1
Ta là thứ nữ của phủ An Quốc Công.
Mỗi độ hạ sang, khi Thái hậu đến chùa Từ An lễ Phật, người đều chọn một hai cô nương xuất thân từ các phủ đệ hoàng thân quốc thích để mang theo hầu hạ.
Thuở đầu, ai nấy đều tranh nhau được đi. Chuyện tốt như vậy, dĩ nhiên chẳng đến lượt một thứ nữ không được coi trọng như ta.
Thế nhưng chỉ qua hai ba năm, những vị tiểu thư khuê các ấy đều không còn muốn đến nữa.
Chẳng vì điều gì khác, chỉ bởi cơm chay ở chùa Từ An thật sự quá khó ăn.
Mỗi cô nương theo Thái hậu lên núi ở suốt một mùa hạ, đến khi trở về đều gầy rộc đi một vòng lớn.
Các tiểu thư vốn được cưng chiều từ bé làm sao chịu nổi khổ cực ấy, mà những gia đình yêu thương nữ nhi cũng chẳng nỡ để con mình chịu khổ.
Lại nghe những người từng đi kể rằng, cuộc sống trong chùa vô cùng tẻ nhạt. Ngoài việc nghe giảng thiền thì chẳng có việc gì để làm.
Thái hậu ngày ngày tụng kinh niệm Phật, cũng không cần các nàng thường xuyên hầu bên cạnh. Chỉ khi chợt nhớ tới mới cho gọi đến gặp một lần. Hết cả một mùa hạ, quan hệ với Thái hậu vẫn chẳng thân thiết hơn được bao nhiêu.
Đến vậy, ngay cả những người mang tâm tư muốn dựa dẫm lấy lòng Thái hậu cũng đều từ bỏ ý định.
Chính trong hoàn cảnh ấy, ta chủ động xin được theo hầu xa giá của Thái hậu.
Thái hậu nhìn thân hình tròn vo như một cục bột của ta, hiếm khi lộ vẻ chần chừ.
“Con thật lòng muốn đi sao? Cơm chay ở đó thanh đạm lắm, e chẳng thể sánh với đồ ăn trong phủ của con.”
Ta gật đầu thật mạnh.
Di nương ta gần đây vì nghe phụ thân chê ta quá mập, không lanh lợi bằng đích tỷ, nên lập tức nghiêm khắc khống chế chuyện ăn uống của ta.
Trong mắt bà, phu quân là trời.
Mỗi ngày bà chỉ cho ta ăn đúng một bữa. Mà bữa ăn quý giá duy nhất ấy cũng chỉ có vài cọng cải trắng luộc nhạt như nước.
Ta thật sự đói đến phát hoảng.
Ngày nào cũng đói đến mức chỉ biết uống nước cầm hơi.
Khổ nỗi, ta uống một ngụm nước thôi cũng có thể tăng cân.
Thế là di nương càng không cho ta uống nhiều nước nữa.
Nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng ta sẽ c.h.ế.t ngất vì đói mất.
Cơm chay có khó ăn đến đâu, Thái hậu cũng không đến nỗi để ta phải nhịn đói.
Tuy Thái hậu nhìn đứa trẻ vừa trông đã biết rất ham ăn như ta, trong lòng vô cùng hoài nghi liệu ta có thể trụ nổi ở chùa Từ An, nơi chỉ có cơm chay, hay không.
Nhưng vì chỉ có mình ta tình nguyện theo hầu, cuối cùng người vẫn chọn ta.
2
Ta bẻ ngón tay đếm từng ngày, cuối cùng cũng chờ được đến hôm Thái hậu khởi giá lên chùa Từ An.
Vừa ngồi vào chiếc xe ngựa phủ nhà chuẩn bị, bên cạnh ta đã là hai nha hoàn do di nương sắp xếp.
Nhiệm vụ lớn nhất của các nàng chính là giám sát, không cho ta ăn nhiều.
Chỉ cần nhìn hai người họ, ta cũng biết trong cỗ xe này tuyệt đối sẽ không có lấy một món ăn.
