Ta nhìn miếng ngọc bài ấm áp trong tay, khóe môi khẽ cong lên.

Xem ra, vị phu quân cũ này miệng thì nói tuyệt tình, nhưng trong lòng vẫn bị ta nắm thóp như ngày nào.

Trò hay của Thẩm phủ, ta có công cụ để chơi tiếp rồi.

Đêm nay, hoàng cung thắp đèn sáng trưng như ban ngày.

Đại yến tiệc tiếp đón sứ thần được tổ chức vô cùng xa hoa.

Gia đình họ Thẩm dẫn theo Thẩm Duy Nguyệt đi từ sớm.

Họ chuẩn bị cho cô ta bộ trang phục lộng lẫy nhất, lấp lánh như chim công.

Mẫu thân ta nắm tay Thẩm Duy Nguyệt, cười không khép được miệng.

Bà ta quay sang nhìn bộ y phục màu xanh nhạt giản dị của ta, khinh bỉ ra mặt.

"Dao Khanh, hôm nay con cứ ngồi im một góc."

"Tuyệt đối không được đi lung tung làm mất mặt Thẩm gia."

"Duy Nguyệt muội muội của con cần ra mắt các vị phu nhân quyền quý, con chớ có làm vướng chân nó."

Ta lười biếng chỉnh lại tay áo, mỉm cười gật đầu:

"Mẫu thân yên tâm, nhi nữ biết rõ vị trí của mình."

Vị trí của ta, chính là ngồi ở góc khuất nhất.

Thong thả ăn bánh ngọt và uống ngụm trà ngon.

Phía xa kia, Thẩm Duy Nguyệt đang như một con bướm lượn lờ giữa đám đông khuê các.

Cô ta thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía cửa chính, ánh mắt đầy mong đợi.

Ta thừa biết cô ta đang đợi ai.

Cha ta, Thẩm Thượng thư, không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh ta.

Sắc mặt ông ta trầm ngâm, mang theo sự tính toán của một cáo già chính trị.

Ông ta hạ thấp giọng:

"Dao Khanh, lát nữa Lục thế t.ử tới, con phải chủ động tiến lên chuốc rượu."

"Lo mà giải thích rõ ràng chuyện xảy ra ở bãi săn."

"Thẩm gia chúng ta cần liên hôn với Định Viễn Hầu phủ để làm bàn đạp tiếp cận Túc Vương."

Ta c.ắ.n một miếng bánh quế hoa, nuốt xuống rồi mới thong thả ngước lên nhìn ông ta:

"Cha, nếu Thẩm gia thèm khát thế lực của Túc Vương đến vậy..."

"Sao cha không gả thẳng Thẩm Duy Nguyệt cho Túc Vương luôn đi?"

"Như vậy chẳng phải một bước lên mây sao?"

Cha ta nghe xong, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, mặt đỏ tía tai:

"Con thì biết cái gì! Con tưởng Túc Vương gia là người dễ tiếp cận sao?"

"Tháng trước, ta đã từng có ý định mượn cớ đưa Duy Nguyệt vào phủ hầu hạ."

"Nhưng vừa mở lời đã bị Vương gia cự tuyệt thẳng thừng."

"Ngài ấy nói, phủ Túc Vương không nuôi người rảnh rỗi."

"Nếu Thẩm nhị tiểu thư thích đến vậy thì cứ việc vào làm nha hoàn quét rác."

Ta nghe đến đây thì suýt chút nữa là bật cười thành tiếng.

Quả nhiên là phong cách độc miệng của Lục Cận Sâm.

Một chút thể diện cũng không chừa cho Thẩm gia.

"Cho nên con lo mà giữ c.h.ặ.t Lục Lập Viễn cho ta, đừng có mơ tưởng xa vời!"

Cha ta gắt lên một tiếng rồi phẩy tay áo bỏ đi ngoại giao.

Ta ngồi lại một mình, tiếp tục thưởng thức đĩa bánh ngọt ngon lành.

Bỗng nhiên, từ phía cửa đại điện vang lên một tiếng thông báo dõng dạc của thái giám:

"Túc Vương gia giá đáo! Linh Lung quận chúa giá đáo!"

Toàn bộ sảnh tiệc nháy mắt im bặt.

Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía cửa.

Lục Cận Sâm vận một bộ vương bào màu t.ử kim, đai lưng khảm ngọc đen.

Khí chất cao quý, lạnh lùng bức người.

Đi bên cạnh hắn là một thiếu nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi.

Nàng mặc váy hồng cánh sen, dáng vẻ vô cùng tinh nghịch, lanh lợi.

Đó là Lục Linh Lung, muội muội ruột duy nhất của hắn.

Nàng vừa mới từ hành cung hộ giá Thái hậu trở về Kinh Thành.

Ta vừa nhìn thấy Lục Linh Lung, miếng bánh trong miệng bỗng chốc cứng đờ.

Hỏng rồi.

Năm ngoái ở trấn nhỏ, nha đầu này từng lén trốn đến tìm Lục Cận Sâm.

Chính ta là người đã nấu cơm cho cô ta ăn suốt nửa tháng.

Cô ta thích ta đến mức suýt chút nữa là đòi kết nghĩa kim lan với ta.

Ta lập tức cúi đầu thật thấp, cầm lấy chiếc quạt tròn che nửa mặt.

Ta thầm cầu nguyện cô ta không nhìn thấy mình.

Nhưng người tính không bằng trời tính.

Lục Linh Lung tính tình hoạt bát, ánh mắt đảo quanh một vòng sảnh tiệc để tìm chỗ chơi.

Và rồi, ánh mắt cô ta dừng lại ngay góc khuất nơi ta đang ngồi.

Đôi mắt cô ta nháy mắt sáng rực lên như đèn pha.

"Tẩu..."

Lục Linh Lung há miệng định hét lớn.

Nhưng chưa kịp thốt ra hết câu, một bàn tay to lớn, thon dài của Lục Cận Sâm đã nhanh như chớp che c.h.ặ.t lấy miệng cô ta.

Hắn dùng một lực đạo không nhẹ, xách gáy muội muội ruột của mình lôi tuột ra phía sau.

Khuôn mặt lạnh lùng của Túc Vương gia không một chút cảm xúc.

Hắn cúi đầu nói nhỏ vào tai cô ta một câu gì đó.

Sắc mặt Lục Linh Lung nháy mắt biến đổi.

Từ vui mừng chuyển sang sợ hãi, liên tục gật đầu như gà mổ thóc.

Màn tương tác kỳ lạ này của hai anh em khiến cả sảnh tiệc ngơ ngác.

Thẩm Duy Nguyệt thấy cơ hội đến, lập tức khéo léo bước lên.

Cô ta nở nụ cười đoan trang, dịu dàng nhất:

"Vương gia, Quận chúa, hai người vừa mới về kinh chắc hẳn còn mệt mỏi."

"Để Duy Nguyệt dẫn Quận chúa đến chỗ ngồi nhé?"

Lục Linh Lung lúc này mới được thả ra.

Cô ta liếc nhìn Thẩm Duy Nguyệt một cái, rồi lại lén nhìn về phía ta.

Nhớ đến lời cảnh cáo "Muội nói bậy một câu, ta liền tống muội trở lại hành cung" của ca ca mình, Lục Linh Lung nuốt nước bọt.

Cô ta ho khan một tiếng, lớn tiếng nói với cả sảnh tiệc:

"À... lúc nãy ta nhìn nhầm người."

"Cứ ngỡ gặp lại vị... vị ân nhân ngày trước."

Nói xong, cô ta chạy vội đến chỗ ngồi của mình.

Tuyệt nhiên không thèm để ý đến bàn tay đang giơ ra giữa chừng của Thẩm Duy Nguyệt.

Thẩm Duy Nguyệt đứng chơ vọi giữa sảnh tiệc.

Nụ cười trên môi đông cứng, vô cùng sượng sùng.

Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trỏ.

Cô ta nuốt nghẹn, uất ức đi thẳng về phía góc khuất của ta.

6 - Thẩm Dao Khanh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia