Thế nhưng sự dỗ dành mà nàng ta mong đợi lại không xuất hiện.

Ngược lại, Thẩm Chi Nghiễn hoảng hốt nhìn ra phía sau nàng:

“Uyển Uyển! Tránh ra!”

Có gì mà phải hoảng?

Lâm Uyển Uyển không hiểu.

Đám thích khách chẳng phải đã bị Thẩm Chi Nghiễn b.ắ.n c.h.ế.t hết rồi sao?

Nàng ta không hiểu chuyện gì, bèn quay đầu theo hướng nhìn của Thẩm Chi Nghiễn.

Chỉ thấy một luồng hàn quang lóe lên.

Ta giơ cao cây trâm trong tay, nhắm thẳng vào bàn tay đang giữ c.h.ặ.t cẳng chân mình.

“Ta đã nói rồi. Buông tay!”

Phập!

“A——!” Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng khắp nơi.

Máu nhuộm đỏ cả khuôn mặt.

Mu bàn tay của Lâm Uyển Uyển bị cây trâm đ.â.m xuyên hoàn toàn, cuối cùng cũng buông lỏng.

Còn ta thì nhanh nhẹn xoay người, nắm lấy dây cương bên cạnh, tung mình lên ngựa.

23

Lâm Uyển Uyển, nàng ta thật sự rất ngu.

Nào biết rằng vào lúc c.h.é.m g.i.ế.c khắp nơi, giữa ranh giới sống c.h.ế.t, trong cảnh hỗn loạn thế này...

Người có thể hoảng loạn luôn là kẻ khác, nhưng tuyệt đối không thể là ta.

Bởi nơi này… là trường ngựa.

Thứ nguy hiểm nhất, khó khống chế nhất ở đây, từ trước đến nay chưa bao giờ là con người.

Mà là….

“Láo xược! Ta sẽ g.i.ế.c ngươi!”

Tận mắt nhìn thấy Lâm Uyển Uyển bị đ.â.m xuyên mu bàn tay, cho dù Thẩm Chi Nghiễn có oán trách nàng ta đến đâu, lúc này cũng đã kéo căng dây cung.

Thấy ta lao thẳng về phía mình, hắn nheo mắt:

“Ai sai khiến ngươi? Thái t.ử hay là Hoàng hậu...”

Lời hắn đột ngột dừng lại.

Bởi vì… ngựa động rồi, tiếng hí t.h.ả.m thiết liên tiếp vang lên.

Những con vật vốn nhút nhát nhất cuối cùng cũng bị dọa đến mất kiểm soát.

Chúng điên cuồng lao loạn!

“Không ổn! Ngựa kinh rồi! Mau bảo vệ Thái t.ử và Tứ điện hạ!”

Những người khác cũng phát hiện có điều bất thường, vội vàng hét lớn.

Nhưng… đã quá muộn.

Trong trường ngựa của hoàng gia, thứ không thiếu nhất chính là tuấn mã.

Mà tuấn mã… nhất định đều là ngựa dữ.

Đã là ngựa dữ, một khi nổi điên thì sao có thể chỉ gây thương tích nhẹ?

Nhẹ thì gãy gân đứt xương, nặng thì mất mạng.

Cho nên… không chỉ con ngựa dưới thân Thẩm Chi Nghiễn phát cuồng, mà cả ngựa của Thái t.ử cũng vậy.

Hai vị hoàng t.ử có khả năng tranh đoạt ngôi vị thiên t.ử nhất lúc này đều đang ở trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.

Nếu thật sự xảy ra kết cục tồi tệ nhất… thì những người có mặt ở đây, ai còn có thể thoát khỏi cái c.h.ế.t?

“C.h.ế.t tiệt! Nếu có người thật sự hiểu rõ đám ngựa này thì may ra còn cứu được!”

Có người nghiến răng đầy không cam lòng.

“Đồ vô dụng! Vậy còn không mau đi tìm!”

Bên cạnh, Lâm Uyển Uyển ôm bàn tay m.á.u me đầm đìa, thấy Thẩm Chi Nghiễn sắp bị ngựa hất văng xuống đất, cuối cùng cũng hoảng hốt, vừa sốt ruột vừa quát lớn.

Không đúng, rõ ràng mọi chuyện không nên như thế này.

Theo tính toán của nàng ta, lẽ ra lúc này phải là ta và nàng ta cùng bị vây khốn.

Nàng ta sẽ lớn tiếng nói với điện hạ rằng không cần lo cho Uyển Uyển.

Còn ta sẽ vừa khóc vừa cầu xin Thẩm Chi Nghiễn cứu mình.

Tốt nhất… cuối cùng ta sẽ bị b.ắ.n c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Còn nàng ta sẽ được Thẩm Chi Nghiễn cứu xuống, ôm vào lòng.

Thế nhưng bây giờ… người rơi vào nguy hiểm lại là Thẩm Chi Nghiễn!

Xung quanh, các cung nhân cùng làm việc ở trường ngựa đều sững người, có người nói:

“Người hiểu rõ đám ngựa này sao? Chẳng phải là Thanh Hòa à?”

“Ngươi nói cái gì?!”

Lâm Uyển Uyển đột ngột ngẩng đầu.

Tên cung nhân không hiểu vì sao nàng ta phản ứng như vậy, bèn chỉ về phía ta đang phi ngựa đến chỗ Thái t.ử và Thẩm Chi Nghiễn.

“Đám ngựa này đều do Thanh Hòa chăm sóc cẩn thận, thân thiết với nàng nhất. Nếu nàng xuất hiện thì thật sự có thể trấn an chúng được. Chỉ là...”

Người nọ chợt ngừng lời, ngay cả Lâm Uyển Uyển cũng rơi vào im lặng.

Bởi vì… Tạ Thanh Hòa chỉ có một.

Nhưng Thái t.ử và Thẩm Chi Nghiễn… lại là hai người.

Vậy thì… ta sẽ cứu ai trước đây?

24

“Đương nhiên là cứu điện hạ!”

Xung quanh lặng đi một giây, Lâm Uyển Uyển không chút do dự nói:

“Điện hạ thân mang vạn kim, sao có thể bị tổn hại?!”

“Tứ hoàng t.ử phi, xin thận trọng lời nói.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Các tình iu ủng hộ sốp với nha

Thị vệ của Thái t.ử nghe vậy liền cau mày, đương nhiên không đồng ý.

“Tứ hoàng t.ử tuy tôn quý, nhưng Thái t.ử điện hạ là trữ quân của thiên hạ, đương nhiên phải cứu Thái t.ử trước!”

Những năm qua, hai phe tranh đấu không ít.

Giờ phút sinh t.ử này, Lâm Uyển Uyển lại thở phào nhẹ nhõm.

Hiếm khi nàng ta lại cảm thấy may mắn vì ta từng mang thứ tình cảm không nên có dành cho Thẩm Chi Nghiễn, cười lạnh đầy đắc ý:

“Cứu Thái t.ử? Các ngươi đừng hòng!”

“Các ngươi còn chưa biết sao? Con tiện nhân này đã sớm ôm lòng ái mộ Tứ điện hạ. Nay điện hạ đang ngàn cân treo sợi tóc, đương nhiên nàng ta sẽ cứu điện hạ trước, để dựa vào ân cứu mạng mà ép gả vào hoàng t.ử phủ!”

Còn Thái t.ử?

Hôm nay… kẻ sống sót mới là Thái t.ử!

Nghĩ thông điều ấy, sắc mặt những người trung thành với Thái t.ử lập tức trắng bệch.

Mà ở phía không xa, ta quả thật cũng đang ngày càng tiến gần Thẩm Chi Nghiễn.

Hắn gắng sức ghìm c.h.ặ.t dây cương, nhìn ta càng lúc càng đến gần.

Tưởng rằng ta đến cứu mình, nhưng lại nhớ đến cảnh ta vừa đ.â.m bị thương Lâm Uyển Uyển, trong lòng đầy nghi hoặc:

“Ngươi là ai? Ngươi không phải người của Thái t.ử sao?! Rốt cuộc ngươi là ai?”

Không ai trả lời hắn.

Chỉ là bỗng nhiên… trong đầu hắn, gương mặt vẫn luôn mơ hồ mỗi lần chứng điên phát tác, theo vó ngựa của ta đến gần, cũng dần dần trở nên rõ nét.

Đặc biệt là… khi trong một thoáng lướt qua, hắn nhìn thấy nơi cổ ta, dưới cổ áo lay động theo gió, lộ ra một vết bớt màu đỏ nhạt.

Cuối cùng, hắn bỗng ngẩng phắt đầu lên, c.h.ế.t lặng nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của ta, thất thần lẩm bẩm:

“Là... ngươi...”

Là cô câm vừa điếc vừa câm trong chuồng ngựa ấy.

Là người mà Lâm Uyển Uyển từng cười nhạo, bảo rằng chỉ là ảo giác do chàng bịa ra.

Không… có lẽ không chỉ riêng ký ức ấy...

Tiếng ngựa hí như lưỡi kiếm sắc bén, x.é to.ạc những mảnh ký ức trong đầu Thẩm Chi Nghiễn.

Rồi tất cả cùng lúc ùa về.

10 - Thanh Hoà - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia