Dạ Vũ ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn chấn động dữ dội, chứa đầy sự bàng hoàng và tổn thương: "Tiểu thư... người nói gì vậy? Ta chưa từng làm việc đó! Ta trung thành với người, trời đất chứng giám!"

"Câm mồm! Kẻ hèn mọn như ngươi, nuôi mãi không thuần! Hôm nay ta sẽ đích thân phế bỏ ngươi, trục xuất khỏi sơn trang!"

Nói rồi, không để hắn kịp phản ứng, ta đ.â.m thẳng một kiếm về phía n.g.ự.c hắn.

Khoảnh khắc mũi kiếm đ.â.m xuyên qua lớp y phục mỏng, ta thấy Dạ Vũ hoàn toàn có thể tránh được. 

Với thân thủ của hắn lúc bấy giờ, hắn thừa sức gạt phắt kiếm của ta ra. 

Nhưng hắn không tránh. Hắn đứng trơ ra đó, nhìn ta bằng ánh mắt vỡ vụn hoàn toàn, cam chịu đón nhận mũi kiếm của người hắn tin tưởng nhất.

Phập.

Máu đỏ tươi b.ắ.n lên mặt ta, ấm nóng và tanh nồng. Tay ta run rẩy, nhưng lý trí ép ta phải đ.â.m lệch đi ba phân, tránh xa tim, chỉ rạch qua da thịt và cắm vào xương sườn. 

Nhìn thì như một nhát kiếm chí mạng xuyên n.g.ự.c, nhưng thực chất giữ lại cho hắn một con đường sống.

Hắn ngã gục xuống tuyết, m.á.u nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng tinh khôi. Đúng lúc đó, đám trưởng lão và sát thủ của mẹ kế ập vào cửa viện. 

Ta rút kiếm ra, quay lưng lại, lạnh lùng ném thanh kiếm đẫm m.á.u xuống đất, giấu đi đôi bàn tay đang run bần bật trong ống tay áo rộng:

"Kẻ phản đồ này đã bị ta phế bỏ công lực, một kiếm xuyên tim. Ném hắn xuống vách núi Kim Châu cho sói ăn, từ nay Thần Kiếm Sơn Trang không có loại súc sinh này."

Mẹ kế và đám trưởng lão thấy ta ra tay tàn nhẫn như vậy, lại thấy Dạ Vũ nằm bất động trong vũng m.á.u, n.g.ự.c không còn phập phồng, thì tưởng hắn đã ch ết thật. 

Bọn chúng lười kiểm tra cái xác của một kẻ nô lệ, liền tùy tiện sai người kéo hắn quăng xuống vực sâu phía sau núi.

Ngay ngày hôm sau, Mộ Dung Nghiêm chính thức hạ lệnh đồ sát Thần Kiếm Sơn Trang. Phụ thân ta tự bạo đan điền mà ch ết, ba trăm mạng người bị tàn sát không chừa một ai. 

Ta bị mẹ kế đẩy vào mật thất khóa c.h.ặ.t để làm con cờ dâng lên cho Mộ Dung Nghiêm, nhưng ngọn lửa lớn bùng lên đã thiêu rụi tất cả. 

Ta bò ra từ đống xác ch ết, khuôn mặt bên trái bị thanh xà gồ cháy đen đè lên, hủy hoại hoàn toàn.

Ta trốn thoát, đổi tên thành Ly Sương, mang theo huyết hải thâm thù dấn thân vào chốn phong trần để sinh tồn và chờ đợi cơ hội. 

Bốn năm qua, ta tưởng Dạ Vũ đã ch ết, hoặc đã trốn đến một nơi thật xa để sống một cuộc đời bình yên.

Ta chưa từng nghĩ, hắn lại hóa thành quỷ dữ để quay về. Hắn không biết bí mật của nhát kiếm năm đó, hắn chỉ biết người chủ nhân hắn tôn thờ nhất đã phản bội, đ.â.m hắn một kiếm suýt ch ết vào đêm đông lạnh giá.

Tiếng xích sắt lách cách vang lên ngoài cửa phòng giam cắt đứt dòng hồi tưởng của ta.

Ánh đuốc bập bùng soi rọi bóng hình cao lớn của Thẩm Hàn Chu bước vào. 

Hắn đã cởi bỏ trường bào gấm đen, chỉ mặc một chiếc trung y bằng lụa mỏng màu trắng. 

Vạt áo hé mở, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc, và ngay vị trí n.g.ự.c trái, lệch ba phân so với tim... là một vết sẹo kiếm hình hoa mai lồi lõm, dữ tợn. Vết sẹo do chính tay ta khắc lên.

Hắn bước đến trước mặt ta, cúi người xuống, bóp c.h.ặ.t lấy cằm ta kéo lên. 

Ánh mắt hắn nhìn ta đầy sự giễu cợt và tàn nhẫn:

"Nhậm Hoài Nhã, bốn năm qua, mỗi khi trời đổ tuyết, vết thương này của ta lại đau đến thấu xương. Nàng nói xem, đêm nay ta nên rạch bao nhiêu nhát trên người nàng, mới có thể trả đủ cái giá của nhát kiếm năm xưa?"

Ta nhìn vết sẹo trên n.g.ự.c hắn, tim thắt lại đau đớn, nhưng khóe môi lại nở nụ cười dửng dưng: "Nếu Thẩm gia muốn, cứ việc ra tay. Mạng của ta bốn năm trước đã là nhặt về, mạng đổi mạng, ta không oán hận."

Hắn khựng lại, ánh mắt lóe lên sự phẫn nộ tột cùng trước thái độ bất cần của ta. 

Hắn thô bạo lột phăng chiếc mặt nạ lụa trên mặt ta ra, để lộ vết sẹo bỏng chằng chịt, ghê rợn bên má trái dưới ánh đuốc. 

Hắn trừng mắt nhìn vết sẹo đó, hơi thở đột ngột trở nên dồn dập.

Dưới ánh đuốc bập bùng của phòng giam ngầm, nửa khuôn mặt vẹn toàn của ta thanh tú bao nhiêu, thì nửa khuôn mặt bên trái lại kinh dị bấy nhiêu. 

Vết sẹo bỏng co rúm, lồi lõm kéo dài từ gò má xuống tận sát cổ, giống như một con rết đỏ rực đang bò lổm ngổm trên làn da trắng bợt.

Năm ngón tay đang bóp cằm ta của Thẩm Hàn Chu đột ngột khựng lại. 

Ta cảm nhận được sự run rẩy rất khẽ từ đầu ngón tay thô ráp của hắn.

Trong phòng giam chỉ còn tiếng đuốc cháy tách tách và tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông trước mặt. 

Đôi mắt đen thẳm của hắn trừng lớn, nhìn trân trân vào vết sẹo bỏng của ta, huyết tơ trong mắt rực lên dữ tợn. 

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở.

"Mặt nàng... tại sao lại thành ra thế này?" Giọng hắn không còn vẻ giễu cợt bỡn cợt như trước, thay vào đó là sự khàn đặc, chất chứa một nỗi bàng hoàng tột độ xen lẫn cuồng nộ.

Ta khẽ nghiêng đầu, cố lực thoát khỏi bàn tay hắn nhưng không được, bèn thản nhiên cười lạnh: "Thẩm gia cao quý quên rồi sao? Đêm đó Thần Kiếm Sơn Trang bị phóng hỏa, ba trăm mạng người bị thiêu thành tro bụi. Ta bò ra từ đống xác c hết, bị một thanh xà gồ cháy đen đè lên mặt. Giang hồ ai cũng bảo Đại tiểu thư Nhậm gia là đệ nhất mỹ nhân Kim Châu, bây giờ nhìn bộ dạng quỷ quái này của ta, Thẩm gia có thấy thỏa lòng hả dạ không?"

Bàn tay Thẩm Hàn Chu đột ngột buông lỏng. Hắn lùi lại một bước, ánh mắt d.a.o động dữ dội. 

Hắn không nhìn vết sẹo trên mặt ta nữa, mà dời tầm mắt xuống vết sẹo kiếm hình hoa mai trên n.g.ự.c mình, rồi lại nhìn bàn tay đầy vết chai sạn của ta.

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ta thấy trong mắt vị Minh chủ hắc đạo tàn nhẫn ấy loé lên sự vụn vỡ.

4 - Thần Kiếm Lệnh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia