Tại tiệc mừng sinh nhật, Phò mã dâng tặng ta một bức họa cảnh ta đang cưỡi ngựa phi nước đại.
Thế nhưng, bức họa được mở ra lại là một cái mặt trâu đầu lợn xấu xí, dị hợm.
Nữ tử trẻ tuổi bưng bức họa khẽ nhếch môi, cao giọng nói: "Không phải rất thực tế sao? Bỏ qua thân phận công chúa của ngươi, ngày ngày phải đối diện với gương mặt th/ối n/át kia, quả là một sự sỉ nh/ục lớn đối với Bùi Giới."
Ả chớp chớp đôi mắt to xảo quyệt, chờ đợi xem ta sẽ bẽ bàng, không bước xuống đài được như thế nào.
Bùi Giới lại không chút hoang mang, tiến lên thỉnh tội với ta: "Tiên phàm có biệt, Cẩm Vũ vốn nhận sự bái lạy của chúng sinh, không thông hiểu lễ pháp quy củ nhân gian, mong Điện hạ chớ chấp nhặt với nàng."
Ta khẽ "ừ" một tiếng, xoay người rút thanh kiếm tùy thân.
“Xoẹt” một tiếng lạnh lùng, ch/ặt đ/ứt một cánh tay của ả.
"Thế này chẳng phải đã dạy cho ả biết quy củ của bản cung rồi sao?"