Bắc Đường Diệp còn chưa nói xong, chỉ cảm thấy trước mặt một trận cuồng phong thổi qua, bóng dáng thon dài của Nam Cung Quyết nháy mắt đã đứng bên cạnh hắn, trầm ngâm nhìn trên đường:
Địa phương cách hai bên Lạc Mộng Khê hai mươi thước, một cẩm y nhân đang đi đến, nam t.ử diện mạo thanh tú trẻ tuổi, bốn, năm tên mặc quần áo nô bộc đi đằng sau hắn, tùy tùng thân thủ bất phàm, nam t.ử trẻ tuổi sắc mặt âm trầm, ánh mắt cừu hận ẩn giấu hàn quang thoáng hiện.
Nam Cung Quyết nhìn theo ánh mắt của hắn, không hề bất ngờ, trông thấy Lạc Mộng Khê đang đi phía trước, đối với việc này không hề hay biết……
Lạc Mộng Khê thân là đặc công, đối với hoàn cảnh chung quanh vô cùng nhạy cảm, nam t.ử kia phóng ánh mắt cừu hận tới nàng, nàng sớm đã nhận thấy, nhưng làm như không hề hay biết tiếp tục đi dạo, trong lòng suy nghĩ về biện pháp giải quyết……
Không ngờ, nàng còn chưa nghĩ ra biện pháp, đã truyền đến một trận rối loạn:“Tránh ra, tránh ra…… Mau tránh ra……”
Lạc Mộng Khê quay đầu nhìn nơi thanh âm truyền đến, chỉ thấy vài tên tùy tùng ăn mặc như nô bộc đang đem người đi trên đường đẩy qua hai bên. Một cẩm y vệ, diện mạo thanh tú, nhưng vẻ mặt dung tục, mắt tỏa ra ánh sáng màu, người bước nhanh hướng đến phía nàng……
“Kia không phải là con trai của Lí thượng thư Lí Thụy sao……”
“Lại dở trò xằng bậy ……”
Tiếng dân chúng nghị luận truyền vào trong tai, Lạc Mộng Khê mâu quang chợt hiện, trong nháy mắt nàng đang suy nghĩ, đám tùy tùng kia đã đi đến trước mặt nàng, đem nàng vây quanh chính giữa.
“Xin hỏi quý danh của cô nương?” Lí Thụy khuôn mặt thô bỉ tươi cười tiến đến trước mặt Lạc Mộng Khê, tia hàn quang chợt lóe lên rồi biến mất.
Lạc Mộng Khê cảm thấy sáng tỏ, lạnh giọng trả lời:“Tên của ta, ngươi vẫn là không biết sẽ tốt hơn!”
“Ha ha, gặp đã là duyên, nếu cô nương không muốn nói cho tại hạ biết quý danh, không bằng chúng ta cùng nhau ngồi xuống uống chén trà!”
Lí Thụy vừa dứt lời, bốn gã tùy tùng đi theo hắn lập tức ra tay, xuất hiện mấy dải lụa trắng cao hai thước vây quay Lạc Mộng Khê và Lí Thụy ở giữa, cũng ngăn tầm mắt mọi người trên đường.
“Tiểu thư…… Tiểu thư……” Băng Lam lo lắng đứng ở ngoài hô to, Lạc Mộng Khê thản nhiên trả lời:“Ta không sao, không cần lo lắng!”
