01

M/áu tươi b/ắn tung tóe, phun cao ba thước.

Nữ nhân với gương mặt ngây thơ kia, nét tr/ộm mừng và đắc ý còn chưa kịp thu lại đã tái mét không còn một giọt m/áu, tiếng khóc thét vang lên th/ảm thiết.

Hộ vệ của ta vốn tinh tường, “bộp” một tiếng, đá mạnh vào khoeo chân sau của ả. Khiến vị tiểu tiên nữ kiêu kỳ, ngạo mạn, không biết tôn ti trật tự kia phải quỳ sụp ngay trước mặt ta.

Cánh tay đ/ứt r/ời rơi ngay bên chân Bùi Giới, m/áu tươi b/ắn đầy y phục của hắn.

"Nàng ấy là Dao Đài Tiên Phụng, là điềm lành hộ quốc của Đại Ung ta, sao ngươi dám vì một lời đùa vui mà hạ đ/ộc thủ, ép nàng phải quỳ lạy ngươi!"

Bùi Giới hoàn toàn hoảng loạn, thất sắc gầm lên với ta.

Nữ t.ử vốn luôn tự xưng là thần phụng gánh vác vận nước kia giờ đây ôm lấy cánh tay cụt, đau đớn lăn lộn trên mặt đất. Đâu còn vẻ cao ngạo cùng sự đắc ý nhìn xuống chúng sinh như ngày thường.

Ta bật cười giễu cợt: "Điềm lành? Ả cũng xứng sao!"

Ngay khoảnh khắc Bùi Giới ôm lấy ả và ngước mắt lên nhìn, hộ vệ của ta lập tức đ/âm mạnh một cây ngân châm tiễn yêu vào đỉnh đầu Phượng Cẩm Vũ.

Kẻ tự xưng là Phượng Hoàng tiên t.ử kia, trước mắt bao người, th/ảm thiết kêu la, lăn lộn rồi lộ ra nguyên hình, hóa thành một con gà rừng gấm với bộ lông đỏ rực loang lổ.

Bùi Giới sững sờ, chet lặng.

"Vốn bảo là điềm lành Phượng Hoàng, hóa ra lại là một con gà tạp chuyên l/ừa g/ạt hoàng thất."

Ta ném thanh bội k/iếm vương m/áu xuống đất, nhìn bộ lông đỏ rực lấp lánh của ả, hạ lệnh: "Đã coi trọng lớp da ngoài như thế, bản cung tự nhiên sẽ tác thành cho ả. Người đâu, nhổ sạch bộ lông mà ả tự hào này cho ta!"

Liếc nhìn gương mặt trắng bệch, run rẩy của Bùi Giới, khóe môi ta khẽ cong lên một nụ cười đầy châm biếm:

"Làm thành cầu lông gà, tặng cho chư vị có mặt ở đây mỗi người một cái, xem như quà đáp lễ sinh nhật của ta. Dù sao thì, dính chút tiên khí của một con gà tạp vùng Dao Đài, mang về đá cũng có chút thể diện."

"Thật đáng tiếc, lông lại không đủ nhiều, bằng không làm thành chổi lông gà để gõ lên đầu những kẻ m/ù mắt kia thì thật là tuyệt hảo!"

Bùi Giới như vừa ăn một cái t/át vô hình, kinh hãi đến mức thân hình lảo đảo.

Hắn ôm c.h.ặ.t lấy con gà bệnh đang run rẩy, ngước mắt nhìn ta, giọng nói run b.ắ.n lên: "Nàng là tiên t.ử giáng trần, dẫu có không phải Phượng Hoàng đi chăng nữa, ngươi cũng không nên vì một lời nói đùa mà sỉ nh/ục nàng đến mức này."

Ta khẽ cười nhạt: "Mang lại lợi ích cho thương sinh thì gọi là tiên t.ử tu hành. Gây họa một phương thì gọi là yêu nghiệt hóa hình. Phóng hỏa hành cung, nguy hại đến Thiên t.ử, ả có chỗ nào xứng với danh xưng ‘tiên t.ử’? Hơn nữa, một lời nói đùa mà ta không thấy buồn cười thì đó chính là sự sỉ nh/ục và khiêu khích."

Có người phụ họa theo:

"Khi ả làm nh/ục Điện hạ thì ngươi không vội, đến khi Điện hạ dạy quy củ cho ả thì ngươi lại cuống lên. Ngay cả tình nghĩa phu thê cũng chẳng màng, ả là cha hay là mẹ ngươi thế!"

"Tám đời chưa được ăn thịt gà hay sao? Mà lại yêu thích không nỡ buông tay một con gà như thế?"

"Hay ngươi cầu xin Điện hạ đi, làm ả thành gà quay rồi ban thưởng cho ngươi!"

Những lời chế giễu dồn dập khiến đồng t.ử của Bùi Giới khẽ run lên.

Bức họa sỉ nh/ục ta bị ném thẳng vào chậu than.

Tỳ nữ của ta nhìn chằm chằm vào đống tro tàn sau khi ngọn lửa càn quét qua, nghiêm giọng nói: 

"Vân Thành báo cấp, vạn dân lâm vào cảnh nguy nan. Điện hạ dẫn ba ngàn tướng sĩ xuyên đêm tiếp viện, trực diện nghênh địch, ch/ém đầu tướng giặc. Cuối cùng, phải trả cái giá th/ảm khốc là ba ngàn tinh nhuệ tận trung báo quốc, mới ép được quân địch phải lui binh ba mươi dặm. Điện hạ liều m/ạng t.ử chiến, trúng bảy nhát đ/ao. Khi được bới ra từ đống x/ương tàn x/ác c/ốt, sớm đã chẳng thể nhìn rõ dung mạo ban đầu, người như một huyết nhân."