Ta nhắm mắt, cố ép mình quên đi cơn đói đang cồn cào như lửa đốt trong bụng.
Chỉ cần nhịn thêm vài canh giờ nữa.
Đợi đến chùa Từ An, ở trước mặt Thái hậu nương nương, chẳng lẽ các nàng còn dám ngăn ta ăn sao?
Đói quá...
Đói quá...
Đói quá...
Ráng thêm chút nữa...
Chỉ cần ráng thêm chút nữa thôi...
Ngay lúc ta đang liều mạng chống chọi với cơn đói, xe ngựa bỗng dừng lại.
Chẳng bao lâu sau, một tiểu thái giám chạy tới truyền lời:
“Lục cô nương, Thái hậu nương nương truyền cô nương sang phượng liễn yết kiến.”
Ta lập tức mở bừng mắt.
Chẳng đợi hai nha hoàn kịp phản ứng, ta đã nhảy phắt xuống xe.
“Công công, mau đưa ta qua đó.”
Phượng liễn của Thái hậu...
Không cần nghĩ cũng biết, bên trong nhất định có đồ ăn ngon.
Ta quay đầu dặn hai nha hoàn:
“Hai ngươi không cần theo nữa, cứ ở lại trong xe nghỉ ngơi đi. Phía trước chắc cũng không còn nhiều chỗ trống, khỏi phải đi bộ theo bên cạnh phượng liễn.”
Tiểu thái giám cũng lập tức cười nói:
“Lục cô nương tuổi còn nhỏ mà đã chu đáo như vậy, Thái hậu nương nương cũng vừa khen cô nương như thế đấy. Hai vị tỷ tỷ cứ yên tâm, phía trước không thiếu người hầu hạ.”
Đến cả Thái hậu nương nương cũng đã nói như vậy, hai nha hoàn vốn phụ trách giám sát ta đành phải im lặng, không dám ngăn cản thêm nữa.
3
Ta theo tiểu thái giám bước lên phượng liễn của Thái hậu. Vừa trông thấy người, ta kích động còn hơn gặp chính tổ mẫu của mình, hai mắt sáng rỡ, cất tiếng gọi thật to:
“Thái hậu nương nương.”
Thái hậu bị giọng điệu đầy nhiệt thành của ta làm cho ngẩn người, rồi bật cười:
“Các tiểu cô nương khác gặp ai gia đều sợ, chỉ có con là gan dạ. Mau lại đây ngồi cạnh ai gia, làm bạn với tôn nhi của ai gia.”
Lúc ấy ta mới để ý bên cạnh người còn có một thiếu niên gầy gò đang ngồi. Một cung nữ bên cạnh khẽ nhắc:
“Còn không mau bái kiến thái t.ử điện hạ?”
Thì ra thái t.ử điện hạ cũng ở đây.
Trong đầu ta lập tức hiện lên những lễ nghi trong cung đã học trước đó. Vốn dĩ ta có thể làm rất tốt, nhưng vì quá đói, người chẳng còn chút sức lực nào. Vừa khuỵu gối hành lễ, cả thân mình đã bổ nhào xuống đất.
Thái t.ử điện hạ với vẻ mặt lạnh nhạt cất tiếng:
“… Không cần hành đại lễ như vậy.”
Ta: “…”
Ta chẳng để bụng, tự mình đứng dậy, phủi phủi lớp bụi vốn không hề tồn tại trên y phục.
Phượng liễn của Thái hậu trải đầy t.h.ả.m lông mềm mại, ngã xuống chẳng đau cũng chẳng bẩn.
Quan trọng hơn cả là ta muốn mau ch.óng ngồi xuống, để các cung nữ bưng trà bánh ra chiêu đãi.
Nghĩ vậy, ta bước nhanh đến ngồi bên cạnh Thái hậu. Quả nhiên, các cung nữ lập tức dâng lên đủ loại điểm tâm cùng trà thơm nghi ngút.