Đúng rồi.
Tại sao hệ thống của Tang Khanh Khanh lại có quyền hạn sửa chữ tiểu thuyết?
Tại sao mỗi lần sửa đổi, ý thức thế giới đều công nhận?
Chỉ có thể là vì, bản thảo gốc đang ở trong tay Kỳ Vọng.
Quyền hạn sửa chữ căn bản không phải là phần thưởng của hệ thống, mà là một cuộc soán đoạt đã được lên kế hoạch từ lâu.
Ngư Thính Đường cầm hộp sữa dâu trên tay, uống không trôi nữa.
Chủ thần càng không ngờ cô trông có vẻ không đứng đắn, vậy mà lại nhạy bén đến thế.
Một phát đoán trúng ngay điểm yếu.
Chủ thần không phủ nhận: "Bản thảo gốc của tiểu thuyết quả thực đang ở trong tay Kỳ Vọng, không biết hắn lấy được từ đâu."
Ngư Thính Đường: "Thứ quan trọng như vậy mà cũng bị trộm mất, két sắt của các người ở đâu, khóa mật mã ở đâu, số điện thoại khiếu nại của Cục Xuyên Thư lại ở đâu?!"
Chủ thần trong điện thoại không dám ho he.
"Còn nữa, các người không giải quyết được vấn đề, dứt khoát giải quyết luôn ta là có ý gì?!" Ngư Thính Đường đập bàn.
Chủ thần: "... Bởi vì cô đã mất đi thân phận nữ chính, nữ chính bây giờ là Tang Khanh Khanh."
"Ngoài việc đẩy cô ta lên, để cô ta và Kỳ Vọng đi tranh đoạt quyền sở hữu thế giới này, không còn cách nào khác."
Tang Khanh Khanh thắng, ít ra thế giới này còn có thể bảo toàn.
Kỳ Vọng thắng, xong, đi tong hết.
Mọi thứ đều sẽ bị lật đổ.
Ngư Thính Đường hồ nghi nhìn nó: "Đây chính là lý do mi luôn muốn ta c.h.ế.t?"
"Đúng." Chủ thần cố tỏ ra lạnh lùng: "Sự tồn tại của cô quá vướng víu."
"Từ khi cô giác tỉnh, Tang Khanh Khanh có cái danh nhân vật chính nhưng lại mất đi sức hút của nhân vật chính, cô ta bây giờ căn bản không phải là đối thủ của Kỳ Vọng."
Ngư Thính Đường: "? Ý mi là trách ta?"
Chủ thần: "Nếu không phải cô yêu Kỳ Vọng, nữ chính chính thống mất tư cách, mọi chuyện sẽ biến thành như bây giờ sao?"
Ngư Thính Đường cảm thấy cũng thú vị phết: "Vậy còn mi? Mi lại làm cái gì?"
"Lúc nhỏ ta bị Kỳ Vọng tròng cho cái debuff nôn ra m.á.u, lớn lên bị ý thức cốt truyện do hắn thiết kế ký sinh, ép buộc đi theo cái cốt truyện c.h.ế.t tiệt đó."
"Lúc đó, mi đang làm gì?"
"Mi trách trời trách đất trách bản thân ỉa không có lực hấp dẫn hay là trách trong đầu mi chứa toàn không khí đ.á.n.h rắm cũng thấy mệt?!"
Trông cậy vào việc đổ vỏ lên đầu cô, bắt cô tự kiểm điểm bản thân, nó thà trông cậy vào nước biển chảy ngược, đỉnh núi sụp đổ, trái đất nổ tung còn hơn!
Cho nó chút sắc mặt tốt, nó còn tưởng mình mở xưởng nhuộm thật đấy!
Đồ điên!
Chủ thần bị cô mắng cho sững sờ tại chỗ, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Mã cốt lõi của nó vận hành với tốc độ ch.óng mặt, cố gắng phân tích giải đáp ý nghĩa và mục đích đằng sau cảm xúc của cô lúc này.
