3.

Đợi đến khi Lý Nguyên Chiêu tỉnh lại lần nữa, vận mệnh đã hoàn toàn được viết lại...

Lần này, nơi hắn nằm chính là nhà ta.

Trước mặt Lý Nguyên Chiêu đã bày sẵn nào là tiên d.ư.ợ.c trị thương, t.h.u.ố.c trị vết ngã, t.h.u.ố.c trị đao thương, t.h.u.ố.c chữa thương...

Đây đều là những thứ ta đã chuẩn bị sẵn cho Lý Nguyên Chiêu.

Ta đã sớm mua hết các loại kỳ d.ư.ợ.c có thể tìm thấy trên thị trường, chỉ sợ không chữa khỏi được cho Lý Nguyên Chiêu.

Ta vung tay lên, vô cùng hào phóng nói: "Quan nhân, rốt cuộc ngài bị thương vì chuyện gì?"

"Nô gia đến trị thương cho ngài!"

Thần sắc Lý Nguyên Chiêu có chút kỳ quái, do dự đưa tay về phía lọ kim sang d.ư.ợ.c.

Lần này, hắn vẫn giống như trước, nói dối rằng mình đã mất trí nhớ.

Mắt thấy mọi chuyện lại sắp đi theo quỹ đạo vận mệnh ban đầu.

Ta cũng không vạch trần Lý Nguyên Chiêu, mà thuận nước đẩy thuyền, giữ hắn ở lại trong nhà.

Không lâu sau, chúng ta liền thành thân.

4.

Sau khi thành thân, ta càng thêm săn sóc Lý Nguyên Chiêu.

Không chỉ bởi hắn là cây rụng tiền của ta, mà còn bởi hắn là Thái t.ử Đông Cung, là vị hoàng đế tương lai.

Nếu lúc này ta chăm sóc không chu toàn, khiến hắn ghi hận trong lòng, đến lúc đó đừng nói đến tiền, ngay cả cái mạng nhỏ này cũng khó mà bảo toàn.

Mỗi ngày Lý Nguyên Chiêu đều đến trấn trên g.i.ế.c heo bán thịt, ta liền xách theo giỏ thức ăn, đi một quãng đường núi thật xa để đưa nước đưa cơm cho hắn.

Bất kể hắn trở về nhà vào giờ nào, ta đều xách theo một chiếc đèn, lặng lẽ đứng chờ ở đầu thôn.

Mọi người đều nói "Ngọc diện đồ tể" của thôn Hoa Sen có một vị nương t.ử tốt, cho rằng ta yêu hắn đến mê mệt.

Ngay cả chính Lý Nguyên Chiêu cũng cho rằng như vậy.

Có điều, nhờ phúc của Lý Nguyên Chiêu, việc buôn bán ở hàng thịt cũng xem như ngày càng phát đạt.

Hắn có dung mạo tuấn tú, không ít cô nương nghe danh mà từ xa tìm đến.

Các nàng mua nửa cân thịt, chỉ vì muốn được nhìn trộm phong tư của "Lý đồ tể" một lần, nhưng gương mặt đỏ bừng ấy lại lập tức trở nên tiếc nuối khi trông thấy ta.

Nhưng các nàng không biết, chút bạc vụn này căn bản chẳng lọt vào mắt ta.

Ta bẻ ngón tay tính toán, càng nghĩ càng thấy phấn khích.

Ngày ấy cuối cùng cũng sắp đến rồi.

5.

Có điều, mấy ngày trôi qua.

Ta chờ mãi chờ mãi, vậy mà vẫn không chờ được tin Lý Nguyên Chiêu hồi cung.

"Đang nghĩ gì vậy?"

Lý Nguyên Chiêu đặt bát đũa xuống, lặng lẽ nhìn ta.

Ta khẽ ho một tiếng, chẳng hiểu sao lại có chút chột dạ.

"Nghĩ đến chàng."

Ta không hề né tránh ánh mắt hắn, còn chu môi.

Lý Nguyên Chiêu khẽ nhướng mày:

"Ta đang ở ngay trước mắt nàng, nàng nghĩ đến ta làm gì?"

"Các cô nương đến cửa hàng mua thịt càng ngày càng nhiều, nhỡ một ngày nào đó chàng chướng mắt ta, chê ta vừa thô lỗ lại không biết chữ, rồi bỏ ta thì phải làm sao?"

Ta cố ý làm ra vẻ tủi thân.

"Ăn cơm cho đàng hoàng, suốt ngày cứ bịa chuyện đâu đâu."

Hắn khẽ quát một câu.

Trong lòng ta cười lạnh.

Đây mà là "đâu đâu" sao?

Chẳng phải chính là lời Thái t.ử điện hạ ngài mấy ngày trước tự miệng nói ra hay sao?

"Nói bậy chính là chàng, thành thân lâu như vậy rồi, chàng cũng chỉ gọi ta là "nương t.ử" được vài lần, đếm trên đầu ngón tay cũng đếm hết..."

"Gọi nàng là nương t.ử, nàng sẽ ngoan ngoãn ăn cơm sao?"

Lý Nguyên Chiêu nhìn ta, vẻ mặt có phần nghiêm túc.

