Phụ thân dựng lôi đài tỷ võ chiêu thân cho ta, vậy mà trúc mã vốn luôn có võ nghệ bất phàm lại thua một tên ăn mày ngoài phố.
Bốn phía xôn xao, tiếng cười nhạo như thủy triều ập tới: "Đường đường là huyện chủ, lại phải hạ mình gả cho một tên ăn mày sao!?"
A huynh đứng bên cạnh giận dữ chỉ vào trúc mã: "Vừa rồi rõ ràng ngươi âm thầm thu lực, vì sao lại cố ý chịu thua?"
Tạ Chiêu Diễn chậm rãi ngước mắt.
"Tạ mỗ tài nghệ không bằng người, thua chính là thua, lấy đâu ra chuyện cố ý?"
Khi bốn mắt giao nhau, ánh mắt hắn nhìn ta chỉ toàn xa cách.
Chỉ một ánh nhìn ấy, ta đã biết hắn cũng trọng sinh.
Hóa ra kiếp này, Tạ Chiêu Diễn không còn muốn cưới ta.
Nếu đã vậy, ta cần gì phải tiếp tục dây dưa?
Ngay sau đó, ta giơ tay chỉ vào tên ăn mày áo quần rách rưới nhưng dáng người thẳng tắp kia, cất giọng rõ ràng.
"Ngươi đã thắng cuộc tỷ võ, vậy cứ làm theo giao ước."
"Đúng ngày này tháng sau, hãy đến phủ Bá tước cầu thân!"