Ngư Thính Đường nhỏ: "Sư huynh (nhóp nhép) con a phiêu này (nhóp nhép) là vị lẩu cay tê đó (nhóp nhép)"
Con ma mập mạp bị cô bé tóm gọn trong tay, ngay cả sức lực giãy giụa cũng không có, trong con ngươi đen tròn xoe trào ra một giọt nước mắt.
Trên trán nó có hai dấu răng.
Ngư Thính Đường nhỏ c.ắ.n hai cái, phát hiện gặm không đứt, không cam lòng tiếp tục dùng răng kéo.
Một trong Thất Sát trấn giữ Thất Sát Tỏa Hồn Trận, cứ như vậy bị cô bé gặm cho đầu đầy cục u.
Giang Phù Dạ giơ tay lên, ống tay áo rộng màu trắng ánh trăng trực tiếp hất bay con Thất Sát mập mạp, lấy khăn tay ra lau miệng cho tiểu sư muội.
"Ngon không?"
"Ngon, nhưng mà chưa đủ cay!" Mắt Ngư Thính Đường nhỏ sáng rực: "Sư huynh, em muốn nếm thử xem quỷ tướng có vị gì!"
Giang Phù Dạ nhẹ nhàng bóp mũi cô bé: "Cái tật cứ thấy quỷ là gặm hai miếng này của em phải sửa đi, quên mất chuyện lần trước ở Địa Phủ c.ắ.n Phán Quan l.i.ế.m Hậu Thổ nương nương bị tịch thu kẹo mút rồi à?"
Không phải là không cho cô bé ăn.
Chỉ là lo lắng lỡ ăn hỏng bụng, cô bé e là lại phải rên rỉ ỉ ôi.
Giang Phù Dạ lắc đầu, xoay người liếc nhìn các cơ quan chằng chịt phức tạp quanh đây: "Mắt trận đã phá, quỷ tướng không trốn được bao lâu nữa, em nhớ kỹ, nhìn thấy nó không được..."
Không nghe thấy động tĩnh của sư muội.
Giang Phù Dạ như có linh cảm quay đầu lại.
Ngư Thính Đường hai tay ôm con quỷ tướng vừa bắt được, ch.óp chép gặm gặm: "Sư huynh, là nó đ.á.n.h lén trước, em chỉ phòng vệ chính đáng thôi."
"Oẹ... Á!!! Nó là vị rau mùi!!! Á!!!"
Giang Phù Dạ: "..."
Quỷ tướng vị rau mùi làm Ngư Thính Đường nhỏ sợ hết hồn, nhổ liên tục mấy cái cũng không nhổ hết được mùi vị trong miệng, nước mắt lưng tròng.
Nghi ngờ đã đ.á.n.h mất ước mơ.
Giang Phù Dạ mím c.h.ặ.t môi mỏng, lạnh lùng lườm con quỷ tướng có mùi vị khó ăn kia, giơ tay đ.á.n.h ra một chiếc lá trúc, tàn nhẫn đ.â.m phập vào cơ thể quỷ tướng.
"Éc gào éc:" Quỷ tướng mập mạp vặn vẹo thành hình dáng bức tranh nổi tiếng thế giới "Tiếng Thét", ngay tại chỗ hôi phi yên diệt.
Sương đen xung quanh như thủy triều rút đi sạch sẽ, chỉ để lại cảnh tượng núi đá ngổn ngang, cây cối héo úa.
Nhưng mà, ngày sau rồi sẽ khôi phục lại.
Sơn linh rất từ bi.
Trên mặt đất còn nằm mấy đệ t.ử Huyền môn đã ngất xỉu, quỷ tướng chưa kịp ra tay với họ.
Giang Phù Dạ không để ý tới, tiến lên cõng tiểu sư muội đang bị hôi đến mức hồn phách lìa khỏi xác, đạp lên trường kiếm, rời khỏi nơi này.
[Trời đựu trời đựu cảm giác an toàn tràn màn hình của sư huynh, chịu không nổi rồi]
[Tôi nguyện gả cho sư huynh và Cá Hoàng, cho dù hai người họ không đồng ý]
[Sư huynh anh đừng vội, chồng em sắp chôn xong rồi, còn thiếu hai xẻng nữa thôi]
[Các người chỉ biết nói một đống cầu vồng rắm, không giống tôi, chỉ biết đau lòng bệ hạ ăn phải con quỷ rau mùi dở tệ~]
Rau mùi đả kích Ngư Thính Đường nhỏ vô cùng lớn.
Lớn đến mức nhìn thấy t.h.ả.m trạng của cô bé, sư phụ đang tức giận vì hoa sen bị phá hoại, cũng âm thầm hái một nắm lá sen vào bếp làm gà bọc lá sen cho cô bé.
Ngư Thính Đường nhỏ dùng kem đ.á.n.h răng vị dâu tây đ.á.n.h răng, rửa sạch miệng, cái mùi đó mới rốt cuộc biến mất.
Cô bé tức giận uống ực hai bình sữa dâu: "Em thề sau này không bao giờ mút quỷ nữa!"
Giang Phù Dạ khoanh tay trước n.g.ự.c: "Nếu có lần sau, em tính sao?"
Dù sao lần trước cô bé ăn phải con quỷ vị diếp cá cũng nói y như vậy.
Ngư Thính Đường nhỏ lý lẽ hùng hồn: "Thì em thề tiếp!"
Giang Phù Dạ: "..."
Anh lấy đi bình sữa dâu cô bé chưa uống hết: "Tịch thu."
Ngư Thính Đường nhỏ:!!!
Giang Phù Dạ lấy một cuốn cổ tịch từ trên kệ xuống, ống tay áo rộng lướt qua bồ đoàn, tư thế tao nhã ngồi ngay ngắn: "Đúng rồi, chiều nay hai anh trai của em sẽ đến thăm em đấy."
"Em biết mà!" Ngư Thính Đường nhỏ phấn khích thấy rõ: "Lần trước các anh nói sẽ đến đạo quán ở với em mấy ngày, em đã dọn dẹp sạch sẽ phòng cho các anh ở rồi!"
"Là chính tay em dọn dẹp đó nha!"
Giang Phù Dạ nằm nghiêng xuống, một tay chống trán, tay kia theo thói quen đi nắn b.úi tóc củ tỏi của cô bé: "Anh không giúp à?"
Ngư Thính Đường nhỏ lắc cánh tay anh: "Sư huynh là tốt nhất, chiều nay cõng em xuống núi nhé!"
Giang Phù Dạ hừ cười một tiếng: "Được thôi, trước hai giờ chiều học thuộc xong cuốn sách trận pháp hôm qua anh đưa cho em, anh sẽ cõng em."
"Không phải nói em có thể không học mấy cái này sao?" Nhóc con Ngư lầm bầm nho nhỏ.
"Có thể không tinh thông, nhưng không thể không hiểu."
"..."
Thời gian học thuộc lòng luôn rất dài đằng đẵng, Ngư Thính Đường nhỏ hận không thể kéo kim đồng hồ nhanh đến hai giờ.
Đến giờ, cô bé đặt sách xuống, lao về phía phòng sư huynh.
"Sư huynh! Em học thuộc xong rồi!!!"
Kiểm tra qua xác nhận cô bé thực sự đã học thuộc, chứ không phải cưỡi ngựa xem hoa nhìn đại khái, Giang Phù Dạ thực hiện lời hứa, cõng cô bé bước ra khỏi đạo quán, men theo bậc thang đi xuống.
"Lần trước anh cả anh hai nói sẽ mang quà cho em, không biết sẽ là gì nhỉ."
"Em học sư phụ làm nước đào dương mai, thanh ngọt dễ uống, hy vọng anh cả anh hai sẽ thích."
"Đúng rồi đúng rồi, chăn của các anh em còn dùng..."