Hắn đứng dậy gắp thêm thức ăn cho ta, đôi mày thanh tú rũ xuống, vô cùng tự nhiên gọi một tiếng:

"Nương t.ử."

Rõ ràng trong lòng chán ghét ta đến vậy, ngày thường lại còn phải cùng ta giả vờ giả vịt.

Thật đúng là làm khó hắn.

Ta ngọt ngào đáp một tiếng:

"Vâng."

Điều đáng mừng là những ngày tháng cùng nhau diễn trò này cuối cùng cũng sắp kết thúc.

Sau bữa tối.

Lý Nguyên Chiêu ngồi bên mép giường, bỗng nhiên đưa tay về phía ta.

Hắn xòe lòng bàn tay, bên trong là một cây trâm gỗ mộc mạc.

Trên cây trâm dường như có những hoa văn mờ nhạt, ta tò mò nhận lấy, Lý Nguyên Chiêu lên tiếng nói:

"Cho nàng."

Thấy ánh mắt hoang mang của ta, hắn quay mặt đi, khiến ta không nhìn rõ được biểu cảm.

"Hôm nay trên đường có một cửa hàng trang sức mới mở."

"Ta thấy rất nhiều cô nương đều mua kiểu này, nghĩ rằng nàng cũng sẽ thích."

Trong lòng ta ghét bỏ đến cực điểm.

Ngoài mặt ta vẫn phải giả vờ thích thú, kinh ngạc nói:

"Sao chàng biết nô gia thích kiểu dáng này?"

Ta bỗng vòng tay qua cổ hắn, cười khanh khách rồi ghé đến hôn chụt một cái.

"Chiêu lang, chàng đối xử với ta thật tốt!"

Ánh mắt Lý Nguyên Chiêu khẽ động, hắn nắm lấy cổ tay ta, cúi người tiến lại gần rồi phủ môi lên môi ta.

Ngay khoảnh khắc hắn buông màn giường xuống.

Ta mơ màng nghĩ, nam nhân, quả nhiên thật dễ lừa.

6.

Sáng sớm hôm sau, ngoài cửa bỗng truyền đến một trận ồn ào.

Có người hô lớn: "Đừng ngủ nữa, xảy ra chuyện rồi!"

"Cửa thôn sao lại toàn là binh lính thế này!"

Ta lập tức bật dậy, ôm chăn ngồi lên, bên cạnh đã sớm không còn bóng dáng Lý Nguyên Chiêu.

Cơn buồn ngủ lập tức tan biến sạch.

Vừa bước ra sân, ta đã thấy Lý Nguyên Chiêu mặc một thân y phục màu xanh đá, khoanh tay đứng đó.

Trước cửa tiểu viện nhà ta, các thôn dân quỳ đầy đất.

Mấy nam nhân mặc quan phục nhanh chân tiến đến trước mặt Lý Nguyên Chiêu, "bịch" một tiếng quỳ xuống.

"Thái t.ử điện hạ, thần đến chậm."

Cuối cùng cũng tới!

"Các ngươi sao giờ mới đến!"

Ta kích động đến đỏ hoe cả mắt, lại bày ra dáng vẻ như bị dọa sợ, nói: "Chiêu lang, bọn họ là ai?"

Nam t.ử áo tím đang quỳ dưới đất quát lớn với ta: "Ngươi là người phương nào! Thấy Thái t.ử điện hạ còn không mau quỳ xuống!"

"Thái t.ử..."

Ta mềm nhũn quỳ xuống.

Môi run rẩy, từng giọt nước mắt lớn lăn xuống.

Lý Nguyên Chiêu đứng nguyên tại chỗ, cứ như vậy nhìn ta.

Hắn thẳng lưng, im lặng không nói.

Một lúc lâu sau, từ cổ họng hắn cuối cùng cũng thốt ra lời ta ngày đêm mong đợi:

"Chúc thị có công cứu giá, ban thưởng một ngàn lượng hoàng kim."

Dứt lời, Lý Nguyên Chiêu lướt qua người ta.

Nhân lúc hắn hơi khựng lại, ta lau khô nước mắt cùng nước mũi, đau đớn tột cùng mà lớn tiếng hô: "Tạ Thái t.ử điện hạ ân điển!"

Ta đứng dậy, đặt mâm vàng nặng trĩu sang một bên.

Sau đó ta lấy cây trâm gỗ mộc mạc mà hôm qua hắn tặng ra khỏi tay áo, chạy thẳng về phía con suối nhỏ ngoài cổng viện.

"Chúc Triều Vân!"

Phía sau, Lý Nguyên Chiêu có chút mất khống chế gọi tên ta.

Hắn vậy mà đuổi theo.

Ta hoảng hốt.

Cùng lúc đó, ta giơ cao tay, ném cây trâm xuống dòng nước.

Cây trâm chỉ làm mặt nước b.ắ.n lên một chút bọt nhỏ, rồi lập tức chìm xuống.

"Điện hạ."

Ta khẽ cười.

"Từ nay về sau, giữa ta và ngài, không còn liên quan gì đến nhau."

Bước chân Lý Nguyên Chiêu khựng lại ngay tại chỗ bởi câu nói ấy.