Một tiếng “chị dâu” khiến tôi ngẩn cả người, nhưng nghe cũng khá xuôi tai.
Vậy thì tạm thời không tuyệt giao nữa.
Dù sao tôi vẫn muốn làm chị dâu của cô ấy mà.
Chỉ vì một tiếng “chị dâu” này, tôi quyết định quay lại con đường cũ, bắt đầu dốc toàn lực tấn công Trần Tranh.
Sau lần trước cả trường biết chúng tôi chia tay, rất nhiều nữ sinh thầm thích Trần Tranh bắt đầu lén viết thư tình cho anh.
Quan trọng nhất là anh nhận hết.
Thế này thì không được, tôi tuyệt đối không thể để chuyện đó tiếp tục xảy ra.
“Nghe nói gần đây có không ít nữ sinh viết thư cho anh?”
Anh cúi đầu ăn cơm, coi tôi như không tồn tại.
“Cho anh này, tôi viết đấy.”
Tôi đưa hơn chục lá thư mình thức đêm viết cho anh, bên trong tuyệt đối tràn đầy những lời tâm huyết.
Đọc xong chắc chắn anh sẽ yêu tôi cho mà xem...
“Lá này chép trên mạng đúng không? Lá này cũng thế, cả lá này nữa.” Anh mở từng lá thư ra xem:
“Em dùng mấy thứ này để qua loa với tôi đấy à?”
Nhưng tôi đã mất rất nhiều thời gian để chép mà. Cho dù là chép, tôi cũng chép vô cùng nghiêm túc đấy.
Tôi buồn bã cúi đầu.
“Anh không thể nghiêm túc một chút à?”
Anh đẩy tất cả những lá thư về trước mặt tôi.
“Viết lại cho tôi.”
“Được luôn.”
21
Về đến nhà, tôi chụp đống thư bị trả lại gửi cho Trần Nhan Nhan.
“Chị hai à, cậu thử đổi vị trí mà nghĩ xem. Nếu người đang theo đuổi cậu chép thư tình của người khác rồi đưa cho cậu, cậu sẽ nghĩ thế nào?”
Nghĩ theo cách này, hình như tôi đã hiểu tại sao anh lại tức giận.
Tối hôm ấy, tôi vắt óc suy nghĩ suốt đêm, chỉ mong mau ch.óng theo đuổi được anh trai của cô bạn thân.
Sáng sớm, tôi cầm những lá thư thức trắng đêm viết rồi đến trường.
Tôi nghĩ lần này anh đọc xong chắc chắn sẽ không cảm thấy tôi đang qua loa với anh nữa.
Vừa đến cổng trường, tôi đã nhìn thấy bạn trai cũ Bình Nghị.
Tôi coi như không nhìn thấy anh ta, định lướt qua rồi đi thẳng.
“Nhiên Nhiên, chúng ta nói chuyện vài câu được không?”
“Không có thời gian.”
Tôi hơi bực mình, đang định bỏ đi thì bị anh ta chặn lại.
Trông anh ta có phần tiều tụy, tóc dài hơn trước, cả người cũng chẳng có chút tinh thần nào.
“Nhiên Nhiên, anh xin lỗi, anh hối hận rồi, em...”
Bỗng nhiên có một cánh tay đặt lên vai khiến tôi theo bản năng muốn lùi lại, nhưng người kia đã đưa tay ôm lấy eo tôi.
“Nhiên Nhiên, bánh kem hôm qua ngon không?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, tôi ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt anh:
“Ngon, sinh nhật vui vẻ!”
Hôm qua chúng tôi không ăn bánh, chắc chắn anh đang nói đến chiếc bánh hôm kia.
Chỉ có điều hôm đó tôi chưa kịp nói câu này, hôm nay vừa hay nói bù cho anh.
“Vậy chúng ta vào thôi.”
Nói xong, Trần Tranh nắm tay tôi đi vào trường.
Còn người phía sau, tôi chẳng buồn quay lại nhìn. Tôi vốn không quan tâm, người duy nhất tôi để tâm lúc này chính là người đang nắm tay mình.
