Ngư Thính Đường không tin: "Vậy sao lần này sát khí của anh bạo động dữ dội thế? Suýt nữa làm em c.h.ế.t cóng."
"Lỗi của ta." Giang Phù Dạ cúi đầu.
"Ngày mai làm cho em một mâm gà rán bánh lá sen thập cẩm thì tha thứ cho anh!"
"Được."
Ngư Thính Đường lúc này mới hài lòng, nhìn vầng trăng treo cao trên không trung, miệng ngậm cọng cỏ đuôi ch.ó nói: "Đêm nay ánh trăng đẹp thật."
Khóe mắt chân mày Giang Phù Dạ ủ một nét dịu dàng, ngẩng đầu nói: "Ta không nhìn thấy."
Trăng sáng không ở trên bầu trời đêm.
Mà ở phía sau hắn.
Ngư Thính Đường sửng sốt: "Hả? Không phải anh dựa vào cảm nhận để nhìn vật sao? Sát khí cấm luôn kỹ năng chủ động của anh rồi à?!"
Giang Phù Dạ: "... Sao tối nay muội lại về?"
Ngư Thính Đường nhớ ra chuyện này, lấy điện thoại ra xem, đơn hàng sắp quá giờ rồi.
"Giang Dạ Dạ, mau, điện thoại của anh đâu, bấm đã giao hàng đi!"
"Ở trong phòng ta."
Vài phút sau, Ngư Thính Đường cầm điện thoại của hắn quay lại, cách lá sen đưa qua: "Mau mau mau, đ.á.n.h giá 5 sao đ.á.n.h giá 5 sao!"
Giang Phù Dạ nhận lấy, đầu ngón tay dính nước gõ ra từng dòng chữ trên đó.
"Là ai đặt đồ ăn vậy?" Hắn hỏi.
Ngư Thính Đường cũng rất thắc mắc: "Theo lý thuyết thì chỉ có thể là sư phụ, nhưng trước khi lâm chung sư phụ đã nói, người sẽ lập tức vào luân hồi, để tránh chúng ta vướng bận."
Giang Phù Dạ: "Ta nhớ."
Hại cô muốn lén nhìn xem kiếp sau sư phụ sống có tốt không cũng không được.
"Địa Phủ quỷ đông đúc, hồ sơ đăng ký có hàng ức vạn, thỉnh thoảng sơ suất quên đăng ký cũng là bình thường." Giang Phù Dạ dứt lời, bấm gửi đ.á.n.h giá 5 sao.
Điên Rồi Sao: "Đơn hàng đặc biệt Âm Dương đã hoàn thành, phần thưởng đang được phát."
"Chúc mừng kỵ thủ nhận được đ.á.n.h giá 5 sao nhân đôi, sự nghiệp tiến thêm một bước dài! Xin kỵ thủ tiếp tục nỗ lực, làm lớn làm mạnh, tái tạo huy hoàng~"
Trong phần mềm còn b.ắ.n cả pháo hoa.
Đám quỷ Địa Phủ đang định đặt đồ ăn: "..."
Với thái độ phục vụ của Ngư bá vương, mà còn nhận được nhiều đ.á.n.h giá 5 sao thế này, rất khó nói là không có thành phần nền tảng thiên vị trong đó.
Không phải nói bây giờ là thị trường của người mua sao??!
Đều là lừa quỷ QAQ.
Ngư Thính Đường lập tức đứng bật dậy: "Sư huynh anh nghe thấy không? Mười một cái đ.á.n.h giá 5 sao, của em!"
Trời xanh ơi!
Đất dày hỡi!
Cuối cùng cô cũng gom đủ mười lần rút thưởng rồi!
Giữa hai hàng lông mày Giang Phù Dạ chất chứa ý cười: "Giỏi quá, không hổ là tiểu sư muội."
Ngư Thính Đường sướng rơn người: "Đó là do trước đây em không thèm làm đàng hoàng thôi, một khi đã nghiêm túc lên, đến em còn phải sợ chính mình!"
"Muội nói đúng." Giang Phù Dạ ôn tồn nói: "Vậy sợi dây chuyền đó có thể trả lại cho ta được chưa?"
"Được nha!"
Giang Phù Dạ đưa tay ra sau, ai ngờ cổ lại thấy lạnh.
Ngư Thính Đường ngồi xổm xuống giúp hắn đeo sợi dây chuyền bạc: "Đúng rồi, anh sưu tầm răng sữa của em làm gì?"
Hình như còn được xử lý đặc biệt.
Nếu không phải ký ức lúc ngã gãy răng quá rõ ràng, cô chưa chắc đã nhận ra.
Giang Phù Dạ quay đầu đi, giọng nói trở nên trầm đục: "Không có gì, luôn nhắc nhở bản thân đừng phạm sai lầm."
Phạm sai lầm?
Sư huynh thì có thể phạm sai lầm gì chứ?
Ngư Thính Đường nghĩ ngợi, chắc là bộ dạng đầy m.á.u me của cô lúc đó đáng sợ quá, làm hắn bị ám ảnh tâm lý rồi.
Đến mức sau này hắn luôn tự trách, cô ngã gãy răng, đều là do hắn không trông chừng cô cẩn thận.
"Giang Dạ Dạ, anh đừng có suốt ngày nghĩ nhiều quá." Ngư Thính Đường vò rối mái tóc dài màu bạc của hắn mấy cái: "Cẩn thận tuổi còn trẻ mà đã có một đống tuổi rồi đấy!"
Giang Phù Dạ dở khóc dở cười.
Chủ thần trong điện thoại nghe nửa ngày, cuối cùng không nhịn được nữa: "Cô còn có tâm trạng ở đây tán gẫu, c.h.ế.t đến nơi rồi có biết không?"
Ngư Thính Đường trở tay tắt máy.
Cấm ngôn cưỡng chế.
"Sư huynh, em về phòng trước, lát nữa anh tắm xong nhớ qua tìm em bôi t.h.u.ố.c."
Giang Phù Dạ: "Tự ta cũng có thể..."
"Anh không thể."
"Được rồi."
Ngư Thính Đường về phòng, hung hăng chọc chọc Chủ thần trên màn hình: "Đồ ngu học, mi có thể nói chút gì có ích không? Đừng có lải nhải mãi mấy lời vô nghĩa, phiền phức."
Chủ thần bị cô chọc suýt tắt thở.
"Cô... cô dám đối xử với ta như vậy! Buông tay!"
"Ta hỏi mi, mi luôn ký sinh trong ý thức của anh cả ta, rốt cuộc có mục đích gì?" Ngư Thính Đường nhìn chằm chằm nó.
Giọng loli của Chủ thần lạnh lùng: "Đây là Ngư Chiếu Thanh nói với cô? Ta ký sinh hắn, thật nực cười."
"Nếu không có ta, hắn căn bản sẽ không tồn tại trên thế giới này."
Ngư Thính Đường ồ lên một tiếng: "Nói nghe thử xem?"
Chủ thần: "Ta không cần thiết phải giải thích những thứ này với cô. Bây giờ cô quay lại bệnh viện tâm thần, mọi thứ vẫn còn kịp."
"Mi muốn lừa ta quay lại để ta đi chịu c.h.ế.t?"
Cô không quên kết cục của mình là c.h.ế.t đói trong bệnh viện tâm thần.
"Bây giờ cô mới đang tìm c.h.ế.t!" Giọng Chủ thần không mấy bình tĩnh: "Ở lại bệnh viện tâm thần, đợi tất cả mọi người quên đi cô, cô vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu."
"Nhưng nếu cô tiếp tục hoạt động trước mặt mọi người, sẽ chỉ trở thành cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt của Kỳ Vọng - nam chính dự bị này."
"Không phải cô rất rõ sao, thế giới này là một cuốn tiểu thuyết, còn cô, chỉ là một nữ chính bị cốt truyện vứt bỏ, cô đã không còn giá trị lợi dụng nữa rồi."
"Ngư Thính Đường, trước tiên cô phải sống sót đã, sống sót mới có những thứ khác..."
Ngư Thính Đường ngắt lời nó: "Ta không cần."
"Cái gì?"
"Là ai thiết lập ta làm nữ chính, rồi lại vứt bỏ ta? Là ai bắt ta làm nữ phụ, lại bắt ta c.h.ế.t t.h.ả.m?" Ngư Thính Đường cười lạnh: "Bây giờ lại đến nói với ta, bảo ta vứt bỏ mọi thứ trước kia, sống chui nhủi như con chuột cống."
"Nói cho mi biết, trong từ điển của ta không có chữ nhẫn."
"Nếm mật nằm gai là Câu Tiễn, không có khổ mà cố đ.â.m đầu vào thì gọi là đồ ngu học!"
Chủ thần không ngờ nói đến nước này rồi, cô vẫn muốn đối đầu với nam chính.
"Cô không sợ cốt truyện sẽ xóa sổ cô..."
Ngư Thính Đường bình thản hút một ngụm sữa dâu: "Thì sao, ta cứ muốn sống đấy, có giỏi thì sét đ.á.n.h c.h.ế.t ta đi."
Sống chui nhủi là không thể nào sống chui nhủi được.
Chỉ có thể nghĩ cách đ.â.m nát cái thế giới này thôi.
Chủ thần hoàn toàn cạn lời.
Nó im lặng rất lâu: "Vậy những người khác, cô cũng không quan tâm nữa sao?"
"Tang Khanh Khanh và Kỳ Vọng tối nay đính hôn, một khi nam chính được xác lập, thế giới này sẽ tiêu tùng. Đừng nói là cô sẽ c.h.ế.t, những người liên quan đến cô một ai cũng không thoát được."
"Ví dụ như, Giang Phù Dạ."
Ngư Thính Đường tức giận đập đập Chủ thần trong màn hình: "Mi trù ẻo sư huynh ta thêm một câu nữa thử xem?! Ta đ.á.n.h c.h.ế.t mi!"
"Dừng tay!!" Ong Chủ thần sắp ngất xỉu.
Ngư Thính Đường dừng lại: "Ta tò mò thật đấy, mi lớn nhỏ gì cũng là một Chủ thần, vậy mà lại sợ một tên nam chính dựa vào h.a.c.k?"
"Huống hồ hắn còn chưa được tính là nam chính chính thức, rốt cuộc mi đang kiêng dè hắn cái gì?"
Nếu nói về hệ thống, quyền hạn của Chủ thần đáng lẽ phải cao hơn hệ thống một bậc chứ?
Nếu nói về hào quang nam chính, Kỳ Vọng bây giờ chỉ được tính là một nửa, sau khi kết hôn mới có thể trở thành người đàn ông hoàn chỉnh (?)
Chủ thần phòng bị hắn như vậy, rất không hợp lý.
Chẳng lẽ là...
Ngư Thính Đường sững người, mấy manh mối rời rạc trong đầu, đột nhiên xâu chuỗi lại với nhau.
"Mi đừng nói với ta... bản thảo gốc của cuốn tiểu thuyết này, đang ở trong tay Kỳ Vọng đấy nhé?!!"