Một cỗ xe ngựa xa hoa, thân xe làm bằng gỗ sưa đen quý hiếm chầm chậm dừng lại ngay bên cạnh ta.
Rèm che thêu hoa văn mây cuộn bằng chỉ bạc tinh xảo, vô cùng sang trọng.
Nhìn biểu tượng hình con mãnh hổ bằng đồng gắn trên mui xe, tim ta bỗng đập lệch một nhịp.
Đó là xe của phủ Túc Vương.
Màn xe được vén lên, một giọng nói trầm thấp, mang theo sự uy nghiêm lạnh lùng phá tan màn mưa:
"Lên xe."
Ta đứng dưới mưa, hơi ngước cằm lên nhìn người đàn ông đang ngồi bên trong.
Hắn vẫn diện bộ hắc y cấm d.ụ.c như mọi khi, gương mặt góc cạnh tựa như điêu khắc.
Đôi mắt sâu hoắm khẽ nheo lại khi nhìn thấy ta đang ướt nhem như chuột lột.
Ta bất động thanh sắc, cười nhạt:
"Túc Vương gia, nam nữ thụ thụ bất thân, e là không tiện."
"Bản vương bảo nàng lên xe, đừng để ta phải nói lần thứ ba."
Ánh mắt Lục Cận Sâm trầm xuống, lộ rõ vẻ không kiên nhẫn.
Ta nhún vai, lười biếng cột dây cương ngựa vào sau thùng xe, rồi nhấc tà váy bước lên.
Ngay khi ta vừa ngồi vững vào góc xe đối diện, một chiếc chăn lông cáo mềm mại, ấm áp đã được hắn ném thẳng vào đầu ta, trùm kín mít.
Hương tùng tuyết quen thuộc từ chiếc chăn bao bọc lấy ta, xua đi cái lạnh cắt da cắt thịt.
"Thẩm Dao Khanh, nàng càng ngày càng có tiền đồ rồi đấy."
Lục Cận Sâm dựa lưng vào thành xe, khoanh tay trước n.g.ự.c, thanh âm lạnh tanh.
"Hôm nay Lập Viễn tặng nàng dây chuyền bạc ở bãi săn, nàng không nhận thì thôi, lại còn dứt khoát ném xuống bùn?"
"Duy Nguyệt ở phủ khóc lóc với mẫu thân nàng, nói nàng cậy sủng sinh kiêu, không coi Hầu phủ ra gì."
"Nàng muốn chọc giận cả Kinh Thành này mới vừa lòng sao?"
Ta kéo chiếc chăn lông cáo xuống ngang n.g.ự.c, để lộ gương mặt bám đầy nước mưa nhưng đôi mắt lại sáng quắc.
Ta nhìn thẳng vào hắn, nụ cười trên môi bỗng trở nên vô cùng ranh mãnh và đậm chất khiêu khích.
Ta không ngồi yên ở góc xe nữa, mà chống tay, chầm chậm rướn người về phía trước.
Khoảng cách giữa ta và hắn thu hẹp lại.
Gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi mực trầm trên y phục của hắn.
"Vương gia đang trách tội ta sao?"
Ta hạ thấp giọng, thanh âm trở nên mềm mại, mang theo vài phần phong tình quyến rũ giống hệt sáu tháng ở trấn nhỏ.
"Chàng mắng ta ném sợi dây chuyền bạc, vậy chàng có biết ta bẩm sinh dị ứng nặng với bạc không?"
"Hay là... vì ngày trước ở trấn nhỏ, Túc Vương gia cao quý chỉ thích hôn lên cổ ta, nên chưa từng chú ý xem ta thích đeo trang sức gì?"
Két.
Chiếc xe ngựa khẽ rung lên một cái do phu xe tránh một ổ gà, nhưng người đàn ông trước mặt ta thì hoàn toàn khựng lại.
Đồng t.ử của Lục Cận Sâm co rút mạnh.
Hắn nhìn chằm chằm vào bờ môi đang khẽ mấp máy của ta, yết hầu khẽ lăn lộn một vòng.
Dưới ánh đèn dầu mờ ảo của xe ngựa, ta nhìn thấy rõ ràng hai bên vành tai vốn luôn tỏ ra thanh cao, cấm d.ụ.c của hắn... đang nháy mắt đỏ bừng lên như sắp nhỏ m.á.u.
Hắn tức giận, hay là đang thẹn thùng? Ta cá là cả hai.
"Thẩm Dao Khanh! Nàng... ăn nói xằng bậy!"
Hắn nghiến răng, giọng khàn đặc, bàn tay siết c.h.ặ.t lại thành nắm đ.ấ.m để kìm nén cảm xúc.
"Ta nói bậy chỗ nào chứ?" Ta lại tiến gần thêm một chút, hơi thở thổi nhẹ qua má hắn.
"Ai đó ngày xưa ôm ta dưới mưa, hứa hẹn trọn đời trọn kiếp."
"Giờ về Kinh Thành làm Vương gia rồi, liền đứng ra đòi lại công đạo cho cháu trai và em gái nuôi của ta sao?"
"Chàng đau lòng cho bọn họ, vậy có từng đau lòng vì ta suýt chút nữa là mất mạng bởi sợi dây chuyền đó không?"
Lục Cận Sâm nghe đến chữ "mất mạng", sắc mặt nháy mắt biến đổi.
Sự tức giận bay biến, thay vào đó là một tia hoảng hốt lướt nhanh qua đáy mắt.
Hắn vươn bàn tay thô ráp ra, giữ c.h.ặ.t lấy vai ta, đẩy ta lùi lại ghế đối diện, gằn giọng:
"Nàng nói thật? Sợi dây chuyền đó có vấn đề?"
"Không có độc, nhưng ta chạm vào bạc sẽ ngứa ngáy khó thở, nổi mẩn đỏ khắp người."
Ta dựa lưng vào ghế, lười biếng kéo chăn trùm kín người.
"Thẩm Duy Nguyệt biết rõ điều đó, nên mới xúi gieo gã cháu trai ngốc nghếch của chàng tặng ta."
"Vương gia, chỗ dựa của Hầu phủ các người, tâm địa thật là bồ tát quá đi."
Lục Cận Sâm im lặng.
Luồng khí lạnh xung quanh hắn nháy mắt ngưng tụ thành sát khí thấu xương.
Hắn biết ta không nói dối.
Bởi vì ngày trước ở nha môn trấn nhỏ, tờ hôn thú của hai đứa cũng chỉ được bọc bằng một lớp vải thô, tuyệt nhiên không có một chút mảnh bạc nào.
"Chuyện này, bản vương sẽ điều tra rõ." Hắn lạnh lùng mở miệng, ánh mắt nhìn ra cửa sổ xe, không dám đối diện với ta nữa.
"Điều tra cái gì chứ? Người ta là bạch nguyệt quang của cháu trai chàng, chàng dám động vào sao?" Ta châm chọc.
Lục Cận Sâm quay ngoắt đầu lại, ánh mắt hung dữ như muốn nuốt chửng ta: "Thẩm Dao Khanh, ngậm miệng."
Hắn tiến lại gần, bóp nhẹ cằm ta: "Nàng đừng tưởng bản vương không biết nàng đang nghĩ gì. Nàng cố tình nói những lời này, là muốn bản vương ra mặt cho nàng đúng không?"
Ta chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: "Vương gia nghĩ nhiều rồi, ta nào dám lợi dụng ngài."
Hắn hừ lạnh một tiếng, buông cằm ta ra, nhưng ngón tay vẫn khẽ mơn trớn trên làn da mềm mại của ta một nhịp trước khi rụt về.
Xe ngựa chầm chậm dừng lại.
Tiếng phu xe cung kính vang lên từ bên ngoài: "Vương gia, đã đến cửa sau của Thẩm phủ."
Ta vén chăn ra, chuẩn bị bước xuống xe.
Trước khi bước ra ngoài màn mưa, ta quay đầu lại, nhìn vị Vương gia đang ngồi trong góc tối kia, cười híp mắt nói:
"Đa tạ Vương gia đã cho đi nhờ xe."
"Trận đòn roi tiếp theo ở Thẩm phủ vì tội "làm mất mặt Hầu phủ", ta sẽ cố gắng chịu đựng vậy."
"Đứng lại." Lục Cận Sâm đột ngột lên tiếng, giọng hắn trầm xuống nhưng đầy bá đạo.
"Ai dám đụng vào nàng?"
Hắn ném cho ta một cái lệnh bài bằng ngọc đen có khắc chữ "Túc", lạnh lùng nói:
"Cầm lấy."
"Nếu Thẩm Thượng thư dám dùng gia pháp với nàng, cứ lôi cái này ra. Bản vương xem ai dám động."