Dọc đường đi Ngư Thính Đường nhỏ ríu rít không ngừng, vô cùng phấn khích.
Giang Phù Dạ nhắm nghiền hai mắt, vểnh tai lắng nghe giọng nói tràn đầy sức sống của cô bé, trong lòng tĩnh lặng.
Đến đình nghỉ mát dưới chân bậc đá, cặp song sinh bình thường luôn đến sớm nửa tiếng, nay lại hiếm khi không có mặt.
"Trước đây toàn là anh cả anh hai đợi em, lần này đổi lại em đợi các anh!" Ngư Thính Đường nhỏ ngồi lên ghế đá, vui vẻ đung đưa chân.
Giang Phù Dạ nhận ra một tia dấu hiệu bất thường, giữa mày khẽ nhíu lại.
Với sự coi trọng của cặp song sinh đó dành cho sư muội, không đến sớm đã là chuyện hiếm thấy, hiện tại lại đến muộn nửa tiếng...
Chắc là lúc nãy học thuộc lòng buồn ngủ quá, Ngư Thính Đường nhỏ đợi gần hai tiếng đồng hồ, buồn ngủ đến mức gục xuống bàn đá ngủ thiếp đi.
Mặt trời ngả về tây, ánh tà dương dần dần hắt lên người cô bé.
Chẳng bao lâu, toàn bộ bị che khuất dưới một chiếc ô giấy.
Giang Phù Dạ trầm tĩnh đứng bên cạnh cô bé, che ô đứng thẳng, ánh mắt nhìn về phía bậc thang dưới núi càng lúc càng lạnh nhạt.
Đầu Ngư Thính Đường nhỏ ngoẹo sang một bên, đột nhiên giật mình tỉnh giấc.
"Anh cả anh hai!"
Cô bé ngó nghiêng trái phải, chỉ nhìn thấy sư huynh dưới ô: "Sư huynh, em ngủ bao lâu rồi? Có phải anh cả anh hai đến rồi lại đi rồi không?"
Giang Phù Dạ: "Có lẽ là đột nhiên có việc bị chậm trễ."
"Muộn thế này chắc các anh ấy cũng không đến nữa đâu, chúng ta về thôi."
Giang Phù Dạ gật đầu, chủ động ngồi xổm xuống: "Anh cõng em."
"Dạ."
Buổi chiều ngày thứ hai, Ngư Thính Đường nhỏ lại đến đình nghỉ mát chờ đợi.
Buổi chiều ngày thứ ba cũng đến.
Ngày thứ tư...
Mãi đến ngày thứ năm, Ngư Thính Đường nhỏ đột nhiên nhận ra, anh cả anh hai sẽ không đến nữa.
Cô bé ngồi trên ghế đá, giống như đang ngẩn người.
Giang Phù Dạ mím môi, bung chiếc ô giấy đặt bên cạnh lên: "Anh đi một lát rồi về."
Nhà họ Ngư cách đạo quán rất xa, nhưng đối với Giang Phù Dạ chỉ là khoảng cách trong chớp mắt.
Mặc dù có chút ảnh hưởng đến cơ thể, nhưng không sao.
Vừa định rời đi, ống tay áo của anh bị kéo lại.
"Thôi bỏ đi, sư huynh." Ngư Thính Đường nhỏ xua tay: "Không đến thì không đến, em cũng bận rộn lắm chứ bộ, đâu thể ngày nào cũng nghĩ đến chuyện chơi bời được?"
"Chúng ta vẫn nên về ăn pudding sư phụ làm sẵn đi, ăn luôn cả phần của các anh ấy!"
Giữa mày Giang Phù Dạ từ đầu đến cuối vẫn không giãn ra, nhưng vẫn nói: "Được."
Anh cõng sư muội từng bước đi lên bậc đá.
Đi được nửa đường, bên tai anh nghe thấy từ trên lưng truyền đến một tiếng nức nở yếu ớt không thể nghe rõ.