Trần Tranh kéo tôi ngồi lên đùi anh. Mọi người có mặt mở mắt ra, chỉ liếc nhìn chúng tôi một cái, trên mặt hoàn toàn không có vẻ gì là kinh ngạc.

“Hot boy trường cuối cùng cũng ôm được người đẹp về rồi. Ngày nào bọn tôi nhìn hai người cũng sốt ruột muốn ch//ết.” Người lên tiếng là lớp trưởng Trương Tư Tư.

Những bạn học khác cũng nhao nhao nói:

“Cậu không biết hot boy thích cậu đến mức nào đâu. Ngày nào tan học cũng đứng bên cửa sổ nhìn cậu, thế mà nhất quyết không chịu đi tìm cậu.”

“Trước khi cậu quen bạn trai cũ, cậu ấy đã thường xuyên đến tìm cậu rồi, ngày nào cũng đến. Bọn tôi đều biết hết. Lần nào cậu ấy cũng chỉ lén nhìn cậu vài cái rồi đi.”

“Đúng đấy, bọn tôi còn bảo sẽ giúp cậu ấy nữa, nhưng cậu ấy nói muốn chờ cậu tốt nghiệp, không muốn làm ảnh hưởng đến việc học của cậu.”

Lúc này, cánh tay đang ôm eo tôi của anh lại siết c.h.ặ.t thêm một chút.

“Cảm ơn mọi người. Tất cả cũng tại hồi đó mắt tôi mù, không nhìn thấy anh ấy.”

“Sau này tốt nghiệp đại học, lúc tôi kết hôn mọi người nhất định phải đến nhé!”

Tất cả những người có mặt đều sững ra, ngay cả đôi tay đang ôm eo tôi cũng khẽ run lên.

Tôi nhận ra mình thích Trần Tranh hơi muộn, nhưng may mà vẫn chưa quá muộn.

26

Buổi tối, chúng tôi ngồi trong phòng.

“Anh không có gì muốn nói với tôi à?”

Anh hơi kéo tôi ra, nhìn thẳng vào mắt tôi:

 “Tôi thích em, Lục Nhiên.”

Tôi phì cười. Dáng vẻ nghiêm túc của anh thật sự đáng yêu quá đi mất.

Tôi véo nhẹ má anh: 

“Nếu tôi không chủ động thì anh định không theo đuổi tôi nữa à?”

“Mấy trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t trước đây là muốn chờ tôi tự mắc câu đúng không?”

Anh giữ lấy bàn tay đang không chịu yên phận của tôi: 

“Còn chẳng phải vì sợ em thay lòng đổi dạ, sợ em chỉ đang đùa giỡn với tôi sao.”

Giọng Trần Tranh lập tức trầm xuống.

Tôi khẽ hôn lên môi anh, chỉ chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.

Nhưng khi tôi định hôn anh lần nữa, anh đột nhiên đứng bật dậy.

Sau đó kéo tôi đi ra ngoài.

Cho đến khi xuống tận dưới nhà, tôi vẫn còn ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

“Nhiên Nhiên, bất kể là bây giờ hay sau này, tôi đều là của em.” 

Dưới ánh đèn đêm, gương mặt anh đỏ bừng:

“Chỉ là... chuyện đó, phải chờ đến khi em tốt nghiệp.”

“Đến lúc ấy, dù em có không muốn cũng phải đồng ý.”

Càng nói, mặt anh càng đỏ, đến cả đôi môi cũng đỏ lên.

Ban đầu tôi chỉ mỉm cười, nhưng sau đó thật sự không nhịn nổi nữa, ngồi xổm xuống đất cười thành tiếng.

Anh kéo tôi đứng dậy, vẻ mặt đầy khó hiểu.

“Anh nghĩ gì thế? Tôi chỉ muốn hôn anh thôi mà.”

Tôi còn chưa nói hết câu đã bị anh kéo vào lòng.

“Tôi sợ mình không kiềm chế được.”

……………

Ngoại truyện nam chính:

Một ngày nọ, em gái tôi về nhà nói rằng nó vừa kết thân với một người bạn rất tốt.

Tôi cũng chẳng để tâm nhiều, dù sao mỗi ngày tôi có rất nhiều việc phải làm.

Nhưng em gái tôi thật sự rất phiền, ngày nào cũng phải nhắc đến cô ấy trước mặt tôi một lần, khiến tôi muốn không nhớ đến cô cũng khó.

Sau đó tôi mới phát hiện hóa ra chúng ta học cùng một trường. Lần ấy, tôi nhìn thấy cô ấy đang chạy trên sân thể d.ụ.c.

Cô ấy buộc tóc đuôi ngựa, mặc đồng phục màu trắng. Mỗi khi chạy, mái tóc đuôi ngựa lại đung đưa qua lại. Từ xa tôi đã nhìn thấy trên mặt cô lấm tấm những giọt mồ hôi to như hạt nước.

Cả khuôn mặt đỏ bừng, cô vừa chạy vừa thở hổn hển, vậy mà vẫn chẳng chịu dừng bước.

Sau đó tôi hỏi bạn học tại sao cô ấy lại phải chạy nhiều vòng đến thế.

Ai ngờ lại là vì cô ấy định trèo tường ra ngoài tìm người. Chuyện nguy hiểm như vậy mà cô ấy cũng dám làm, đúng là nên phạt cô chạy thêm vài vòng nữa.

Tôi cũng không biết mình bắt đầu chú ý đến cô ấy từ khi nào.

Có lẽ là từ khoảnh khắc em gái đưa ảnh của cô ấy cho tôi xem.

Không ngờ tôi lại có thể nhớ được cô ấy. Quên chưa nói với cô ấy, tôi mắc chứng khó nhớ mặt người. Bất kỳ ai tiếp xúc với tôi, nếu chưa quen vài tháng thì tôi đều không thể nhớ nổi khuôn mặt. Vậy mà ảnh của cô ấy, tôi chỉ nhìn vài lần đã nhớ được.

Nói thật lòng, bạn trai cũ của cô ấy đúng là khá đẹp trai.

Nhưng đẹp trai bằng tôi không? Tốt bằng tôi không? Không phải tôi khoe khoang đâu, nhưng nếu cô ấy ở bên tôi, chẳng phải sẽ hạnh phúc hơn ở bên anh ta sao?

Hôm ấy tôi giải quyết công việc xong nên về nhà sớm hơn dự định. Vừa bật đèn phòng lên, tôi đã thấy trên giường nhô lên một cục. Tôi còn tưởng là trò nghịch ngợm của em gái, nhưng khi kéo chăn ra, tôi lại nhìn thấy cô ấy đang nhắm mắt ngủ, hai má ửng hồng.

Đêm đó, tôi nằm trên sofa suốt một đêm.

Cũng thức trắng cả một đêm.

Sau này, khi cô ấy nói thích tôi, trong lòng tôi thật sự rất vui, chỉ là tôi sợ cô ấy chỉ nhất thời muốn vui đùa mà thôi.

Nhưng tôi thật sự thích cô ấy.

Kể từ lúc ấy, tôi mới phát hiện hóa ra mình rất nhát gan.

May mà, may mà cô ấy đã dùng hành động thực tế để cho tôi biết rằng cô ấy không hề đùa giỡn với tôi.

Cô ấy thật sự muốn ở bên tôi.

(Hết)

Chương 9 - Thầm Giấu Tình Nồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia