Lần này tôi không bỏ đi ngay mà bước thẳng đến trước mặt anh ta, mất kiên nhẫn hỏi:
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Gương mặt anh ta trắng bệch, trông như mấy ngày rồi chưa rửa mặt. Một lúc lâu sau mới lên tiếng:
“Chúng ta không thể làm bạn sao?”
Ha ha, tôi bật cười.
Đây đúng là câu chuyện buồn cười nhất tôi được nghe trong năm nay.
“Anh thấy có thể à? Hồi đó anh ngo//ại tì//nh với hoa khôi trường bên cạnh rồi chia tay tôi. Chính miệng anh còn nói tôi không xinh bằng cô ta, sau này đến làm bạn chúng ta cũng không xứng cơ mà.”
Nghĩ đến chuyện ngày trước tôi từng moi cả trái tim mình ra trao cho anh ta, bây giờ tôi lại càng muốn móc trái tim anh ta ra xem thử.
Đàn ông ng//o/ại tì//nh, tuyệt đối không thể tha thứ. Cũng may anh ta đã ngo//ại tì//nh, nếu không làm sao tôi có thể gặp được một Trần Tranh tốt như vậy?
“Anh đã chia tay cô ấy rồi. Anh thề, sau này tuyệt đối sẽ không bao giờ làm chuyện như thế nữa.”
Giọng anh ta nhỏ đến mức gần như chẳng nghe thấy. Thề thốt với âm lượng thế này, ông trời nghe nổi không?
Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:
“Lời thề của cậu nhỏ tiếng quá nhỉ? Với âm lượng này, e rằng đến chính cậu còn chẳng nghe rõ mình đang nói gì đâu.”
“Trần Tranh? Chẳng phải anh nói tối nay có việc sao?”
Tôi nhìn anh. Dưới ánh hoàng hôn, hai bên thái dương anh lấm tấm mồ hôi, trông như vừa chạy một quãng đường rất dài.
“Không đến thì làm sao nghe được hai người liếc mắt đưa tình?”
Đây là... ghen à?
Tôi không nhịn được bật cười.
“Cười gì?”
“Tôi cười anh đấy, không ngờ anh lại ghen, còn là ghen vì tôi nữa.”
Nghe tôi nói vậy, vành tai anh lập tức đỏ bừng, nhưng gương mặt tuấn tú vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
“Trần Tranh, tôi có đẹp không?”
Tôi cũng muốn biết trong mắt anh, mình là người như thế nào.
Một lúc sau, giọng nói trầm thấp của anh mới vang lên: “Đẹp.”
Mặc dù chỉ có một chữ, nhưng trong lòng tôi đã vui đến nở hoa.
“Bình giấm chua, đi thôi, đưa tôi về nhà.”
Tôi nắm tay anh, kéo anh đi về phía nhà mình. Còn người đứng phía sau, tôi chẳng quan tâm, cũng không muốn quan tâm.
Người tôi muốn để tâm, từ đầu đến cuối vẫn luôn là người đang được tôi nắm tay.
24
Thời gian trôi qua rất nhanh, chỉ còn vài ngày nữa là đến sinh nhật tôi.
Đây là sinh nhật mà từ bé đến giờ tôi mong chờ nhất.
Bởi tôi định tỏ tình với Trần Tranh, một lời tỏ tình chính thức.
Dù sao năm đó chính tôi đã nhẫn tâm từ chối anh.
“Thứ 7 là sinh nhật tôi, nhớ mua quà cho tôi đấy nhé?”
Chắc chắn anh không biết sinh nhật tôi là ngày nào, vậy nên vẫn là tự mình nói cho anh biết thì hơn.
“Muốn gì?”
“Vậy tôi muốn gì anh cũng cho à?” Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu thẳm của anh.
Bị tôi nhìn hồi lâu, cuối cùng anh lại ngượng ngùng quay mặt đi.