Nhưng, phân tích thất bại.
Con người rất phức tạp.
Chỉ là Chủ thần lờ mờ nhận ra, hình như nó nói sai rồi.
Chưa đợi nó mở miệng lần nữa, Ngư Thính Đường đã nói: "Mi đi đi."
"? Cái gì?"
"Nhìn thấy mi là trong lòng bốc hỏa!"
Ngư Thính Đường trực tiếp xóa nó khỏi màn hình điện thoại, khuất mắt trông coi.
Thực ra cho dù cô không xóa, Chủ thần cũng có thể rời khỏi điện thoại của cô bất cứ lúc nào.
Trên thế giới này chưa có thứ gì có thể nhốt được nó.
Bây giờ bị cô đuổi, nó ngược lại không muốn đi nữa.
Dứt khoát lặn luôn.
Ngư Thính Đường nằm ườn ra giường, không lâu sau lại ngồi dậy.
Không được.
Nuốt không trôi cục tức này!
Cô chạy thẳng đến hồ sen: "Giang Dạ Dạ! Anh tắm xong chưa!"
"Em phải ra ngoài một chuyến, ướp anh trước rồi để yên hai tiếng kẻo vết thương bị viêm!"
Trong hồ sen truyền đến giọng nói trầm tĩnh của sư huynh: "Lúc ướp lăn ít bột thôi, nếu không khó hấp thu."
"Yên tâm, tay nghề mười mấy năm của em rồi!"
*
Nửa giờ sau, tại hiện trường tiệc đính hôn.
Kỳ Vọng đã thống trị bảng hot search cả ngày trời rồi.
#Đỉnh lưu Kỳ Vọng và em gái ngọt ngào quốc dân Tang Khanh Khanh đính hôn#
#Kỳ Vọng lại là đại thiếu gia lưu lạc bên ngoài của Kỳ gia kinh thành#
#Thiên tài thao túng tài chính Kỳ Vọng#
#Hào môn liên hôn, cường cường liên thủ#
Có thể gọi là lưu lượng bùng nổ, các nền tảng đều đang bàn tán về áo choàng của Kỳ Vọng.
Nếu hắn chỉ là một ngôi sao giải trí, mọi người cùng lắm chỉ coi hắn là đề tài bàn tán sau bữa ăn, vài ngày là ném ra sau đầu.
Nhưng mấy thân phận này đập xuống, cho dù là người qua đường không hứng thú với giới giải trí, cũng sẽ nổi m.á.u tò mò.
—— Kỳ Vọng không phải là nam chính sảng văn nào đó chứ?!
—— Vãi chưởng kịch bản cuộc đời này tôi cũng muốn cầm, kiếp sau đổi cho tôi thử được không?
—— So với thiếu gia Kỳ gia, tổng tài Hoàng Vũ, người thao túng tài chính... thì ra đỉnh lưu chỉ là thân phận không đáng nhắc tới nhất của Kỳ Vọng.
—— Ghen tị với Tang Khanh Khanh, sao lại có người số sướng đến mức này?
—— Hahaha Ngư Thính Đường chắc hối hận c.h.ế.t mất, cô ta tưởng người cô ta đ.á.n.h mất là ai? Là một thiên chi kiêu t.ử thực sự!
—— Dậy sớm quá, thấy cả đám thái giám đang họp rồi.
—— Vô kê chi đàm (vô căn cứ/không có cu) là đây chứ đâu cười muốn c.h.ế.t hahahaha
Sức chiến đấu của fan Cá và fan Cháo luôn rất đáng gờm, dám nhắc đến Ngư Thính Đường ở dưới rồi còn giẫm đạp.
Không khóa nick cấm ngôn, thì cũng tiễn gia phả thăng thiên.
Cho chúng nó thể diện rồi à?
