Ta rủ mắt liếc nhìn bọn họ một cái, nghiêm giọng hét lớn:
"Thái t.ử vì muốn gán ép tội danh lên đầu ta, không tiếc ra tay diệt khẩu cả nữ t.ử trẻ em huân quý trong kinh thành, ngươi làm sao gánh vác nổi danh hiệu Trữ quân đây?"
"Ngươi muốn g.i.ế.c, bản cung nhất định phải đến cứu. Người đâu, liều mạng hộ tống chư vị phu nhân tiểu thư lui xuống dưới mật đạo cho ta!"
Vô số ám vệ từ trên trời giáng xuống, tay cầm lợi nhẫn, sẵn sàng nghênh địch. Tội danh sớm đã rơi xuống đầu Thái t.ử, không đợi hắn kịp mở miệng.
Lợi nhẫn của ta đã rời vỏ, thuận tay c.h.é.m bay cái đầu đầu tiên.
Sau đó, g.i.ế.c!
Kẻ đầu tiên xông lên bị một đao c.h.é.m bay đầu. Lăn lộn trên chiến trường bao năm, g.i.ế.c người như thái rau c.h.ặ.t dưa.
Dứt khoát đến mức khi m.á.u tươi b.ắ.n lên mặt Vệ Hoài Du, hắn còn chưa kịp hoàn hồn lại.
"G.i.ế.c!"
Lại thêm một kẻ nữa.
Trường đao tung hoành, hoa m.á.u b.ắ.n tung tóe. Đại đao chắn trước người, vung đao c.h.é.m xuống, m.á.u chảy thành sông.
Một đám nữ quyến quan viên như được đại xá, dưới sự yểm hộ, lăn lộn bò lê bò càng lao vào trong cánh cửa giả sơn đang mở toang.
Đến khi kẻ cuối cùng bước chân vào cửa, cánh cửa đá dày nặng rầm rầm hạ xuống, hoàn toàn ngăn cách bên trong và bên ngoài.
"Lũ không biết sống c.h.ế.t kia, Cô sẽ đ.á.n.h cho các ngươi một mảnh giáp cũng không còn!"
Vệ Hoài Du mặt mày dữ tợn.
Ta cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm: "Ta sớm đã đợi chờ từ lâu rồi."
Ngay khoảnh khắc chúng nhân ùa lên sát cánh, thân hình ta đột nhiên lướt ra, trở tay cầm trường đao, luồng gió lạnh cuốn theo sát khí lao thẳng đến trước mặt Thái t.ử.
Một đám hộ vệ vậy mà bị ta và ám vệ dùng sức xé tan phòng tuyến.
Hàn quang lóe lên, đại đao của ta vững vàng gác lên bên sườn cổ Vệ Hoài Du, lưỡi đao áp sát vào da thịt, chỉ cần khẽ dùng lực một chút sẽ có thể lấy mạng hắn.
"Tất cả lui ra ngoài cho ta."
16
Trường váy của ta nhuộm đẫm m.á.u tươi, mặt mày đầy vết thương.
Cực kỳ giống như một con ác quỷ dữ tợn bò lên từ địa ngục.
Vệ Hoài Du mặt mày trắng bệch, đao của ta lại đè xuống thêm một chút. Máu tươi nương theo lưỡi đao, lăn dài trên chiếc cẩm bào thêu rồng sợi vàng của hắn, thấm ướt đẫm một mảng lớn trước n.g.ự.c.
"Ngươi dám g.i.ế.c Cô, chính là mưu nghịch. Cô —"
Đao lại đè vào thêm, m.á.u tươi tuôn ra một mảng lớn. Nỗi đau dữ dội khiến sắc mặt Vệ Hoài Du đại biến.
"Lui xuống!"
Đám hộ vệ sợ ném chuột vỡ bình, chỉ đành từng bước một rút lui. Nhưng sớm đã không còn đường lui nữa rồi.
Trong viện bốn mặt vây kín kia, bố trí đầy liên hoàn nỏ. Chỉ ngay vào khoảnh khắc giãn cách cự ly này, “vút” một tiếng.
Tiếng xé gió vang lên rền trời, vạn tiễn tề phát, mũi tên như trận mưa rào trút xuống xối xả. Thân vệ Đông cung né tránh không kịp, liên tiếp ngã rạp xuống đất, tiếng la hét t.h.ả.m thiết không dứt.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, trong viện x.á.c c.h.ế.t khắp nơi, giáp trụ vỡ vụn, m.á.u tươi nương theo khe hở đá xanh chậm rãi chảy xuôi.
Cái gốc rễ của Vệ Hoài Du, đứt rồi!
Mạng của hắn, cũng đã biến thành vật trong lòng bàn tay ta rồi!
Trong viện đều là phủ vệ của ta, người người binh giáp đầy mình, lấy một địch mười.
Vệ Hoài Du vừa kinh hãi vừa khiếp sợ: "Đây là liên hoàn nỏ trên chiến trường, ngươi tư tàng phủ binh, tội cùng mưu nghịch, phụ hoàng nhất định sẽ g.i.ế.c ngươi."
"Nhưng ông ta không g.i.ế.c nổi ta nữa rồi."
Ta ngay trước mí mắt hắn móc ra binh phù.
"Những kẻ thuộc về phe các ngươi ở biên cương, đều bị c.h.é.m sạch rồi. Hiện tại, binh quyền của mẫu tộc ta sớm đã trở lại trong tay ta rồi. Như vậy, ngôi vị Hoàng đế của trẫm còn xa nữa sao?"
Vệ Hoài Du sợ rồi.
"Ngươi g.i.ế.c Cô, cũng không ngồi lên được hoàng vị đâu, chi bằng..."
Cổ tay ta xoay một cái, trường đao sắc lẹm rạch ngang qua nửa khuôn mặt bên phải của hắn. Tiếng da thịt xé rách ch.ói tai, m.á.u tươi lập tức phun trào ra, nhuộm đỏ một nửa vạt áo của hắn.
Hắn đau đớn toàn thân co giật, hét t.h.ả.m thành tiếng.
Ta mỉm cười nhìn xuống hắn: "Phụ hoàng vì muốn bảo vệ ngươi ngồi vững ngôi vị Đông cung, lại không nỡ bẻ gãy thanh đao bảo gia vệ quốc này của ta, cố ý hủy đi một nửa khuôn mặt của ta."
"Cha nợ con trả, hôm nay, ngươi hãy thay ông ta trả chút lãi vậy."
Vệ Hoài Du ôm lấy một nửa khuôn mặt dữ tợn: "Ngươi điên rồi, ngươi dám đả thương ta, phụ hoàng sẽ không —"
Hắn không nói ra lời được nữa rồi.
Ta vung đao hạ xuống, c.h.ặ.t đứt một cánh tay của hắn.
Đó là cái giá mà phụ hoàng phải trả vì đã trải đường cho hắn, đoạt binh quyền của ta, c.h.ặ.t đứt gốc rễ của ta.
Vệ Hoài Du la hét t.h.ả.m thiết liên hồi:
"Vệ Tuần Trinh, ả tiện nhân kia, sao ngươi không cùng với mụ già tiện nhân mẫu hậu của ngươi cùng nhau c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi trong cung Vị Ương đi."
"Cô chỉ hận để ngươi trốn thoát đến biên cương, không tự tay làm thịt ngươi. Phụ hoàng nhu nhược, chỉ diệt trừ toàn bộ mẫu tộc của ngươi, hủy đi khuôn mặt của ngươi, đáng ra phải c.h.ặ.t đứt tứ chi của ngươi, bắt ngươi bò lết trở về kinh thành, dựa vào sự bố thí của cCô mà sống qua ngày."
"Tiện nhân, Cô muốn ngươi phải c.h.ế.t, Cô muốn —"
Giữa lúc hắn không ngừng thóa mạ c.h.ử.i bới, ta chuẩn xác vung một đao khoét bay con mắt trái của hắn.
Nỗi đau đớn thấu xương tủy, Vệ Hoài Du toàn thân co giật, ôm lấy con mắt trái m.á.u thịt be bét, đau đớn lăn lộn trên mặt đất. Không còn một chút sức lực nào để c.h.ử.i bới ta nữa rồi.
Ta mỉm cười nói:
"Ngươi có mắt như mù, tìm kiếm bao nhiêu năm như vậy, chỉ tìm được một con gà tạp lông và một tên thuật sĩ lừa đời dối danh đến làm thanh kiếm cho ta."
"Con mắt này, không cần giữ lại nữa!"
Hắn la hét t.h.ả.m thiết liên hồi, suýt chút nữa hôn mê bất tỉnh.
Ta lúc này mới đứng thẳng lên, đầy hứng thú nhìn về phía Bùi Giới mặt mày xám ngoét dưới hành lang: "Thủ đoạn của ta, thế nào?"