“Trong bảy vết thương ấy, nhát đ/ao nhẹ nhất lại rạch ngang lưỡng quyền, hủy đi gương mặt phù dung vốn có của Điện hạ. Thế nhưng vạn dân Đại Ung đều biết, đây không phải là khiếm khuyết mà là huân chương tắm m/áu anh dũng của Điện hạ, là chứng nhân cho trung hồn của ba quân tướng sĩ, là con đường sống mà vạn dân Vân Thành khắc cốt ghi tâm đến muôn đời.”

“Chứ không phải là lời đùa cợt trong miệng Phò mã, hay sự sỉ nh/ục phát ra từ miệng một con gà tạp.”

Sắc mặt Bùi Giới cứng đờ, không thốt nên lời.

Ta từ từ ngồi trở lại ghế thái sư, nhận lấy chiếc khăn từ tay hạ nhân, lau sạch những vệt bẩn vô hình trên tay.

Sau đó, ngước mắt lên: "Nhổ lông!"

"Không được!"

02

Bùi Giới dang rộng hai tay, che chắn trước con gà gấm đỏ rực.

"Lông cánh vừa là tu vi, vừa là dung mạo của Cẩm Vũ. Điện hạ đây không phải là dạy quy củ, mà là cậy thế khinh người, hủy hoại nàng ấy."

"Nếu ngươi oán trách ta không nên đưa nàng đến yến tiệc, ta xin lỗi ngươi."

"Ta không biết sự bất ngờ và nét b.út điểm nhãn mà nàng nói lại là làm bẩn bức họa. Nàng chẳng qua chỉ thích đùa, tuyệt đối không có ý khiêu khích."

Nghe vậy, ta đứng bật dậy, từng bước một tiến đến trước mặt Bùi Giới. Sống lưng hắn căng thẳng, thẳng đứng như một thanh k/iếm sẵn sàng rời vỏ.

Ta cười khẩy một tiếng, dùng chuôi đao nện thẳng vào mặt Bùi Giới.

Lực đạo mạnh đến mức đ/ánh văng hắn ngã nhào ra đất, khiến hắn lập tức nôn ra một ngụm m/áu lẫn những chiếc răng g/ãy.

"Cậy thế khinh người? Được thôi, vậy ta không nhổ lông ả nữa, băm vằn từng nhát một, hầm thành canh gà cho ngươi tẩm bổ, thấy thế nào?"

Con gà gấm đỏ dưới đất nghe lọt tai, cái đầu run rẩy, toàn thân co giật, phát ra một tràng tiếng kêu cục cục th/ảm thiết.

Bùi Giới ôm lấy một bên mặt sưng đỏ, lạnh lùng đối mắt với ta: "Cẩm Vũ dù sao cũng là điềm lành của Đại Ung do chính Quốc sư định hạ, ngươi cứ một mực làm theo ý mình như thế, không sợ sẽ mang lại thiên phạt cho Đại Ung sao?"

Hàng loạt tân khách xầm xì bàn tán, nét mặt đầy vẻ lo âu.

Ta hứng thú nhìn hắn: "Bản cung là dòng dõi phượng t.ử long tôn, chẳng lẽ lại không bằng một con gà tạp lông sao? Long nữ thật sự và môt con Phượng Hoàng giả, xem ai có thể hơn một bậc, ta cũng muốn mở rộng tầm mắt một phen."

Ta quay người rút k/iếm.

"Đừng mà!"

“Bịch” một tiếng, Bùi Giới quỳ sụp xuống trước mặt ta, sống lưng hắn khom xuống: "Xin Điện hạ khai ân!"

Thái độ này, mới đúng chứ.

Sống đao nhẹ nhàng vỗ lên mặt Bùi Giới, ta thong thả bật cười thành tiếng: "Đùa vui chút thôi mà, ta cũng biết đùa vậy."

Ta nháy mắt ra hiệu với tỳ nữ.

Nghiên mực và b.út lông liền được bưng đến trước mặt Bùi Giới. Đồng t.ử hắn co rụt lại, đầy vẻ nghi hoặc nhìn ta.

Ta mỉm cười giải thích:

"Phò mã vốn giỏi thư họa, bức họa cưỡi ngựa vẽ cho ta đã hỏng rồi thì phải bù lại bằng thứ khác. Ta sẽ để ngươi đứng đây giám sát việc trừng phạt con gà tạp lông này, hạ nhân nhổ một cọng, ngươi hãy ghi lại một cọng."

"Ta muốn xem thử, một con gà gấm tạp lông ngạo mạn hống hách như vậy, rốt cuộc có bao nhiêu cọng lông mà khiến ả tự hào đến thế."

Khi sắc mặt Bùi Giới không còn một chút huyết sắc, giọng nói của ta đột nhiên trở nên lạnh thấu x/ương:

"Hủy hoại sinh nhật của ta, làm hỏng tâm trạng của ta, vốn đã là tội đáng muôn chet. Không mang đi làm gà quay đã là sự nhân từ lớn nhất của ta rồi. Nếu Phò mã ghi sai một nét, ta sẽ rạch một nhát đ/ao lên da thịt của ả."

"Nếu nói thêm một lời, ta sẽ x/ẻo một miếng th/ịt trên người ả. Ngươi có muốn thử một chút không?"

Bùi Giới kinh hãi chet trân tại chỗ, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t rồi lại mở ra, không dám thốt thêm nửa lời.

Chương 1 - Thanh Vân Đài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia