Ta cứ ngỡ đời này sẽ không bao giờ gặp lại hắn, ai ngờ nửa năm sau, ta lại được nhà họ Thẩm đón về dưới thân phận đích nữ, rồi trớ trêu thay lại trở thành đối tượng xem mắt của cháu trai hắn.

"Tỷ tỷ, tỷ đang nghĩ gì mà nhập thần thế?" Giọng nói ngọt sớt của Thẩm Duy Nguyệt cắt đứt dòng hồi tưởng của ta.

Ta hoàn hồn, nhận ra buổi xem mắt gượng gạo đã kết thúc, Lục Lập Viễn đã viện cớ rời đi từ lâu vì quá sốc trước câu nói của thúc thúc gã. 

Trong phòng lúc này chỉ còn ta và Thẩm Duy Nguyệt.

Cô em gái nuôi tiến lại gần ta, ánh mắt nhìn ta đầy dò xét nhưng nụ cười vẫn vô cùng hoàn hảo: 

"Lúc nãy Túc Vương gia nói người cũ của ngài ấy... tỷ tỷ thấy có thể là ai được nhỉ? Muội nghe nói Vương gia ở miền Nam sáu tháng, chắc là một cô gái thôn quê hám tiền nào đó bẫy ngài ấy thôi. Loại người đó, làm sao xứng bước chân vào phủ Túc Vương?"

Ta đứng dậy, thản nhiên sửa lại nếp áo, cười híp mắt đáp lại Thẩm Duy Nguyệt: "Muội muội nói đúng lắm. Gái quê thì làm sao xứng với Vương gia cao quý. Nhưng muội cũng nên nhắc nhở Thế t.ử nhà bên kia một chút, gã nói gã có Túc Vương chống lưng nên không cần nhân nhượng ta..."

Ta tiến sát tai Thẩm Duy Nguyệt, hạ thấp giọng đầy châm biếm: "Nhưng ta thấy, vị thúc thúc kia của gã... hình như chẳng thèm đặt gã vào mắt đâu. Muội chọn chỗ dựa này, e là hơi lung lay rồi."

Sắc mặt Thẩm Duy Nguyệt nháy mắt trắng bệch, cô ta tức tối nắm c.h.ặ.t tà áo nhưng vẫn cố gượng cười: "Tỷ tỷ chớ có nói càn. Phụ mẫu đón tỷ về là muốn tỷ mang lại vinh quang cho Thẩm gia, chứ không phải để tỷ chọc gậy bánh xe, đắc tội với Hầu phủ. Tỷ không biết cầm kỳ thi họa đã đành, nếu còn cứng đầu làm hỏng việc lớn, phụ mẫu chắc chắn sẽ không tha cho tỷ đâu."

Ta nhìn bộ dạng ra vẻ bề trên của cô ta, chỉ khẽ nhún vai, lười biếng đáp: "Vậy thì chúng ta cứ chờ xem ai mới là người làm hỏng việc lớn."

Nói rồi, ta ung dung quay người rời khỏi t.ửu lầu. Trận chiến ở Kinh Thành này, ta chỉ mới khởi động mà thôi.

Sau buổi xem mắt đầy giông bão ở t.ửu lầu, Lục Lập Viễn bỗng dưng đổi tính. 

Thay vì tìm cách né tránh ta như trước, gã lại nghe theo lời hiến kế của Thẩm Duy Nguyệt, gửi bạt mạng bái thiếp đến Thẩm phủ, hẹn ta ra ngoại ô Kinh Thành với lý do "ngắm cảnh mùa xuân và săn b.ắ.n".

Phụ mẫu ta nghe xong thì mừng như mở cờ trong bụng. 

Mẫu thân ruột nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, vẻ mặt nghiêm nghị dặn dò: "Dao Khanh, Thế t.ử chủ động xuống nước, con phải biết điều một chút. Nhớ cư xử cho đoan trang, dịu dàng, tuyệt đối không được bộc lộ cái thói thô lỗ ở quê ra, biết chưa?"

Ta ở trước mặt họ từ đầu đến cuối luôn duy trì nụ cười ngoan ngoãn: "Nhi nữ biết rồi ạ."

Biết điều? Ta đương nhiên sẽ biết điều, nhưng là "biết điều" theo cách của ta.

Ngày hôm sau, tại bãi săn ngoại ô Kinh Thành.

Lục Lập Viễn diện một bộ y phục cưỡi ngựa vô cùng bảnh bao, cưỡi trên con tuấn mã màu trắng, tay cầm cây cung khảm ngọc quý giá. 

Thấy ta bước xuống từ cỗ xe ngựa Thẩm phủ với bộ váy áo gọn gàng, gã hếch cằm, nở nụ cười tự mãn:

"Thẩm tiểu thư, nghe nói ở nông thôn nàng chỉ quanh quẩn xó bếp, chắc chưa từng thấy qua bãi săn rộng lớn thế này đúng không? Hôm nay bổn thế t.ử sẽ cho nàng mở rộng tầm mắt, xem ta b.ắ.n hạ một con nai rừng."

Ta chỉ mỉm cười nhẹ nhàng: "Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh, tiểu nữ rửa mắt trông chờ bản lĩnh của Thế t.ử."

Gã đắc ý cười lớn, thúc ngựa dẫn đầu nhóm hộ vệ tiến vào sâu trong bìa rừng. Ta thong thả cưỡi một con ngựa cái già lững thững đi phía sau. 

Thẩm Duy Nguyệt không đi cùng, nhưng ta biết cô ta cũng đã chuẩn bị để gài bẫy ta rồi.

Càng đi sâu vào trong rừng, không khí càng trở nên âm u. Lục Lập Viễn mải mê tìm kiếm con mồi để thể hiện, hoàn toàn không nhận ra đám hộ vệ đi theo phía sau đang thưa thớt dần một cách bất thường.

Bỗng nhiên, một tiếng v.út xé gió vang lên!

Một mũi tên đen kịt, lạnh lẽo lao thẳng từ trong lùm cây ra, cắm phập vào chân con ngựa của Lục Lập Viễn. 

Con ngựa đau đớn hí dài một tiếng, đổ rạp xuống đất, hất văng Thế t.ử phủ Định Viễn Hầu xuống bãi bùn.

"Có... có thích khách! Hộ vệ đâu? Mau cứu bổn thế t.ử!" Lục Lập Viễn ngã đau điếng, nhìn quanh thấy đám hộ vệ đi cùng đã bị hạ gục tự bao giờ, liền hoảng loạn hét lên, gương mặt anh tuấn nháy mắt cắt không còn một giọt m.áu.

Từ trong bụi rậm, hơn mười gã nam t.ử hán vận hắc y, tay cầm đại đao, đằng đằng sát khí bước ra. 

Tên cầm đầu cười gằn một tiếng, lưỡi đao sáng loáng chĩa thẳng vào Lục Lập Viễn: "Thế t.ử phủ Định Viễn Hầu đúng không? Có người bỏ tiền mua mạng của ngươi. Ch ết đi!"

Lục Lập Viễn sợ đến mức nhũn cả chân, bò lùi lại phía sau, miệng lắp bắp: "Các ngươi... các ngươi có biết thúc thúc của ta là ai không? Thúc thúc ta là Túc Vương Lục Cận Sâm! Các ngươi dám động vào ta, thúc thúc ta sẽ tru di cửu tộc các ngươi!"

"Túc Vương?" Tên cầm đầu khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt. "Hôm nay có là Thiên vương lão t.ử tới cũng không cứu được ngươi!"

Ta ngồi trên lưng con ngựa già phía sau, nhìn bộ dạng co rúm, khóc lóc t.h.ả.m thiết của vị hôn phu hờ mà suýt chút nữa là bật cười thành tiếng. 

Quả đúng là kẻ chỉ được cái miệng, gặp chuyện một cái là lập tức lôi tên của thúc thúc ra làm lá chắn.

Nhưng ta lười xem gã diễn trò khóc lóc, dẫu sao gã này hiện tại vẫn là Thế t.ử, nếu gã ch ết ngay trước mặt ta, phụ mẫu ta chắc chắn sẽ đem ta ra chịu tội thế mạng.

3 - Thẩm Dao Khanh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia