Máu của những con quái vật màu đen gần như nhấn chìm toàn bộ động Lạc Tiên. Nhờ người chơi và dân làng liêu c.h.ế.t chiến đấu, cuối cùng đám quái vật cũng dần rơi vào thế hạ phong.

Đêm đầu tiên khi quái vật xuất hiện, tôi gọi tên cô, cô tưởng rằng tôi đang cầu cứu cô.

Tề Hành đỡ thay Lâm Tú Uấn một đòn của quái vật, lập tức chật vật phun ra một ngụm m.á.u:

Lần đó cô đã bị thương, đúng không?

Tê áo Lâm Tú Uấn tung bay, cô ấy mỉm cười:

Ở làng Tiên Tử, khi gặp quái vật, chỉ cần các anh cầu cứu, chúng tôi sẽ xuất hiện.

Máu và nước mắt trên mặt Tề Hành gần như hòa lẫn vào nhau, giọng cậu ta khàn khàn:

Tại sao?

Làm gì có tại sao.

Trưởng thôn dùng gậy đập nát mặt một con quái vật:

Thằng nhóc này, ra ngoài rồi phải sống cho thật tốt, sau này nhớ đọc thêm sách.

Kỹ năng của Mục Ngôn Sơ thiên về hỗ trợ, cô ấy liên tục niệm hết kỹ năng này đến kỹ năng khác, rõ ràng đã tiêu hao quá mức, sắc mặt cũng trắng bệch.

Còn Lương Kiến Thần gần như đã biến thành một người toàn thân đẫm m.á.u sau trận chiến.

Nhưng tất cả quái vật trước mặt cô ấy đều đã bị g.i.ế.c sạch.

Cô ấy từng bước tiến lại, thanh kiếm Thánh Vực nhuốm m.á.u lại được nâng lên, chỉa thẳng vào giữa mi tâm Triệu Văn Ký, giọng bình tĩnh:

Đến lượt mày rồi.

Triệu Văn Ký vốn im thin thít lập tức bật cười khẩy:

Mày cũng xứng nói chuyện với tao sao?

[Thân Sông ban phước, trấn áp tà ma. Trên đài tế tự, múa một khúc khiến người người dứt ruột; trên thuyền chở lễ, chở theo linh hồn của tà linh; phía bên kia dòng sông dài, đi về phía nấm mồ hay sự tái sinh... Mời bạn đưa ra lựa chọn.]

[Trên thuyền chở lễ, chở theo linh hồn của tà linh.]

Thật ra ngay từ đầu, hệ thống đã nói đáp án cho tất cả người chơi.

Lương Kiến Thần vẫn không đổi sắc mặt:

Nếu không phải do mày mật báo, kế hoạch của làng Tiên T.ử đã có thể thành công, năm người sống sót kia cũng sẽ trốn thoát.

Người chơi đã gia nhập đội thuyền nói rằng Triệu Văn Ký đã hít phải làn khói đen.

Cảnh tượng này đã ám chỉ tất cả.

Triệu Văn Ký vốn là "vật hiến tế" cuối cùng được dân làng lựa chọn, nhưng hắn lại trở thành kẻ mật báo.

Hắn cũng những thân tín của mình phản bội làng Tiên Tử, tiết lộ kế hoạch lễ hiến tế Thần Sông cho quân xâm lược.

Quân xâm lược mang tâm thế xem kịch, giễu cợt giáng thiên la địa võng trong động Lạc Tiên.

Chúng nóng lòng muốn chứng kiến người dân làng Tiên T.ử tưởng rằng mình có thể trốn thoát một lần nữa rơi vào tuyệt vọng.

Sau đó, chúng chơi chán trò chơi này.

Từng người dân của làng Tiên T.ử đều c.h.ế.t dưới lưỡi d.a.o của quân xâm lược.

Mỗi hình dạng quỷ dị đều tái hiện cách họ c.h.ế.t khi còn sống.

Ngoại trừ Triệu Văn Ký.

Hắn giẫm lên m.á.u của chính đồng bào mình, sống thành hình dạng của một con quái vật.

Dạo hóa thành "Thần Sông" vốn không hề tồn tại.

Tao lấy danh nghĩa Kỹ sĩ Thánh Vực, tuyên chiến quyết đấu với mày.

Đôi mắt Lương Kiến Thần dần nhuộm thành một màu vàng rực rỡ, giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng:

Mày nhất định phải trả giá cho tất cả những gì mình đã làm.

Thật ra Thần Sông đã bị tôi khống chế, không thể can thiệp vào việc người chơi vượt ải bình thường.

Nhưng Lương Kiến Thần là người đứng đầu bảng chiến lực, luôn bảo vệ kẻ yếu, trung thành với chính nghĩa, mai mang trong lòng lòng trắc ẩn và nhân ái.

Nếu cô ấy ngơ ngác trước tên Boss tội ác chồng chất này, thì cô ấy đã không còn là Lương Kiến Thần nữa.

Cô ấy giơ cao thanh kiếm, hận ý ngút trời gần như bùng nổ từ đó.

Câu chuyện về làng Tiên T.ử nay quá đẫm khóc.

Thím Thúy với hốc mắt trống rỗng, bụng bị mổ toang.

Trưởng thôn toàn thân bỗng nặng, gương mặt đầy thương tích.

Tiểu Viễn toàn thân bê bết m.á.u, không tìm nổi một chỗ lành lặn.

Hà Xuân Hoa thát khiếu chảy m.á.u.

Lâm Tú Uấn toàn thân đầy những vết bầm tím.

Những người dân với đủ kiểu c.h.ế.t kỳ dị.

