

Tống T.ử Như đứng cạnh ta lạnh lùng hừ một tiếng: 'Bà quá ngu xuẩn. Bà tưởng bà làm thiên y vô phùng, thực ra Hoàng thượng đã sớm biết! Và khi Tiết Thừa tướng kết bè kết cánh với quân cũ nhà họ Tống, Hoàng thượng đã sớm đ.á.n.h hơi được rồi. Hôm nay nếu không phải nhờ ngọn thương của bà, thì lúc này Hoàng thượng vẫn đang ngồi trên chủ vị đợi thu lưới đấy!'

Hoàng thượng lại mưu tính sâu xa đến thế sao? Vậy chẳng lẽ ta cũng đã bị phát hiện từ sớm rồi? Ta quay sang nhìn Tống T.ử Như, hắn bóp nhẹ lòng bàn tay ta, ra hiệu im lặng.

'Ha, ta đã biết ông ta là kẻ tính toán giỏi mà. Ngày trước cưới ta cũng vậy, giờ đây nằm chờ sung rụng cũng vậy. Ta thua ông ta, nhưng không thua vào tấm chân tình của ông ta. Ta muốn tự do, ta sai à?'

'Hoàng hậu nương nương hãy thận trọng, đây là di chiếu Hoàng thượng để lại sau bức hoành phi ở điện Chính Đức, xin hãy xem qua.'

Hoàng hậu vốn khinh khỉnh, nhưng sau khi nhìn dòng chữ trên đó, bà ta bỗng bật ra tiếng cười thê lương, quỷ dị. Cười hồi lâu, bà ngửa mặt lên phun ra một ngụm m.á.u, chẳng biết là đã c.h.ế.t ngay tại chỗ chưa. Tống T.ử Như ấn đầu ta vào cổ hắn, đưa ta rời đi.

12

'Di chiếu của Hoàng thượng viết gì thế?' Ta hỏi Tống T.ử Như.

Tống T.ử Như nhìn ta: 'Nàng đoán xem?'

'Ta đoán Hoàng hậu có phản ứng lớn như vậy, chắc chắn là điều bà ta không ngờ tới. Ví dụ như... Hoàng thượng thực ra lập con trai bà ta làm Hoàng đế? Nếu thế, Hoàng hậu sẽ phát hiện ra thứ mình tranh giành bao năm qua, thực ra vốn đã là của mình? Giờ lại vì quyết định sai lầm mà bỏ lỡ tất cả, tâm lý không chấp nhận nổi nên suy sụp?'

Tống T.ử Như gật đầu: 'Nàng hơi thông minh đấy, nhưng chưa đủ.'

Ta biết hắn đang nói về việc mình bị Hoàng hậu lợi dụng, chẳng còn cách nào khác, đành im lặng thu dọn hành lý.

'Thật sự muốn đi sao?' Tống T.ử Như hỏi.

Khi mọi thứ bụi trần lắng xuống, ta may mắn giữ được cái mạng. Tân Hoàng đế là Thất hoàng t.ử. Thất hoàng t.ử trừ việc hơi gầy ra thì tài cán rất tốt. Vì từng nấu cháo cho Thất hoàng t.ử, ta được ngài cảm kích rồi đặc ân cho phép xuất cung. Trước khi đi, ta dặn dò Ngự thiện phòng nhất định phải đổi đầu bếp, vì đầu bếp hiện tại nấu ăn dở quá.

Còn Tống T.ử Như, khi còn ở rể, hắn đã thu thập mọi bằng chứng tội lỗi của Tiết Thừa tướng, trong đó tìm thấy bằng chứng cha mẹ mình từng bị hại. Chứng cứ tham ô hối lộ, hãm hại trung thần của nhà họ Tiết rành rành, cả nhà bị c.h.é.m đầu, Tống T.ử Như cũng coi như báo được mối thù lớn. Tân hoàng trọng dụng tài năng của hắn, phong cho hắn làm quan. Lúc ban hôn cho hắn, hắn nhìn ta, ta giả vờ như không thấy.

Sống những năm này, toàn bộ đều trải qua trong thù hận. Quãng đời còn lại còn dài, ta muốn ra ngoài xem thế giới thế nào.

Tống T.ử Như nhìn ta, không nói gì. Ta vỗ vai hắn, bảo rằng hy vọng ở chốn thôn dã cũng có thể nghe được tiếng thơm của Tống đại nhân. Tống T.ử Như gật đầu.

Ta khoác hành lý lên vai, rời đi dưới ánh tà dương. Lần này, là sống cho chính mình."

Chương 9: Hoàn - Tàn Mộng Hoàng Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia