Chàng tự tay xé rách vạt áo thường phục màu xanh đậm đã đẫm m.á.u, lộ ra bả vai vạm vỡ nhưng đang bị một vết c.h.é.m sâu hoắm, thịt da lật ngược, m.á.u tươi vẫn không ngừng trào ra.
Ta nhìn vết thương mà rùng mình, nhưng bản năng của một kẻ từng học y và tiếp xúc với vô số t.ử thi khiến ta không thể đứng nhìn.
Ta vội vàng lục lọi trong hòm t.h.u.ố.c đặt ở góc phòng, lấy ra rượu sát trùng, kim chỉ và bột cầm m.á.u.
"Đại nhân, để tiểu nữ làm."
Ta quỳ một gối trước mặt chàng, bàn tay nhỏ nhắn khẽ chạm vào bờ vai lạnh ngắt của chàng.
Lục Hành Chi không động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn ta, khoảng cách gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi trầm hương thanh khiết trên tóc chàng đang bị lấn át bởi mùi m.á.u tanh nồng.
Ta đổ rượu mạnh lên vết thương để sát trùng.
Cơ thể chàng khẽ gồng cứng lên, các thớ cơ siết c.h.ặ.t, nhưng chàng vẫn nghiến răng chịu đựng, không hề thốt ra nửa lời kêu ca.
Ta tỉ mỉ dùng kim chỉ khâu lại vết thương, từng mũi khâu chữ Vạn giấu chỉ cực kỳ điêu luyện, kỹ thuật mà cha ta từng dạy, cũng chính là kỹ thuật đã phơi bày tội ác của Vương Sùng.
Lòng ta thắt lại, sống mũi cay xè.
"Vì sao lại cứu ta? Ta chỉ là một kẻ chạy vặt vô dụng, một góa phụ âm hôn mang đầy tội danh..."
Ta cúi đầu, vừa khâu vừa thì thầm, nước mắt không tự chủ được rơi xuống, hòa vào vệt m.á.u trên da chàng.
Lục Hành Chi khẽ thở dài, bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn vì cầm kiếm đột ngột áp lên gò má ta, ép ta phải ngẩng đầu lên.
Ánh nến phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của chàng, mang theo một chút ấm áp hiếm hoi giữa hầm đá lạnh lẽo.
"Bản quan không cứu kẻ vô dụng."
Chàng khàn giọng nói, ngón tay cái khẽ gạt đi giọt nước mắt trên má ta.
"Tiểu Dao, mạng của ngươi là do ta giữ. Khi vụ án chưa sáng tỏ, không có sự cho phép của ta, ngươi không được phép ch ết."
Lời nói bá đạo của chàng lọt vào tai, khiến tim ta nảy lên một nhịp hỗn loạn.
Sau khi băng bó xong, ta mệt mỏi ngồi bệt xuống đất cạnh chân chàng.
Lục Hành Chi ném tấm lệnh bài bằng sắt rỉ lấy từ xác tên sát thủ lên bàn đá, tiếng "xoảng" khô khốc vang lên dội vào vách đá.
Hai chữ Thuận Thiên khắc nổi trên mặt sắt như một lời khẳng định tàn nhẫn.
"Vương Sùng chỉ là một gã lang y hám tiền, lão không có gan cũng không đủ khả năng nuôi dưỡng một toán sát thủ tinh nhuệ có năng lực như vậy."
Ta nhìn tấm lệnh bài, lạnh lùng phân tích.
"Lệnh bài của phủ Thuận Thiên... Chẳng lẽ vị Tri phủ đại nhân kia thực chất không hề đau lòng vì cái c hết của con trai, mà tất cả chỉ là một màn kịch?"
Lục Hành Chi dựa lưng vào ghế, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt đầy âm hiểm.
"Không phải con trai hắn."
Chàng nhàn nhạt giải thích.
"Nạn nhân là thiếu gia nhà Hộ bộ Thượng thư, kẻ quản lý toàn bộ quốc khố của triều đình."
Chàng cúi người, nhặt tấm lệnh bài lên, ngón tay thon dài miết mạnh lên dòng chữ.
"Tri phủ Thuận Thiên muốn nuốt trôi số tiền tống tiền khổng lồ của Hộ bộ, nên đã liên thủ với Vương Sùng. Nhưng khi vụ án bị chúng ta xen vào, hắn buộc phải diệt khẩu cả Vương Sùng lẫn chúng ta để che đậy vết dơ."
