Nhưng rất nhanh, sự lạnh lùng ích kỷ của bốn năm lăn lộn trong vũng m.á.u giang hồ đã kéo hắn trở lại. 

Hắn cười khan một tiếng, tiếng cười trống rỗng, vang vọng cô độc giữa bốn bức tường đá:

"Hóa ra là vậy. Nhậm Hoài Nhã cao cao tại thượng cũng có ngày hôm nay. Nàng tưởng ta sẽ thương hại nàng sao? Không, đây là quả báo của nàng! Quả báo vì đã phản bội ta!"

Hắn thô bạo vung tay, chiếc mặt nạ lụa trắng bay thẳng vào đống lửa bên cạnh, chớp mắt đã hóa thành tro bụi.

"Đứng lên. Đi theo ta." Hắn quay lưng, vạt áo trắng bay lên, dứt khoát bước ra ngoài.

Ta đứng dậy, nhặt cây đàn tỳ bà vỡ đôi dưới đất lên, im lặng bước theo sau hắn. 

Ta không còn mặt nạ để che giấu, những gã sát thủ hắc y đứng dọc hành lang ngục tối nhìn thấy khuôn mặt hủy dung của ta đều lộ vẻ kinh hãi, nhưng dưới uy áp của Thẩm Hàn Chu, không một ai dám ho hen nửa lời.

Hắn dẫn ta ra khỏi hầm ngầm, đi qua một mật đạo dài rồi bước lên một tòa lầu các nguy nga, biệt lập hoàn toàn với khu vực phường nhuộm bên ngoài. 

Nơi này lót t.h.ả.m lông cừu mềm mại, mùi hương tuyết tùng thoang thoảng dịu nhẹ, bài trí vô cùng xa hoa nhưng lại vô cùng lạnh lẽo.

Thẩm Hàn Chu ngồi xuống chiếc ghế dựa bọc da hổ, cầm một bầu rượu ngọc thạch lên nốc cạn. 

Hắn chỉ tay xuống sàn nhà dưới chân mình, lạnh lùng nói: "Từ hôm nay, nàng ở lại đây. Giặt giũ, nấu trà, hầu hạ sinh hoạt cho ta. Ban đêm, quỳ ở đây gảy đàn."

Ta ôm đàn đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Tướng quân đổi họ, quận chúa làm nô. Dạ Vũ, ngươi trả thù đủ chưa?"

"Chưa đủ!" Hắn đập mạnh bầu rượu xuống bàn, tiếng ngọc thạch vỡ tan tành. 

Hắn đứng bật dậy, ba bước dồn một bước áp sát ta vào góc tường gỗ sưa. 

Hắn thò tay bóp c.h.ặ.t bả vai ta, lực mạnh đến mức xương vai ta như muốn rạn nứt, "Trừ khi nàng tự tay khâu lại vết thương này cho ta. Trừ khi nàng quỳ xuống đất cầu xin ta tha thứ!"

Hắn chỉ vào vết sẹo kiếm trên n.g.ự.c mình, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. 

Khoảng cách quá gần khiến ta ngửi thấy mùi rượu Nữ Nhi Hồng nồng nặc từ hơi thở của hắn. 

Dạ Vũ của ta năm xưa chưa bao giờ biết uống rượu, mỗi lần ngửi thấy mùi rượu đều nôn thốc nôn tháo. 

Hắn rốt cuộc đã phải trải qua những gì để biến thành bộ dạng ngày hôm nay?

Ta cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình nghẹn thắt, một giọt nước mắt suýt chút nữa đã phản bội lý trí mà rơi xuống. 

Nhưng ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, dùng sự dửng dưng lạnh lùng nhất để đáp trả hắn:

"Nhát kiếm đó, ta đ.â.m rất chuẩn, lệch tim ba phân. Nếu ngươi muốn ta khâu lại, vậy thì đưa d.a.o đây, ta rạch ra rồi khâu lại cho ngươi xem."

"Nàng—!" Thẩm Hàn Chu tức giận đến mức nâng cao một tay lên, chưởng lực d.a.o động mạnh mẽ khiến không khí xung quanh vặn vẹo. 

Ta nhắm mắt lại, bình thản chờ đợi một chưởng này của hắn kết liễu mạng sống của mình.

Nhưng cái tát hay cú đ.ấ.m mà ta chờ đợi không hề hạ xuống.

Hắn thu tay lại, hàm răng nghiến c.h.ặ.t đến phát ra tiếng động. 

Hắn lùi lại, nhìn ta bằng ánh mắt vừa hận thù vừa bất lực, rồi quay người đi thẳng ra cửa vòm, gằn giọng quát lớn với thủ hạ bên ngoài: "Canh giữ nàng ta cho cẩn thận. Nếu nàng ta mất một sợi tóc, tất cả t ự s át tạ tội đi!"

Cánh cửa gỗ dày nặng đóng sầm lại. Ta trượt dài theo bức tường ngồi sụp xuống sàn.

Ta đưa bàn tay thô ráp lên vuốt ve vết sẹo bỏng bên má mình. Dạ Vũ, ngươi hận ta là đúng. 

Nhưng giang hồ này là một bàn cờ lớn, ta và ngươi đều chỉ là những con cờ thí mạng. 

Ta không thể nói cho ngươi biết sự thật, vì nếu ngươi biết nhát kiếm đó là để cứu ngươi, ngươi sẽ điên cuồng quay lại báo thù cho Nhậm gia, ngươi sẽ lao vào chỗ c hết khi đôi cánh chưa đủ cứng cáp.

Bốn năm qua, ngươi đã gầy dựng được Ám Dạ Các, đã trở thành vị Minh chủ tối cao của thế giới ngầm. 

Như vậy là đủ rồi. Lưỡi đao của ngươi đã đủ sắc, thù mới hận cũ của chúng ta, đã đến lúc phải đòi lại từ tay kẻ chủ mưu.

Ngày hôm sau, ta bắt đầu cuộc sống của một nô tì thân cận trong phòng Thẩm Hàn Chu. 

Hắn cố tình nghĩ ra đủ trò để làm khó ta. 

Hắn bắt ta giặt đống y phục gấm dày bằng nước giếng lạnh buốt giữa mùa đông, bắt ta quỳ gối pha trà sương sớm theo đúng nghi thức phức tạp của Thần Kiếm Sơn Trang ngày trước.

Mỗi lần ta dâng trà hay bê chậu nước vào, hắn đều dùng ánh mắt soi mói, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nửa khuôn mặt hủy dung của ta, như thể muốn tìm kiếm một chút sự hối hận hay tủi nhục trên gương mặt ta. 

Nhưng ta luôn làm việc với sự im lặng tuyệt đối, cung kính và cam chịu như một kẻ tôi tớ thực thụ. 

Sự cam chịu của ta không làm hắn vui lên, ngược lại, ta thấy sát khí và sự bực bội trong mắt hắn ngày càng đậm đặc.

Hắn hận ta không chịu cúi đầu, hận ta không chịu khóc lóc van xin.

Cho đến một đêm thứ ba, khi ta đang quỳ bên sập gụ gảy cây đàn tỳ bà đứt dây, tiếng đàn khàn đục, đứt quãng nghe vô cùng thê lương, thì cửa phòng đột ngột bị đẩy ra.

Tiêu Dật Hoàng, thiếu chủ Tiêu Dao Các, mang theo một phong thư phong ấn bằng sáp đỏ, vội vã bước vào. 

Sắc mặt hắn ta nghiêm trọng chưa từng có, nhìn lướt qua ta một cái rồi trầm giọng nói với Thẩm Hàn Chu đang nằm nhắm mắt dưỡng thần trên sập:

"Hàn Chu, có động tĩnh rồi. Mộ Dung Nghiêm của Minh Hoa Gia Tộc vừa phát ra Thần Kiếm Lệnh giả mạo, triệu tập toàn bộ quần hùng võ lâm về kinh thành tham gia Đại hội Võ lâm vào tháng sau. Hắn ta... muốn nhân cơ hội này lên ngôi Võ lâm Minh chủ chính thống, đồng thời ra mắt một cầm cơ mới có khả năng hóa giải tà công."

5 - Thần Kiếm Lệnh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia