Người từng không màng sống c.h.ế.t ở bên hắn, cùng hắn nương tựa nhau nơi lãnh cung...
Người từng mỉm cười bao dung mọi đau khổ của hắn, vì hắn mà không tiếc đối đầu với Hoàng hậu...
Những gương mặt bao năm qua vẫn luôn mờ mịt.
Đến giờ khắc này, khi ta cuối cùng cũng tiến đến, chỉ còn cách hắn một thước… rốt cuộc cũng nổi lên khỏi mặt nước.
25
Thời gian như xuyên qua cả tiền kiếp lẫn kiếp này.
Cũng trong khoảnh khắc sinh t.ử như thế, ngựa chiến của hắn phát cuồng, suýt nữa hất chàng ngã xuống.
Chỉ khác là… hoàng t.ử phi của hắn không còn khóc lóc cầu cứu nữa.
Mà bước lên phía trước, nhảy lên lưng ngựa, phi thẳng về phía hắn, đưa tay ra, gọi:
“Điện hạ!”
Khi ấy… Thẩm Chi Nghiễn đã làm gì?
Khóe mắt hắn cay xè, trong lòng lại vui mừng chưa từng có.
Chẳng còn để tâm đến điều gì khác, hắn nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay mảnh khảnh ấy, thuận thế xoay người, nhảy lên lưng ngựa, kéo người vào lòng mình.
Gió xuân phần phật, bọn họ sống c.h.ế.t có nhau.
Còn lúc này, theo bản năng, nhìn ta ở phía đối diện buông dây cương, lớn tiếng gọi:
“Điện hạ!”
Hắn cũng đưa tay ra.
Một bước… hai bước… khoảng cách càng lúc càng gần.
Rồi ngay trong gang tấc, lại hụt mất, lướt qua nhau.
Ánh mắt ta không hề liếc sang hắn, lướt ngang qua người hắn, siết c.h.ặ.t lấy cổ tay của Thái t.ử!
Rầm!
“Điện hạ!”
Lâm Uyển Uyển thất thanh kêu lên.
Thẩm Chi Nghiễn ngã khỏi lưng ngựa.
26
Những người có mặt cuối cùng cũng không phải chôn theo nữa.
Bởi tuy hộ giá bất lực.
Nhưng vị trữ quân Thái t.ử cuối cùng vẫn không gặp nguy hiểm gì lớn.
Chỉ có Tứ hoàng t.ử ngã khỏi con ngựa đang phát cuồng, đến nay vẫn hôn mê bất tỉnh.
Vì thế, cho dù thiên t.ử nổi trận lôi đình khi hay tin.
Nhưng Hoàng hậu có mặt tại đó, cất lời khuyên can.
Cuối cùng vẫn mở cho mọi người một con đường sống, chỉ nghiêm lệnh phải điều tra cho ra kẻ chủ mưu phía sau, g.i.ế.c không tha.
Trong số đó, người có công lớn nhất trong việc cứu trữ quân, lại chính là cung nữ nhỏ bé ít ai để ý nhất ở chuồng ngựa.
Khi được triệu đến cung Phượng Loan.
Đứng trước mặt thiên t.ử và Hoàng hậu.
Được hỏi muốn ban thưởng điều gì.
Ai nấy đều cho rằng, nàng sẽ nhân cơ hội này bám lấy trữ quân, hoặc biết thân biết phận thì xin làm lương đệ, hoặc lớn mật hơn thì đòi làm Thái t.ử phi, dù sao cũng là một bước hóa phượng hoàng.
Thế nhưng… không, nàng chỉ cúi đầu quỳ xuống, cất tiếng:
“Nô tỳ chỉ muốn được ban gấm vóc lụa là, ngàn vàng vạn bạc, rồi xuất cung, sống một đời bình yên.”
Cũng đúng lúc ấy, vị Tứ điện hạ ngã khỏi lưng ngựa, hôn mê bất tỉnh, cuối cùng cũng mở mắt.
Câu đầu tiên hắn nói, không phải hỏi thăm vị Hoàng t.ử phi đang đầy vẻ lo lắng trước mắt, mà là sững sờ hỏi:
“Vì sao lại là ngươi? Thanh Hòa của trẫm đâu?”
27
Hai người từ đó cãi nhau một trận long trời lở đất.
Dân gian chỉ biết rằng, sau đêm ấy, Tứ hoàng t.ử phi phát điên, không còn xuất hiện trước mặt người đời nữa.
Tứ hoàng t.ử cũng như biến thành một con người hoàn toàn khác.
Không chỉ điên cuồng tìm kiếm một cung nữ nhỏ bé ở chuồng ngựa.
Mà còn thay đổi hẳn vẻ sa sút trước đây, như thể có thể biết trước tương lai.
Đấu với Thái t.ử và Hoàng hậu ngày càng quyết liệt, trận nào cũng thắng.
Đến mức lấy lại thánh tâm, được phong làm Thần Vương, đại quyền nắm trong tay.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Các tình iu ủng hộ sốp với nha
Khiến thiên t.ử đang bệnh nặng bỏ mặc cả vị trữ quân, lại giao cho hắn quyền giám quốc!
Vì vậy, khi ta bị đ.á.n.h ngất trong căn viện nhỏ ở Giang Nam, rồi bị bắt đi.
Đến lúc mở mắt, nhìn thấy mình đang ở trong Thần Vương phủ cùng Thẩm Chi Nghiễn đứng đối diện.
Ta cũng không hề bất ngờ, chỉ có chút ngẩn ngơ.
Thì ra… lại thêm năm năm nữa đã trôi qua.
Năm năm, dung mạo ta vẫn như cũ, thậm chí còn trẻ hơn vài phần so với khi làm Hoàng hậu ở kiếp trước.
Còn hắn, vẫn chưa thể như kiếp trước ngồi lên ngôi thiên t.ử, hiện giờ chỉ là Thần Vương.
Vừa nhìn thấy ta, vành mắt hắn đã đỏ hoe, giọng khàn khàn khó nhọc:
“Thanh Hòa... quả nhiên nàng cũng trở về rồi, đúng không?”
28
Nhưng thật ra, người đầu tiên ta nhìn thấy không phải hắn.
Mà là… một người đã bị giam cầm suốt nhiều năm.
Bị xiềng bằng xích sắt, già nua như thể chỉ trong chớp mắt đã già đi mấy chục tuổi.
Đã sớm phát điên, vừa nhìn thấy ta liền lao tới, gào thét:
“Con tiện nhân! Ta g.i.ế.c ngươi! Ta sẽ g.i.ế.c ngươi!”
Ngay sau đó, nước mắt đã cạn khô, nàng ta lại cất giọng đầy oán độc và thê lương:
“Thẩm Chi Nghiễn! Ngươi phụ ta! Ngươi phụ ta!”
Đó là…
“Lâm... Uyển... Uyển...”
Đồng t.ử ta khẽ run lên, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Dù trong lòng đã chuẩn bị từ trước, ta cũng chưa từng nghĩ, sẽ nhìn thấy một Lâm Uyển Uyển như thế.
Phải biết rằng, kiếp này tuy nàng ta không còn là sủng phi, không còn được cưng chiều như cành vàng lá ngọc năm xưa.
Nhưng nàng ta vẫn là Hoàng t.ử phi, ăn mặc dùng đều là những thứ tuyển chọn kỹ càng nhất.
Ấy vậy mà, chính Lâm Uyển Uyển kiêu kỳ, kén chọn như thế, lại có một ngày, sa sút như một con thú bị nhốt trong l.ồ.ng, chật vật đến cực điểm.
“Quả nhiên là ngươi!”
Nghe thấy giọng ta, dưới mái tóc rối bời, biểu cảm của Lâm Uyển Uyển khựng lại, rồi nàng ta cười lạnh:
“Nhìn thấy ta ra nông nỗi này, ngươi hả hê lắm đúng không? Tạ Thanh Hòa, cuối cùng vẫn là ngươi thắng.”
Trước đây, nàng ta luôn mong Thẩm Chi Nghiễn khôi phục ký ức của kiếp trước, như vậy nhiệm vụ công lược của nàng sẽ tiến triển nhanh như diều gặp gió.
Dù sao thì ở kiếp trước, Thẩm Chi Nghiễn từng hứa với nàng ta.
Nếu mọi chuyện được làm lại, người đầu tiên hắn gặp là nàng ta, thì nhất định sẽ không còn bất cứ tiếc nuối nào.
Quả đúng là vậy.
Sau khi khôi phục ký ức, biết rằng kiếp này người đầu tiên mình gặp là Lâm Uyển Uyển.
Còn ta lại bỏ mặc hắn, quay sang cứu Thái t.ử.
Việc đầu tiên hắn làm… là thẹn quá hóa giận, bóp c.h.ặ.t cổ Lâm Uyển Uyển, gầm lên:
“Tại sao lại là ngươi? Thanh Hòa đâu?! Thanh Hòa của trẫm đâu?!”