"Tôi tên Giang Dạ Dạ, đại ca đạo quán."

"Mục tiêu lần này, là dẫn dắt một đứa nhóc tên Ngư Thính Thính, đi bắt quỷ tướng."

"Nhiệm vụ lần này vô cùng nghiêm trọng, rời đạo quán chưa đầy ba phút, chúng tôi đã gặp phải thử thách tày trời..."

Giọng nói cố tỏ ra thâm trầm vang vọng trên bầu trời núi Thiên Khu, kèm theo tiếng rè rè của micro.

Thiếu niên đứng ở mũi thanh trường kiếm lặng lẽ cúi đầu, lên tiếng ngắt lời: "Sư muội."

Ngư Thính Đường nhỏ bé ôm chiếc micro màu vàng, vẻ mặt nghiêm túc: "Ra ngoài làm việc phải gọi theo chức vụ, gọi em là đại ca."

Nói xong, cô bé đeo lên một chiếc kính râm to đến mức che khuất cả khuôn mặt.

Giang Phù Dạ: "Em mà không cất micro đi, sư phụ đuổi kịp bây giờ."

Quá trình thi triển phép thuật bị gián đoạn.

Ngư Thính Đường nhỏ vội vàng nhét micro vào túi đeo chéo, ôm c.h.ặ.t đùi sư huynh ngó nghiêng trái phải.

"Sư huynh, hay là sau này chúng ta đừng về nữa, cứ sống ở ngoài luôn đi? Em thấy so với việc bị sư phụ tẩn cho một trận, thì vô gia cư hình như cũng không đáng sợ lắm." Cô bé lầm bầm.

Giang Phù Dạ đáp với giọng bình thản: "Trước tiên, em phải cai sữa dâu đã."

"Tại sao?"

"Nhà máy sản xuất đã bị sư phụ mua lại rồi."

"Thế thì không sao, em có thể đi nhặt rác kiếm tiền mua!" Ngư Thính Đường nhỏ vỗ n.g.ự.c, vẻ mặt đầy tự hào: "Nhặt rác không được thì em xuống Địa Phủ xin ăn!"

"Sư huynh cứ yên tâm theo em lăn lộn, đảm bảo sau này anh dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn ch.ó, ngày nào cũng có làm không hết việc, ăn không hết cơm thừa!"

"Hai chúng ta chắc chắn sẽ trở thành những đứa trẻ đ.á.n.h thuê bảnh nhất giới làm thuê!!"

Giang Phù Dạ nhắc nhở cô bé: "Tiền quỹ đen của em vẫn đang do sư phụ giữ đấy."

"... Thế thì nói đi cũng phải nói lại, bị tẩn một trận cũng chẳng có gì to tát." Khí thế của Ngư Thính Đường nhỏ xẹp lép: "Giang Dạ Dạ, những lời vừa rồi anh sẽ không mách sư phụ đâu nhỉ?"

Khóe môi Giang Phù Dạ nhếch lên: "Em đoán xem."

[Cá Hoàng mini: Ông đây tuy nhỏ nhưng tính tình không dễ chọc đâu, dám chọc tôi là bằng chọc vào bông gòn rồi đấy]

[Nhìn từ đằng sau m.ô.n.g sư huynh lúc nhỏ vểnh ghê á hắc hắc hắc]

[Anh ấy có m.ô.n.g, tôi cũng có m.ô.n.g, chúng tôi chắc chắn là thiên "định" lương duyên!]

[Hóa ra nhà máy sữa dâu Oa Thí là của sư phụ Cá Hoàng à? Có thể tăng sản lượng rồi mở bán không giới hạn được không, một tuần không được uống, con thèm sắp c.h.ế.t rồi]

"Ục ục."

Bụng Ngư Thính Đường nhỏ đột nhiên réo lên.

Giang Phù Dạ giơ tay dừng lại giữa không trung, bên dưới là một khu rừng già sương đen dày đặc: "Ngay bên dưới."

"Sư huynh, quỷ tướng lại trốn ở cái nơi chim không thèm ỉa này á?" Ngư Thính Đường nhỏ có chút ghét bỏ: "Thế thì hắn lăn lộn cũng t.h.ả.m quá rồi."

Nghe sư phụ nói tên quỷ tướng này lúc còn sống là một đại tướng quân uy chấn bốn phương của triều đại nào đó, c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng, oán khí ngút trời không thể bước vào luân hồi, dựa vào việc c.ắ.n nuốt quỷ tu để nâng cao tu vi.

Có lẽ là vô tình nếm được vị ngọt của việc hút linh hồn thuần khiết của con người, nó đã sát hại không dưới hai mươi đứa trẻ.

Đệ t.ử Huyền môn nghe tin kéo đến, tung hết sở học cả đời cũng muốn thu phục nó, nhưng đa số đều gãy gánh ngay bước nhập trận.

Vì vậy, Giang Phù Dạ mới đến đây.

Trường kiếm từ từ hạ xuống giữa không trung, sương đen dày đặc, tầm nhìn bị hạn chế.

Ngư Thính Đường nhỏ lôi từ trong túi ra một cái đèn pin, "cạch" một tiếng bật lên.

Trong nháy mắt, mười dặm xung quanh sáng rực.

"Sư huynh, cây cối hoa cỏ đá tảng bên dưới bày biện lộn xộn quá, hơi giống cái Thất Sát Tỏa Hồn Trận hôm kia anh dạy em."

Ngư Thính Đường nhỏ lắc lư cái đầu: "Nhớ rồi! Điểm mạnh nhất của trận pháp này nằm ở chỗ chân đạp bát môn, rút dây động rừng, mắt trận biến ảo khôn lường, sơ sẩy một chút là rơi vào bẫy ngay!"

"Hồn phách bị nhốt trong trận còn phải chịu nỗi đau thấu xương, giống như gà rán trong chảo lửa vậy!"

Nói đến câu cuối, cô bé hít hà nước miếng.

Giang Phù Dạ đưa một miếng bánh hoa đào đến bên miệng cô bé: "Không tồi, nhớ rất tốt."

"Từ đó gọi là liệt hỏa phanh du (lửa cháy đổ thêm dầu), gà rán phải cho dầu vào mới ngon."

Ngư Thính Đường nhỏ: "Đúng vậy!"

"Trận này do Thất Sát cùng nhau canh giữ, tên quỷ tướng đó có thể điều khiển được bọn chúng, chứng tỏ cách Quỷ Vương chỉ còn một bước ngắn." Giang Phù Dạ nói xong, lại nghe thấy bụng cô bé réo lên một tiếng.

"Em ngồi đây, trước khi ăn hết bánh ngọt và trái cây trong túi, anh sẽ quay lại."

Ngư Thính Đường nhỏ bắt đầu lục lọi túi xách: "Vậy em ở đây cổ vũ tiếp sức cho anh!"

"Được."

Giang Phù Dạ bóp nhẹ b.úi tóc củ tỏi của cô bé, nhảy khỏi trường kiếm, bị sương đen che khuất thân ảnh.

Rất nhanh, một luồng ánh sáng đèn pin chiếu sáng vị trí của anh, bám sát không buông y như đèn chiếu trên sân khấu.

Lúc đầu là ánh sáng trắng bình thường.

Về sau Ngư Thính Đường nhỏ mò mẫm quen công tắc...

Ánh sáng đủ màu sắc lần lượt chiếu lên đỉnh đầu Giang Phù Dạ, sào huyệt của quỷ tướng trong nháy mắt biến thành sân khấu âm nhạc của idol.

[Trại huấn luyện thần tượng: Sư huynh Giang debut vị trí Center??]

[Chắc chắn con quỷ đó sẽ không bị tức đến sống lại chứ?]

[Khoan đã, Cá Hoàng nhỏ ở đây một mình, lỡ gặp nguy hiểm thì sao?? Trong Tây Du Ký mỗi lần khỉ ca vừa đi, sư phụ lập tức bị yêu quái bắt đi mất!]

[Chị em ơi cái mỏ quạ của bà á á á]

Ngư Thính Đường nhỏ ngồi trên trường kiếm chiếu đèn, hai cái chân ngắn đung đưa, không hề phát hiện sau lưng có một bóng đen đầy huyết khí đang tiến lại gần.

Sau đó nó há cái miệng đẫm m.á.u, định c.ắ.n đứt đầu Ngư Thính Đường.

"Ong..."

Kiếm khí ngân vang, ầm ầm c.h.é.m bóng m.á.u thành từng mảnh vụn, tan biến vào không khí.

Động tĩnh yếu ớt không hề làm phiền đến hứng thú chơi đùa của Ngư Thính Đường nhỏ.

Cô bé chiếu đèn một lúc, phát hiện sư huynh biến mất rồi.

Phòng hờ sư huynh ở trong sương đen bị sợ hãi, cô bé móc điện thoại ra, bắt đầu bật nhạc.

"Đoàn kết chính là sức: mạnh!"

"Đoàn kết chính là: sức mạnh!"

"Sức mạnh này là sắt:"

Bài hát này vừa vang lên, quỷ vực vốn dĩ âm u k.h.ủ.n.g b.ố trong nháy mắt tà khí bị ép thành chính khí, khiến khán giả trong phòng livestream cười muốn c.h.ế.t.

"Sư muội."

Giọng nói của sư huynh đột nhiên vang lên từ phía sau.

Ngư Thính Đường nhỏ quay đầu lại, đôi mắt cong cong: "Sư huynh, anh về rồi à!"

Sư huynh ôm l.ồ.ng n.g.ự.c đang chảy m.á.u vì bị thương, sắc mặt nhợt nhạt, còn chưa kịp nói gì đã rơi xuống làn sương đen.

"Sư huynh!" Ngư Thính Đường nhỏ vội vàng vỗ trường kiếm lao xuống đuổi theo sư huynh.

Vừa xuống đến nơi, những làn sương đen này giống như có sinh mệnh, biến thành vô số xúc tu dài đen ngòm xông lên trói c.h.ặ.t lấy cô bé.

Kiếm khí đồng loạt b.ắ.n ra, c.h.é.m đứt những gốc xúc tu này.

Ngay khoảnh khắc nó bị kiềm chế, nguy hiểm lại một lần nữa ập đến từ phía sau.

Sư huynh áp sát lưng Ngư Thính Đường nhỏ, tay bóp cổ cô bé, dưới môi lộ ra răng nanh: "Sư muội, em ngửi có vẻ ngon quá."

"Cho anh nếm thử một miếng nhé?"

Đột nhiên, một chiếc lá trúc xanh biếc sắc bén x.é to.ạc làn sương đen hữu hình, sau đó đạp vỡ chướng khí bước tới, là Giang Phù Dạ không hề sứt mẻ một sợi tóc.

"Sư muội!"

Giang Phù Dạ cảm ứng được tình hình ở đây không ổn, không có thời gian từng bước giải khai huyền cơ trong trận, trực tiếp phá trận xông ra.

Tuy nhiên vẫn chậm một bước.

Anh nhìn tiểu sư muội đang đung đưa hai cái chân ngắn ngồi trên kiếm, hai tay ôm một con ma mập mạp đưa lên miệng gặm, đuôi lông mày khẽ giật.

"Không phải đã hứa là không ăn bậy đồ bẩn bên ngoài rồi sao?"

Chương 177: Sư Huynh Debut Vị Trí Center - Tham Gia Show Hẹn Hò Để Phá Đám: Tôi Phát Điên Chỉnh Đốn Cả Giới Giải Trí, Khiến Các Đại Lão Khóc Lóc Đòi Theo Đuổi. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia