1.
Gần đây, tên ám vệ kia thường xuyên lui tới hơn hẳn.
Mỗi lần như vậy, Lý Nguyên Chiêu đều cố ý giày vò ta thật lâu, trên người hắn dường như có sức trâu bò dùng mãi không hết.
Đợi đến khi ta mệt mỏi ngủ say, hắn lại rón rén khoác áo bước ra khỏi phòng.
Hôm nay cũng vậy.
Chẳng lẽ, ngày hắn hồi cung sắp đến rồi?
Ta cố ý giữ lại một phần tâm nhãn, nhân lúc Lý Nguyên Chiêu đứng dậy, lặng lẽ tiến đến gần ván cửa.
Ngoài cửa, hắn đang quay lưng về phía ta, cùng ám vệ nói chuyện.
Ta nín thở lắng nghe...
"Điện hạ, ngày ấy càng lúc càng gần."
"Vân cô nương bên này... Ngài định xử trí thế nào?"
Vừa nghe đến đây, ta bỗng có chút căng thẳng.
Lý Nguyên Chiêu im lặng.
Ám vệ lại nói:
"Rốt cuộc, năm xưa là Vân cô nương đã cứu ngài. Nàng một lòng si tâm với ngài, nếu ngài cũng có ý với nàng, tương lai phong làm thị thiếp cũng chẳng có gì đáng ngại..."
Lúc này Lý Nguyên Chiêu mới lên tiếng, giọng điệu vô cùng lạnh nhạt:
"Chúc Triều Vân, một thân man rợ hung hãn, lại dốt đặc cán mai."
"Hạng nữ t.ử thô bỉ như vậy, cô sao có thể đưa nàng về cung."
"Ta và nàng vốn chỉ là một đoạn duyên tình sương sớm. Cô ban thưởng cho nàng ngàn lượng hoàng kim, đã là ân điển lớn nhất."
Bóng lưng Lý Nguyên Chiêu khiến ta không nhìn rõ được biểu cảm trên mặt hắn.
Ta chỉ nhìn thấy dưới ánh trăng, ám vệ lắc đầu, tựa như đang thay ta tiếc hận.
Kể từ đó, những lời còn lại của bọn họ đều hóa thành hư vô bên tai ta.
Chỉ có bốn chữ "ngàn lượng hoàng kim" là vang lên ầm ầm.
Ta cố nén khóe môi đang điên cuồng nhếch lên, nghẹn cười rồi nằm trở lại giường.
2.
Lý Nguyên Chiêu còn không biết, ta là người trọng sinh.
Ngay từ đầu, ta đã biết hắn là một tên nam nhân phụ bạc.
Kiếp trước, người nhặt được hắn không phải ta, mà là Vương Kim Hoa cùng thôn.
Một ngày nọ, Vương Kim Hoa ra ngoài hái t.h.u.ố.c, nhặt được một vị lang quân tuấn tú ở đầu thôn, chuyện ấy kinh động cả thôn.
Vương Kim Hoa tướng mạo xấu xí, cố tình trong chuyện chọn phu quân lại coi trọng dung mạo nhất, cho nên mãi vẫn chưa xuất giá.
Nàng vừa gặp Lý Nguyên Chiêu đã đem lòng say mê, nói gì cũng nhất quyết phải thành thân với hắn.
Đêm trước ngày thành hôn của bọn họ, ta khuyên Kim Hoa hãy suy nghĩ cho thật kỹ.
Nam nhân phải có bản lĩnh thật sự, không thể chỉ có một túi da đẹp mã.
Không ngờ, ta lại bị vả mặt thật đau.
Ngày Lý Nguyên Chiêu hồi cung, hắn đội ngọc quan cao cao, khoác mãng bào, mười vạn đại quân quỳ xuống nghênh đón, con đường nhỏ đầu thôn bị chen chật như nêm.
Người trong thôn nào từng thấy trận thế như vậy, tất cả đều sợ đến ngây người.
Đến lúc ấy ta mới biết, nam nhân mà Vương Kim Hoa nhặt được lại chính là Thái t.ử điện hạ cao cao tại thượng.
Chuyện Lý Nguyên Chiêu mất trí nhớ từ đầu đến cuối đều là giả.
Đó chẳng qua chỉ là cái cớ để hắn che giấu thân phận thật sự.
Hắn cố ý ẩn náu tại thôn nhỏ hẻo lánh của chúng ta, âm thầm tích lũy thế lực, trù tính mọi chuyện.
Mà nay, hắn rốt cuộc đã trở thành người thắng cuối cùng trong cuộc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế.
Khi Lý Nguyên Chiêu đi ngang qua Vương Kim Hoa, hắn tuyệt tình đến mức vạt áo lướt qua người nàng, thậm chí chẳng buồn liếc nhìn nàng lấy một cái.
Từ đó, Vương Kim Hoa lại mắc phải căn bệnh muốn làm Thái t.ử phi.
Nàng ngày ngày ôm những tài bảo Lý Nguyên Chiêu ban thưởng mà khóc lóc, nói mình không cần tiền, chỉ muốn làm Thái t.ử phi của hắn, người cũng trở nên điên điên khùng khùng.
Ta nghĩ mãi không hiểu.
Có gì mà phải khóc?
Nếu đổi lại là ta, ta nhất định sẽ ăn sạch vị hoàng đế tương lai kia, ngủ cho thật đủ.
Đợi hắn hồi cung, đời này của ta chẳng phải sẽ được dựa vào núi vàng núi bạc, ăn uống chẳng cần lo sao?
Dù thế nào cũng không thiệt.
Nào ngờ một năm sau, Lý Nguyên Chiêu vừa đăng cơ, trong thôn đã bùng phát dịch bệnh.
Người trong thôn kẻ bệnh, người c.h.ế.t, ta cũng khó thoát khỏi vận rủi.
Trước lúc tắt thở, trong đầu ta vậy mà lại hiện lên gương mặt lạnh nhạt của Lý Nguyên Chiêu.
Đúng là khiến ta hâm mộ c.h.ế.t đi được.
Đó chính là ngàn lượng hoàng kim.
Nếu ta cũng có vận khí tốt như Vương Kim Hoa, ít nhất ta đã có thể thay đổi vận mệnh hiện tại.
Ta cứ ngỡ đời mình sẽ kết thúc qua loa như vậy.
Nào ngờ khi mở mắt lần nữa, ta lại trọng sinh.
Lần này, ta không nói hai lời, lập tức chạy thẳng đến đầu thôn.
Không vì lý do gì khác, chỉ vì phải tranh thủ nhặt được Lý Nguyên Chiêu trước Vương Kim Hoa.
Ngày nào ta cũng ăn vận thật lộng lẫy, chờ đợi suốt gần nửa tháng, mong sao trông trăng trông sao, cuối cùng cũng chờ được Lý Nguyên Chiêu cả người đầy thương tích.
Hắn còn chưa kịp ngất đi, ta đã lập tức tươi cười tiến lên, vững vàng đỡ lấy hắn.
"Ngươi là người phương nào? Đây là nơi nào?"
Lý Nguyên Chiêu đang suy yếu vẫn vô cùng cảnh giác.
Hắn lập tức dùng kiếm chống lên yết hầu ta, ngăn không cho ta tiến lại gần.
Nhưng ta chẳng hề để tâm.
Ta cố ý kẹp giọng, làm ra vẻ õng ẹo nói: "Quan nhân, nô gia đến để cứu ngươi."
Ta không để Lý Nguyên Chiêu có cơ hội giãy giụa, lập tức vác nửa người hắn lên, vừa kéo vừa túm "mang" hắn trở về nhà.
Trên đường trở về, mặc cho hắn đau đớn rên rỉ, trong lòng ta lại mừng như điên:
Tám ngày phú quý này, cuối cùng cũng rơi vào tay ta!