Bữa tiệc đính hôn này, chỉ có Tang Khanh Khanh cảm thấy không ổn lắm.
Theo lý thuyết, ả là nữ chính.
Người được chú ý nhất hôm nay đáng lẽ phải là ả.
Nhưng bất kể là hot search, hay là ánh mắt của quan khách, đều dõi theo Kỳ Vọng.
Ả dường như... trở thành vật trang trí của hắn.
Tang Khanh Khanh ngồi trước gương trang điểm, tay cầm bó hoa bằng vàng ròng, trong lòng bồn chồn không yên.
"Hệ thống, chuyện này không đúng chứ? Tại sao Kỳ Vọng lại có nhiều thân phận kinh người như vậy? Trước đây sao tôi không hề biết?"
Hệ thống: "Không có gì không đúng. Tục ngữ có câu, đẳng cấp của nam chính, chính là vinh quang của nữ chính. Nam chính lợi hại không tốt sao, tương lai của hắn cũng là của cô."
Lời này nói cũng đúng.
Tang Khanh Khanh ban đầu đặt cược vào Kỳ Vọng, cũng là vì thân phận thái t.ử gia Kỳ gia kinh thành của hắn.
Ả đã mất đi hào quang con nuôi Ngư gia, bắt buộc phải nắm c.h.ặ.t lấy hắn.
Nghĩ như vậy, dường như không có gì phải lo lắng.
Tiền đề là...
"Hệ thống, mi sẽ đứng về phía tôi chứ?" Tang Khanh Khanh dịu dàng hỏi: "Sau này điểm tích lũy tôi làm nhiệm vụ có được, mi có thể lấy một nửa đi tiêu."
Hệ thống:!
Cũng, cũng động lòng phết.
"Ký chủ có gì sai bảo?"
"Giúp tôi giám sát Kỳ Vọng, hắn bảo mi làm gì đều phải hỏi qua tôi trước đã."
"Vâng, ký chủ."
Hệ thống quay đầu báo với Kỳ Vọng: "Tang Khanh Khanh dùng điểm tích lũy mua chuộc tôi, giám sát nhất cử nhất động của ký chủ."
Kỳ Vọng vừa chào hỏi xong một vị bá phụ là thế giao của Kỳ gia, tay nâng ly rượu vang đỏ, cười lạnh không thành tiếng.
"Thủ đoạn của cô ta trước mặt tôi còn non lắm. Đúng rồi, cô ta cho mi bao nhiêu điểm tích lũy?"
"Sáu phần điểm tích lũy có được từ nhiệm vụ."
"Tôi cho mi bảy phần."
"Vâng, ký chủ."
Hệ thống: C.h.ế.t no kẻ to gan c.h.ế.t đói kẻ nhát gan, chỉ có thống nhỏ mới làm lựa chọn, thống lớn lấy hết.
Cao trào của tiệc đính hôn, Tang Khanh Khanh thay lễ phục màu bạc, khoác tay Kỳ Vọng bước trên t.h.ả.m đỏ.
Lên sân khấu phát biểu rồi trao đổi tín vật.
MC đứng bên cạnh đọc danh sách quà tặng, để thể hiện sự coi trọng của bạn bè người thân đối với bữa tiệc này.
Còn mở cả livestream trực tiếp.
【Đúng là hào môn không có giới hạn, đây chính là hào môn sao?】
【Cái này cũng bình thường thôi, tôi vừa xem lại tài sản của mình, đủ cho tôi nửa đời sau không ăn không uống rồi】
【Đại tiểu thư Kỳ gia mới bị t.a.i n.ạ.n giao thông hôn mê, Kỳ Vọng đã đẩy thời gian đính hôn lên sớm, nói là để xung hỉ cho chị gái?】
【Ngư Thính Đường nằm mơ cũng không ngờ thân phận của Kỳ Vọng lại trâu bò thế này nhỉ? Đúng là có mắt không tròng】