Nhìn lụa trắng bốn phía, đáy mắt Lạc Mộng Khê trong trẻo nhưng lạnh lùng lóe lên nồng đậm khinh thường: Ngoại trừ không có nóc, cái này quả thực như một gian phòng, nhìn bọn họ thủ pháp thông thạo, xem ra loại chuyện này không chỉ làm một, hai lần……
Trên gian phòng lầu ba của trà lâu, hai bóng dáng thon dài một xanh một trắng đứng bên cửa sổ, mọi việc phát sinh trên đường đều thu vào đáy mắt của hai người, nhìn Lạc Mộng Khê bị vây ở giữa đám lụa trắng, Bắc Đường Diệp giọng nói trêu tức:
“Nam Cung Quyết, ngươi không xuống cứu Lạc Mộng Khê sao, nghe nói tên Lí Thụy kia g.i.ế.c người, cướp của, không chuyện ác nào không làm, sở trường nhất chính là làm nhục con gái nhà lành……”
“Lí Thụy không phải là đối thủ của Lạc Mộng Khê!” Nam Cung Quyết bỗng nhiên mở miệng, ánh mắt lạnh nhạt, sắc bén nhìn nhìn nụ cười đáng khinh ở giữa đám lụa trắng, khoảng cách Lạc Mộng Khê càng ngày càng gần Lí Thụy:“Chuyện này cũng không phải ngẫu nhiên, mà là có người cố ý sắp đặt……”
“Tiểu mỹ nhân, nay nơi này chỉ có hai người chúng ta, đêm xuân ngắn ngủi……” Lời nói thô bỉ thanh âm chưa dứt, Lí Thụy mang theo mùi hôi thối, bàn tay bẩn thỉu đã đ.á.n.h úp về phía n.g.ự.c của Lạc Mộng Khê……
Lạc Mộng Khê đột nhiên xoay người tránh khỏi tay bẩn của Lí Thụy, bàn tay mềm mại giơ cao, gắt gao kiềm c.h.ặ.t cổ tay Lí Thụy, nhìn Lí Thụy lưỡi d.a.o trong tay không kịp thu hồi, Lạc Mộng Khê hừ lạnh một tiếng, nhìn Lí Thụy đôi mắt hàn quang thoáng hiện.
“Đùa giỡn ta bất quá nằm trong kế hoạch của ngươi, mục đích là muốn ở trong này g.i.ế.c ta, lại khiến mọi người nghĩ ta vì bị làm nhục nên mới tự sát!”
Lí Thụy hừ lạnh một tiếng, không hề che dấu đáy mắt âm lãnh cùng sắc bén:“Lạc Mộng Khê, ngươi quả là thông minh, chỉ tiếc, hôm nay bổn thiếu gia sẽ làm ngươi m.á.u nhuộm cát vàng!”
Lời còn chưa dứt, Lí Thụy đã nhanh như chớp tung chưởng công kích Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê lắc mình tránh khỏi một chưởng trí mạng của Lí Thụy đồng thời lạnh giọng cảnh cáo:
“Lí Thụy, ta với ngươi không thù không oán, nói vậy việc hôm nay ngươi làm là bị người khác sai khiến, nếu ngươi nói ra kẻ chủ mưu đứng sau vụ này, ta có thể suy nghĩ tha cho ngươi một mạng. Nếu không, hôm nay m.á.u nhuộm cát vàng chính là ngươi!”
Lí Thụy vung kiếm c.h.é.m về phía Lạc Mộng Khê, con mắt âm lãnh càng đậm:“Lạc Mộng Khê, chịu c.h.ế.t đi!”
Nhìn lưỡi d.a.o càng ngày càng gần, Lạc Mộng Khê khinh thường hừ lạnh một tiếng:“Muốn c.h.ế.t!”
Ngay lúc lưỡi d.a.o trong tay Lí Thụy sắp đ.â.m vào người Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê rất nhanh nghiêng người tránh thoát, bàn tay mềm mại lại nắm c.h.ặ.t cổ tay Lí Thụy, đột nhiên dùng sức, chỉ nghe:“Rắc!” một thanh âm vang lên, cổ tay Lí Thụy đã bị nàng bẻ gãy……
“A!” Hét t.h.ả.m một tiếng xuyên thấu chín tầng mây, lưỡi d.a.o trong tay Lí Thụy rơi xuống đất, theo bản năng rất nhanh dùng cánh tay khác đ.á.n.h vè phía Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê ngay cả mắt cũng không chớp, đáy mắt khinh thường càng đậm: Thật sự là minh ngoan bất linh*……
“Rắc!” Lại một tiếng thanh thúy vang lên, cánh tay khác của Lí Thụy cũng bị Lạc Mộng Khê bẻ gãy, lúc này Lí Thụy đã gần như điên cuồng, l.ồ.ng lộn đ.á.n.h tới hướng Lạc Mộng Khê.