"Ta cá là Vương gia từ trước đến nay còn chưa từng biết đến mùi vị nữ nhân là gì. Ngài ấy cả đời chỉ nghĩ đến triều đình và giang sơn, làm gì có thời gian cho việc yêu đương tư tình?"

Mọi người cười rộ lên, bầu không khí thả lỏng đi nhiều. 

Thẩm Duy Nguyệt cũng khéo léo mỉm cười, nghiêng đầu nói với Lục Cận Sâm: "Mọi người nói đúng quá rồi, Vương gia chính là người thanh cao nhất mà muội từng gặp. Các vị đừng có xát muối vào lòng một người chưa từng biết mùi vị tình trường như ngài ấy nữa."

Đám đông nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, tâng bốc: "Lời này cũng chỉ có Thẩm nhị tiểu thư mới dám nói trước mặt Vương gia thôi."

Ta ngồi trong góc tối, nghe đến đây thì khẽ cong môi. 

Ta cúi đầu, dùng ngón tay xoay xoay chiếc chén sứ trên bàn, trong lòng thầm nghĩ: Thanh cao cái gì chứ? Cái người đang ngồi nghiêm chỉnh kia, ngày trước ở trên giường rõ ràng là một con sói đói, mỗi lần độ ng tìn h là lại thô bạo đến mức khiến ta bật khóc, dỗ dành thế nào cũng không chịu buông ra.

Có lẽ vì ta xoay chén hơi mạnh tay, chiếc chén sứ chạm vào mặt bàn gỗ phát ra một tiếng "cạch" nhỏ nhưng khá sắc tai.

Trong phòng bao đột nhiên yên tĩnh lại. Ta ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt của Lục Cận Sâm đang xuyên qua đám đông, nhìn thẳng vào ta.

"Ai nói bản vương chưa từng có nữ nhân?"

Lục Cận Sâm đột ngột mở miệng. Giọng hắn không lớn, nhưng từng chữ một lại giống như một gáo nước đá dội thẳng vào giữa phòng bao, sinh cứng, sắc bén và tràn đầy tính công kích, tựa như một viên đá tảng ném vào mặt hồ yên ả, khuấy động lên những tầng sóng dữ dội. 

Khắp phòng bao vang lên những tiếng hít khí lạnh, gã cháu trai Lục Lập Viễn há hốc mồm, còn nụ cười trên môi Thẩm Duy Nguyệt thì nháy mắt cứng đờ. 

Bọn họ làm sao ngờ được, vị Túc Vương thanh cao, cấm d.ụ.c bậc nhất Kinh Thành, người mà bấy lâu nay mắt chưa từng chứa nổi một nữ nhân, lại tự miệng thừa nhận mình đã có người cũ.

"Vương... Vương gia, ngài không đùa chứ? Người đó là ai vậy?" Lục Lập Viễn lắp bắp hỏi, vẻ sùng bái trên mặt giờ đã chuyển thành sự tò mò đến cực điểm.

Lục Cận Sâm không trả lời. Đôi mắt sâu hoắm của hắn chỉ khẽ lướt qua góc tối nơi ta đang ngồi, rồi hắn đứng dậy, phẩy tay áo một cách dứt khoát: "Chuyện riêng của bản vương, không cần các ngươi quản. Lập Viễn, bớt nói nhảm, lo mà xem mắt cho tốt."

Nói xong, hắn đi thẳng ra ngoài, để lại một phòng đầy những kẻ đang ngơ ngác và một Thẩm Duy Nguyệt sắc mặt xám xịt.

Ta ngồi trong bóng tối, khẽ cúi đầu che đi nụ cười bên khóe môi. 

Ta nhớ lại câu trả lời "Chưa từng động lòng" đầy tuyệt tình của hắn lúc nãy. Quả nhiên là Túc Vương gia cao quý, thù dai nhớ lâu. 

Hắn nói chưa từng động lòng, chẳng qua là vì đang tức giận việc một năm trước bị ta phủ phàng bỏ rơi mà thôi. Chứ nếu thực sự không có gì, hắn cần gì phải nhảy dựng lên cải chính việc mình đã biết mùi vị nữ nhân hay chưa?

Nghĩ đến quá khứ nợ tình nơi trấn nhỏ biên thùy một năm trước, ta lại thấy bản thân ngày đó quả thực vô cùng dũng cảm.

Năm đó, Lục Cận Sâm ẩn danh đi tra án mật, không may bị thuộc hạ phản bội dẫn đến trọng thương, phải trốn vào trấn nhỏ nơi ta sinh sống. 