Mồ hôi lạnh chảy ròng rọc sau lưng ta.
Thế lực của Tri phủ Thuận Thiên ở Kinh thành thâm sâu khó lường, đằng sau hắn chắc chắn còn có chỗ dựa lớn hơn trong triều.
"Đại nhân, tiếp theo chúng ta phải làm gì?"
Lục Hành Chi đứng dậy, vạt áo rách rưới bay nhẹ trong gió lạnh dưới mật thất, vết thương trên vai dường như không thể làm giảm đi nửa phần uy nghiêm của chàng.
"Vương Sùng ám sát hụt, giờ chắc chắn đang chuẩn bị gom tiền bỏ trốn khỏi Kinh thành."
Chàng nhìn ta, ánh mắt sắc như d.a.o bén.
"Đêm nay, ta sẽ cho quân Hình Bộ san phẳng hiệu t.h.u.ố.c của lão."
11.
Mưa Kinh thành về đêm càng lúc càng nặng hạt, quất vào những bức tường gạch xám của con phố vắng vẻ.
Hiệu t.h.u.ố.c "Vạn Đức Đường" của Vương Sùng nằm im lìm trong bóng tối, chỉ có một ánh đèn dầu leo lắt hắt ra từ khe cửa khép hờ.
Bên ngoài, hơn chục bóng đen của binh lính Hình Bộ đã âm thầm áp sát, bao vây mọi lối thoát của hiệu t.h.u.ố.c.
Ta mặc một bộ đồ dạ hành đen ôm sát, đứng nép sau lưng Lục Hành Chi dưới hiên nhà đối diện.
Bả vai chàng đã được băng bó kỹ, nhưng dưới lớp áo đen, ta vẫn ngửi thấy mùi m.á.u tươi và t.h.u.ố.c cầm m.á.u thoang thoảng.
Lục Hành Chi giơ tay lên, khẽ hạ ngón tay xuống.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ của Vạn Đức Đường bị binh lính dùng gỗ lớn húc văng, vỡ vụn thành trăm mảnh.
"Hình Bộ tra án! Kẻ nào kháng cự, sát vô xá!"
Tiếng quát của gã thị vệ đầu lĩnh vang lên sấm sét giữa đêm mưa.
Bên trong hiệu t.h.u.ố.c lập tức truyền ra tiếng đổ vỡ loảng xoảng của các hũ gốm đựng t.h.u.ố.c và tiếng la hét hoảng loạn.
Ta và Lục Hành Chi lập tức sải bước tiến vào.
Khói bụi và mùi thảo d.ư.ợ.c nồng nặc bốc lên, dưới ánh đuốc sáng rực, hiệu t.h.u.ố.c bị lục tung đến hỗn loạn.
Vương Sùng đang ôm một chiếc rương gỗ nhỏ, mặt cắt không còn giọt m.á.u, lùi dần về phía tủ t.h.u.ố.c lớn phía sau.
"Lục... Lục Hành Chi! Ngươi dám tự tiện xông vào hiệu t.h.u.ố.c của ta? Tri phủ đại nhân sẽ không tha cho ngươi!"
Vương Sùng gầm lên, giọng điệu run rẩy nhưng vẫn cố dùng danh nghĩa của quan phủ để phô trương thanh thế.
Lục Hành Chi thong thả bước lên, thanh kiếm hộ thân tra vào vỏ cầm ngang tay, ánh mắt nhìn lão như nhìn một kẻ đã c hết.
"Tri phủ Thuận Thiên? Bản quan e rằng hiện tại hắn còn đang bận tự cứu mạng mình, không rảnh rỗi lo cho cái mạng ch.ó của ngươi đâu."
Khóe mắt Vương Sùng giật nảy lên, lão nhận ra kế hoạch diệt khẩu đêm qua ở bãi tha ma đã hoàn toàn thất bại.
Biết không còn đường lui, lão đột ngột xoay người, thọc tay vào ngăn kéo tủ t.h.u.ố.c rút ra một vốc bột trắng lớn, ném mạnh về phía đám lính.
"Vôi bột độc! Lùi lại!"
Ta hét lên cảnh báo.