22
Vừa bước vào khuôn viên trường, anh lập tức buông tay tôi ra.
Tôi ngơ ngác nhìn anh:
“Nắm cũng nắm rồi, còn làm bộ làm tịch gì nữa?”
“Cho anh này, lần này tất cả đều do tôi tự nghĩ, tự viết, tuyệt đối không chép ở đâu hết.”
Tôi đưa những lá thư trong tay cho anh, vừa định rời đi.
“Quay lại.”
Anh gọi tôi lại, tôi hơi khó hiểu.
Ngay trước mặt tôi, anh bóc lá thư đầu tiên rồi đưa sang:
“Đọc cho tôi nghe.”
Tôi nhận lấy, nhìn những dòng chữ do chính mình viết, mãi vẫn không thể mở miệng.
“Không đọc? Vậy tôi đi đây.”
“Đọc, đọc mà, đừng đi.”
Nói thật, mấy thứ tôi tự viết đến chính tôi còn chẳng dám nhìn, huống hồ bây giờ còn bắt tôi đọc thành tiếng.
Tôi hắng giọng:
“Trần Tranh, tôi thích anh. Thích đôi lông mày của anh, vừa rậm vừa rõ nét. Thích mũi anh vì rất cao. Thích gương mặt anh vì đẹp trai tuấn tú. Thích cả vóc dáng của anh...”
“Sao không đọc tiếp?”
Tôi đỏ bừng mặt:
“Thích vóc dáng của anh vì vừa rắn chắc vừa cường tráng, tôi rất muốn sờ cơ bụng của anh...”
A a a… Tôi cứ tưởng chỉ viết cho anh đọc thôi, ai biết còn phải tự miệng đọc ra chứ?
Biết trước thế này tôi đã không viết rồi.
Thấy anh còn định bóc lá thư khác, tôi bắt đầu sợ.
“Không đọc nữa, sau này tôi cũng không viết nữa.”
Tôi đầu hàng.
“Thế này mà cũng đòi theo đuổi tôi? Da mặt em từ bao giờ lại mỏng thế?”
Mỏng cái gì mà mỏng, sắp dày ngang da heo đến nơi rồi.
Tôi bĩu môi: “Vậy anh muốn thế nào?”
Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn tôi: “Lại đây.”
Tôi hơi sợ, không dám bước tới.
“Không.”
Vừa nói xong, thấy ánh mắt anh càng trở nên u tối, tôi lập tức rén ngang, ngoan ngoãn đi đến bên cạnh anh.
Đột nhiên, anh nắm lấy tay tôi, luồn vào bên trong áo mình.
“Mau sờ đi.”
Tôi hoàn toàn ngây người, lòng bàn tay túa mồ hôi, căng thẳng muốn ch//ết.
“Nhanh lên, sắp vào học rồi.”
Là anh bảo tôi sờ đấy nhé, không phải tôi ép đâu.
Trời ơi, cơ bụng này cứng thật đấy.
Tôi còn định tranh thủ sờ thêm một cái thì anh đã hất tay tôi ra.
“Phần thưởng hôm nay.”
Tôi kinh ngạc. Đây vẫn là Trần Tranh mà tôi quen sao?
Nhưng phần thưởng này ít quá rồi đấy. Lần sau tôi nhất định không được do dự nữa.
23
Kể từ sau khi Trần Tranh cho tôi sờ cơ bụng của anh, lá gan của tôi cũng lớn hơn trước nhiều.
Ngày nào tôi cũng lượn lờ bên cạnh anh, bởi tôi biết có lẽ anh sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.
Thế nhưng gần đây, bạn trai cũ Bình Nghị cứ thường xuyên xuất hiện ở cổng trường chặn tôi lại.
Mỗi lần Trần Tranh nhìn thấy anh ta là mặt lại đen sì. Cho dù tôi chẳng thèm liếc Bình Nghị lấy một cái, anh vẫn tức giận.
Chẳng phải sao, hôm nay Trần Tranh có việc, lúc tan học tôi lại nhìn thấy Bình Nghị.