Lúc ấy, gia đình cha mẹ nuôi hám tiền đang bàn mưu tính kế bán ta làm thiếp cho một lão già phú hộ năm mươi tuổi trong vùng. 

Giữa lúc tuyệt vọng, ta vô tình nhặt được Lục Cận Sâm ở một sơn động ngoại ô.

Dù hắn đang thoi thóp, nhưng khí chất vương giả, dung mạo tuấn tú và dải lụa thắt lưng thêu chỉ vàng quý báu đã nói cho ta biết: Người đàn ông này không giàu thì cũng quý. 

Ta đã dùng chút tiền tiết kiệm cuối cùng để mua t.h.u.ố.c cứu hắn, chăm sóc hắn suốt một tháng trời. 

Đến khi hắn tỉnh lại, ta không thèm vòng vo, trực tiếp áp hắn vào vách tường, dùng hai phần phong tình quyến rũ và tám phần chân thành mà nói: "Ta cứu mạng chàng, chàng phải chịu trách nhiệm. Cưới ta, dắt ta rời khỏi cái trấn nhỏ này."

Lục Cận Sâm khi đó vô cùng nghiêm túc, hắn nhìn ta rất lâu rồi gật đầu. Chúng ta không bái đường rình rang, không thông báo gia đình, chỉ âm thầm đến nha môn địa phương lập một tờ hôn thú đơn sơ. Sáu tháng làm phu thê ở trấn nhỏ, hắn tuy lạnh lùng, khắc kỷ nhưng lại nuông chiều ta vô pháp vô thiên.

Có những đêm đông lạnh giá, vị Vương gia vốn quen cẩm y ngọc thực ấy lại sẵn sàng xắn tay áo xuống bếp nhóm củi, nấu cho ta một bát mì sợi quanh co vì ta lỡ than đói bụng. 

Hắn chê ta viết chữ xấu như gà bới, liền đứng phía sau ôm trọn lấy ta, bàn tay to lớn bao bọc lấy tay ta, kiên nhẫn uốn nắn từng nét mực. 

Thế nhưng viết chưa được vài chữ, hơi thở nóng hổi của hắn đã phả bên tai ta, ánh mắt hắn tối sầm lại đầy d.ụ.c vọng, rồi thẳng thừng bế thốc ta lên giường. 

Những lúc độ ng tìn h, người đàn ông thanh cao ấy lại biến thành một con sói đói thích chiếm hữu, bá đạo đến mức khiến ta bật khóc cầu xin cũng chẳng chịu buông tha.

Thế nhưng, mộng đẹp thì dễ tỉnh. Đến tháng thứ sáu, Lục Cận Sâm tìm thấy một bức thư mà ta vô tình đ.á.n.h rơi trong thư phòng. 

Trong thư là kế hoạch chi tiết mà ta từng viết khi mới gặp hắn: Làm sao để ứng tuyển làm nha hoàn, làm sao để lợi dụng vết thương của hắn, làm sao để mượn sự chính trực của hắn mà ép hắn cưới ta.

Ngày hôm đó, sắc mặt Lục Cận Sâm lạnh như băng tuyết ngàn năm, hắn ném tờ giấy trước mặt ta, giọng khàn đặc: "Nàng tiếp cận ta, từ đầu đến cuối đều là tính toán? Nàng lừa ta?"

Ta nhìn ánh mắt thất vọng xen lẫn tổn thương của hắn, tim thắt lại. Ta vốn là kẻ tự ti, nhìn thấy thuộc hạ của hắn tìm tới, biết hắn là Túc Vương cao quý, ta hiểu rõ mình một kẻ nghèo hèn không thuộc về thế giới đầy quyền lực của hắn. 

Bản kế hoạch đó ta đã từ bỏ từ lâu, ta đã yêu hắn bằng cả mạng sống này, nhưng lòng tự trọng không cho phép ta khóc lóc cầu xin. Ta sợ hắn sẽ cười nhạo ta là kẻ quê mùa đỉa đói mà đòi đeo chân hạc.

Vì vậy, ta nhìn hắn, thản nhiên gật đầu: "Phải, ta lừa chàng để rời khỏi đây. Giờ chàng biết rồi, chúng ta hòa ly đi."

Lục Cận Sâm không nói một lời, hắn ký vào thư Hòa ly rồi lập tức phẩy tay áo quay về Kinh Thành, cắt đứt mọi liên lạc.