Những người dân mỗi đêm chỉ dọa người chơi, chưa từng thực sự làm hại họ.

Những người dân tiến người chơi đến cửa động Lạc Tiên, ra sức vẫy tay nói lời tạm biệt.

Những người dân chỉ cần nghe gọi tên là sẽ xuất hiện để bảo vệ đồng bào của mình.

Những người dân không dám để lộ nỗi buồn, chỉ dám lén lút đốt tiền giấy sau giờ giới nghiêm.

Nỗi đau và hận ý trong lòng cô ấy bùng cháy dữ dội, Lương Kiến Thần gần như đang ra một nhát kiếm với ý định đồng quy vu tận.

Nhưng cô ấy bị ngăn lại.

Chị ơi.

Từ Viễn Đô loạng choạng nắm lấy chuỗi kiếm của cô ấy, giọng vô cùng nghiêm túc:

Đừng làm bị thương, đau lắm đấy.

Từng người dân lần lượt đứng bên cạnh Lương Kiến Thần, cùng nhau nắm lấy thanh kiếm của cô ấy.

Thân hình của những quỷ dị dần trở nên suốt với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Lưỡi kiếm được rót sức mạnh linh hồn khẽ rung lên, rọi c.h.é.m xuống Triệu Văn Ký, kẻ có vẻ mặt trở nên sợ hãi và méo mó.

Ầm ầm!

Động Lạc Tiên bị một kiếm bổ đôi.

Mây trời rực rỡ, ánh mặt trời trong trẻo xuyên qua hang động tối đen, soi sáng vùng phế tích này.

Triệu Văn Ký cũng bị bổ thành vô số mảnh vụn tung bay khắp trời.

Lương Kiến Thần ngất lịm tại chỗ, nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t thanh kiếm Thánh Vực, được Tề Hành miễn cưỡng đỡ lấy.

Dân làng lần lượt tiến lên, hung hăng gặm nuốt những mảnh linh hồn của hắn.

Triệu Văn Ký đau đớn run rẩy, không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ và kêu t.h.ả.m thiết.

Chẳng bao lâu sau, hắn đã bị chia nhuốt sạch.

Nghi lễ hiến tế Thần Sông đã viên mãn kết thúc.

Phó bản kết thúc.

Người chơi sống sót chỉ còn tám người - những người chơi c.h.ế.t trong trận chiến lần này đều là những kẻ sau khi gia nhập đội thuyền đã phản bội những người chơi còn lại, bị khói đen hút vào rồi khiến cơ thể nổ tung mà c.h.ế.t.

Các NPC trong thôn lần lượt ngẩng đầu nhìn mặt trời, nở nụ cười thuần khiết.

Chấp niệm đã tan biền, họ cũng sắp tiêu tán.

Khoan đã.

Mục Ngôn Sơ đột nhiên gọi lại, có chút khó nhọc nói:

Chúng tôi... chúng tôi vẫn còn nợ bạn một câu trả lời.

[Điều kiện vượt ải 3: Một câu trả lời]

Dân làng lần lượt quay đầu nhìn cô ấy.

Mục Ngôn Sơ khẽ nói:

Chiến tranh kết thúc rồi, quân xâm lược đã đầu hàng, bây giờ đã rất lâu rồi không có chiến tranh nữa, người đều sống rất tốt.

Những người chơi còn lại có chút do dự:

Họ chỉ muốn biết chuyện này thôi sao?

Đúng vậy, điều họ muốn biết chỉ là chuyện này.

Bởi vì từng người dân đều lần lượt lộ vẻ vui mừng:

Thật sao?

Ôi chao, vậy thì tốt quá rồi!

Kiếp sau đầu t.h.a.i là có thể đến một thời đại hòa bình rồi!

Đầu hàng rồi sao? Vậy thì tốt.

Cô giáo Lâm, sau này tôi còn có thể gặp lại cô không?

Có chứ, chúng ta nhất định sẽ gặp lại.

Tiểu Viễn.

Dạ.

Cháu đi chậm thôi nhé, kiếp sau nhất định sẽ ở bên bảo vệ cháu sống lâu trăm tuổi.

Lâm Tú Uấn là quỷ dị cuối cùng rời đi.

Cô ấy cúi người trước chúng tôi:

Cảm ơn các bạn, cuối cùng chúng tôi cũng nhớ lại tất cả, không cần phải mắc kẹt ở đây nữa.

Ánh mắt cô ấy dịu dàng và trong trẻo, tựa như một làn gió mát khẽ lướt qua.

Gió thoảng qua, không để lại dấu vết.

Mục Ngôn Sơ khóc.

Một người phụ nữ cất giấu biết bao sách trong nhà, sống trong một căn nhà ngói xinh đẹp, được dân làng kính trọng.

Cô ấy vốn nên là người từng đọc sách, hiểu lẽ phải, nên không tán thànhh lễ hiến tế sống ngu muội ấy, cũng không nên tin vào cái gọi là Thần Sông.

Vậy tại sao cô ấy lại đốt sách giáo khoa của mình, tại sao lại đi đôi giày thêu, tại sao lại nhảy điệu múa mà bản thân vốn không giỏi?

Mục Ngôn Sơ biết câu trả lời, vì vậy vị hội trưởng Nguyệt Tháp vốn luôn bình tĩnh và ôn hòa, nước mắt cứ như những hạt châu đứt dây, không ngừng rơi xuống.

Con người quả thật là một giống kỳ lạ.

Trong dòng chảy vĩ đại của lịch sử, họ nhỏ bé như hạt bụi.

Nhưng nhìn họ lại chẳng hề nhỏ bé chút nào.