Tôi kéo cổ áo anh, ghé sát bên tai thì thầm:
“Muốn anh có được không?”
Anh lập tức đẩy tôi ra. Lần này không chỉ tai đỏ mà đến cả mặt cũng đỏ bừng.
Hình như kể từ khi tôi bắt đầu trêu chọc anh, anh rất dễ đỏ mặt.
Trần Nhan Nhan nói không sai, muốn theo đuổi anh thì phải mạnh dạn một chút.
“Đùa thôi. Anh tự chọn đi, chỉ cần là thứ anh mua thì tôi đều thích.”
“Được.”
Đến ngày sinh nhật, có rất nhiều người tới, trong đó còn có cả các bạn cùng lớp.
Chiếc bàn tròn lớn ngồi kín người, còn Trần Tranh ngồi ngay bên cạnh tôi.
Rất nhiều người tặng quà, nhưng tôi chẳng mở món nào. Tôi chỉ muốn biết Trần Tranh tặng mình thứ gì.
Đó là một chiếc hộp màu hồng tinh xảo, bên trên còn thắt một chiếc nơ hồng, nhìn là biết đã được gói ghém vô cùng cẩn thận.
Mở hộp ra, tôi nhìn thấy một cô b.úp bê Barbie màu hồng đang nằm bên trong.
Tôi quay đầu, đối diện với đôi mắt Trần Tranh:
“Mua từ bao giờ vậy?”
“Năm ngoái.” Giọng anh rõ ràng trầm xuống.
Vậy ra lúc ấy, dù chưa theo đuổi được tôi, anh vẫn đi mua cô b.úp bê Barbie mà tôi thích nhất.
Khi còn ở bên Bình Nghị, tôi từng mè nheo đòi anh ta mua con b.úp bê này cho mình mấy lần.
Nhưng lần nào anh ta cũng cho rằng tôi dở hơi, nói tôi chẳng khác gì trẻ con, đến thứ mình thích cũng kỳ quặc.
Tôi đã thích b.úp bê Barbie từ nhỏ, không phải chỉ thích ngày một ngày hai. Anh ta vốn chẳng hiểu tôi yêu thích những cô b.úp bê Barbie đến mức nào.
Cuối cùng, tôi vẫn phải tự mua cho mình.
“Tôi thích lắm, thật sự rất thích. Cảm ơn anh, Trần Tranh.”
Tôi cẩn thận đặt cô b.úp bê sang một bên rồi quay sang nhìn các bạn học quanh bàn. Đây đều là những người bạn thân thiết nhất với tôi trong lớp, hôm nay tôi đã gọi tất cả đến.
“Hôm nay mọi người đều có mặt ở đây, tôi cũng muốn công bố một chuyện. Tôi và Trần Tranh từ trước đến nay chưa từng ở bên nhau, cũng không phải một đôi như mọi người vẫn nghĩ.”
25
Mọi người có mặt đều lập tức xôn xao kinh ngạc.
“Là tôi vẫn luôn theo đuổi Trần Tranh. Tôi thích anh ấy, thích đến tận xương tủy. Vốn dĩ tôi cũng không phải kiểu người yêu vào là mất hết lý trí, nhưng kể từ giây phút thích anh ấy, tôi đã trở thành một kẻ chỉ biết đến tình yêu.”
“Mọi người nhắm mắt hai phút giúp tôi nhé.”
Những người có mặt nghe tôi nói xong lập tức nhắm mắt lại.
Tôi vội ngẩng đầu, túm lấy cổ áo Trần Tranh, đưa môi mình đến gần môi anh.
Chỉ là tôi không ngờ anh còn nhanh hơn mình một bước, đưa tay giữ lấy sau gáy tôi, biến nụ hôn khẽ chạm môi ban đầu thành một nụ hôn mạnh mẽ.
Hai phút sau, anh mới buông tôi ra.
Hai chân tôi mềm nhũn, suýt chút nữa ngã xuống.