“Cái này……” Lạc Mộng Khê hơi cúi đầu, ngưng mi suy tư một lát:“Ta đối với giá của vật liệu may mặc không rõ ràng, Tứ muội nói đi!”
“Năm mươi hai lượng như thế nào?” Lạc Thải Vân đề nghị.
“Năm mươi hai cũng quá ít, đây chính là đoạn gấm chất lượng tốt nhất năm nay, ít nhất cũng phải một trăm lượng a!” Lạc Mộng Khê cò kè mặc cả.
“Được! Một trăm lượng!” Nghe Lạc Mộng Khê nói giá, Lạc Thải Vân lập tức nói ra quyết định, chỉ sợ Lạc Mộng Khê phản ứng lại muốn đổi ý, trong lòng lại nói xấu sau lưng Lạc Mộng Khê: Đoạn gấm tuyết này ít nhất cũng hơn một ngàn lượng bạc, nàng thế nhưng chỉ bán có một trăm lượng, cực kỳ ngu xuẩn……
Ở Tướng phủ, ăn, mặc, ở, cần dùng cái gì đều có cái đó, ngày lễ ngày tết, còn thống nhất mua một ít vật phẩm sang trọng. Cho nên, mỗi tháng đưa cho phòng gia dụng đều rất ít, đoạn gấm tuyết một trăm lượng bạc này, Lạc Thải Vân chỉ sợ là phải bán đi hai kiện trang sức của mình mới gom được……
“Tứ muội a, ta vừa rồi chỉ nói ra giá khởi điểm, một trăm lượng không phải quá ít sao.” Quả nhiên giống như Lạc Thải Vân nghĩ, Lạc Mộng khê đã phản ứng lại, thật sự hối hận.
“Đại tỷ, giá của ngươi đã định, đều là tiểu thư ở trong phủ, lời nói ra như bát nước đổ đi, sao có thể nuốt lời chứ.” Chiếm được tiện nghi, Lạc Thải Vân âm thầm vui vẻ, lại cố nén không cho chính mình biểu hiện ra ngoài, nhưng mà đáy mắt lóe ra tia đắc ý đã bán đứng nàng: “Đại tỷ a, Tứ muội ta trước sẽ về Hương viên, đợi lát nữa sẽ cho Hoa Đào đi Khê viên đưa bạc cho ngươi!”
Nói xong, không đợi Lạc Mộng Khê trả lời, Lạc Thải Vân đã đoạt lấy đoạn tuyết gấm trong tay Hoa Đào ôm vào trong n.g.ự.c, Hoa Đào thả tay, bước nhanh rời đi……
Nhìn bóng dáng Lạc Thải Vân càng lúc càng xa, Lạc Mộng Khê ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng hiện lên một tia cười trào phúng: Lạc Thải Vân, của rẻ là của ôi, đạo lý này ngươi chẳng lẽ chưa nghe qua sao……
“Tiểu thư, đoạn gấm tuyết kia bán bị lỗ rồi!” Sau khi bóng dáng Lạc Thải Vân biến mất không thấy, Băng Lam bất đắc dĩ oán hận nói:“Người ít nhất phải bán năm trăm lượng mới được!”
“Ta không thích đoạn gấm tuyết này, đối với những thứ không thích, chỉ cần xử lý là được, không cần quan tâm xem nó mang lại lợi ích gì!” Lạc Mộng Khê chỉ điểm, nhưng Băng Lam lại nghe không hiểu:
“Tiểu thư, đoạn gấm tuyết này là thượng phẩm, mượt mà mịn màng, nữ t.ử mặc ở trên người tuyệt đối thoải mái, phiêu dật, rất nhiều người muốn mua đều mua không nổi, người sao lại không thích?”
Lạc Mộng Khê bất đắc dĩ khẽ thở dài, chậm rãi đi đến trước cửa:“Ta không thích mùi của đoạn gấm tuyết!”
“A!” Băng Lam nhất thời không phản ứng lại:“Không phải đoạn gấm tuyết này phân chia thượng phẩm và thứ phẩm bằng độ mịn màng sao? Khi nào lại dính dáng đến mùi hương?” Còn có, đoạn gấm này, có mùi hương sao? Ta cũng từng tiếp xúc qua, tại sao không ngửi thấy mùi gì? “Băng Lam, hôm nay thời tiết rất tốt, ngươi về Khê viên lấy chút ngân lượng, chúng ta cùng đi dạo!” Băng Lam trong phút chốc hoàn hồn, đáy mắt lóe lên nồng đậm vui sướng, bước nhanh đuổi theo Lạc Mộng Khê:
“Tiểu thư, nô tỳ trên người có mang theo ngân lượng, không cần về Khê viên, hiện tại liền đi thôi!”
Thanh Tiêu quốc chiến loạn tuy rằng chỉ mới khôi phục được ba tháng, nhưng trên đường phố sớm đã lấy lại sự sầm uất như ngày xưa, các khách điếm mọc lên như nấm, tiểu quán san sát, nhiệt tình mời chào buôn bán, trên đường người đến người đi náo nhiệt lạ thường.
Lạc Mộng Khê chậm rãi đi đị trong đám người rộn ràng, nhốn nháo, nhẹ nhàng gật đầu: Xem ra Hoàng đế của Thanh Tiêu quốc này quả thật là vị danh quân lợi hại, sau nội chiến lại có thể khôi phục kinh thành tiêu điều trước kia lấy lại phồn hoa……
Băng Lam cũng không biết mình ở trong Tướng phủ buồn bực không được ra ngoài bao lâu rồi, đi trên đường, có vẻ vô cùng thích thú, nhìn đông nhìn tây, đối mọi thứ đều cảm thấy tò mò:“Tiểu thư, kẹo hồ lô!”
Một xâu kẹo hồ lô bọc trong suốt, lóng lánh đưa đến trước mặt Lạc Mông Khê, Lạc Mộng Khê khe khẽ thở dài:“Ta không đói bụng, ngươi ăn đi!”
Không phải Lạc Mộng Khê không muốn ăn kẹo hồ lô, mà là, nàng hiện tại đang đeo mạng che, nếu muốn ăn này nọ, nhất định phải vén mạng che lên, có thể nhìn thấy khuôn mặt sau mạng che, khẳng định sẽ dọa người khác sợ c.h.ế.t khiếp……
Cùng lúc đó, tại một phong trà cách đó không xa, một lam y nam t.ử chậm rãi đi ra cửa sổ, không chút để ý nhìn trên đường phố.
Trong tầm mắt nhìn thấy Lạc Mộng Khê đang đi trên đường, hơi sửng sốt, cố gắng quan sát kỹ, xác nhận chính mình không có nhìn lầm, quay đầu hô to:“Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê đang ở trên đường!”
Nam Cung Quyết một thân bạch y ngồi ở bên bàn không di chuyển, khẽ châm nước vào chén trà, vẻ mặt lạnh nhạt, tư thái tao nhã:“Lạc Mộng Khê là tiểu thư Tướng phủ, cũng là một nữ t.ử bình thường, như ánh sáng mặt trời chiếu ở trên đường, có cái gì đáng tò mò sao?”
Bắc Đường Diệp duỗi thắt lưng mệt mỏi, giống như không chút để ý trả lời:“Hiện tại Lạc Mộng Khê xuất hiện ở trên đường đúng thật là không kỳ quái, làm cho ta cảm thấy kỳ quái chính là, có vài tên lấm la lấm lét, không có ý tốt cũng xuất hiện trên đường, nhìn vẻ mặt của bọn họ, xem ra mục tiêu chính là Lạc Mộng Khê……”