17
"Rốt cuộc vẫn là ta đi cao hơn một nước cờ, thắng được trăm phương ngàn kế mưu tính của các ngươi nhỉ."
Hắn bị bịt miệng, trói gô lại đưa đến trước mặt ta.
“Bịch” một tiếng!
Hộ vệ đá mạnh một cước vào chân sau của hắn, bắt hắn quỳ thẳng xuống dưới chân ta. Mũi đao vừa khoét nhãn cầu của Vệ Hoài Du xong, khều mở chiếc vải nhét miệng của Bùi Giới ra.
Ta nói: "Hôm nay, là ngày lành mà bản cung tinh tế lựa chọn, để Phò mã hạ táng đấy. Sinh nhật của ta, ngày giỗ của ngươi, có thích không?"
Toàn thân Bùi Giới chấn động: "Ngươi... ngươi sớm đã biết có ngày hôm nay sao?"
Ta làm sao có thể không biết được chứ?
Lời thiên mệnh sở quy thốt ra từ chính miệng Phượng Hoàng kia, chính là muốn mượn cái miệng của thần phật để bịt miệng đám văn võ đại thần bất mãn với Đông cung.
Phượng Cẩm Vũ năm lần bảy lượt lấy khuôn mặt thối nát của ta ra làm văn chương bài vở, là để nhắc nhở người trong thiên hạ biết, Đại Ung sẽ không có một vị quân vương mặt mũi thối nát tàn tật.
Từng bước từng bước, hết lần này đến lần khác, đều là vì muốn đưa tên Thái t.ử hôn dung bị bách quan chất vấn kia ngồi vững vàng lên hoàng vị.
Thật đáng tiếc, phụ hoàng không nỡ vứt bỏ vị võ tướng liều mạng nhất Đại Ung này là ta, làm thế nào cũng không chịu lấy mạng ta.
Mẹ con Quý phi mới phá phủ trầm châu một phen.
Mượn trận mưa lôi vũ để lập cục diện, dụ ta ra tay, dẫn thiên lôi đổ vấy tội trạng, bôi nhọ ta làm tổn hại vận nước gặp phải thiên khiển, muốn dồn ta vào chỗ c.h.ế.t.
Từng vòng từng vòng, không thể bảo là không tinh mật. Thế nhưng khu vực trọng địa thư phòng của ta, ám vệ được bố trí đến tận ba tên.
Mấy cái cột thu lôi che giấu cỏn con kia, làm sao qua mắt được ta chứ. Mà chuyện giả Phượng Hoàng thực chất là con gà gấm kia, ta sớm đã biết từ lâu rồi.
Biết người biết ta, bách chiến bách thắng, ta sẽ không để lại một kẻ địch không hay biết một chút gì nhảy nhót ngay dưới mí mắt ta đâu.
Muốn ả phải c.h.ế.t, nhưng phải c.h.ế.t một cách có giá trị. Mượn sức mạnh của ông trời, ta cũng biết mưu tính vậy.
Cột thu lôi bị hộ vệ nhét vào trong cánh của con gà trọc lông thân bại danh liệt kia. Ả ngay trước mí mắt Bùi Giới, trong viện của ta, bị thiên lôi đ.á.n.h cho bên ngoài cháy sém bên trong chín mềm.
Ân nhân biến thành gà nướng, là phần thưởng mà kẻ khác cầu xin thay cho Phò mã ngay trước mặt ta đấy.
Ta ngầm chuẩn tấu rồi.
Hắn có vui mừng không?
Bùi Giới còn chưa kịp đau đớn vì một lần nữa mất đi chí ái đã nghe tin Quốc sư theo như giao ước định sẵn trước đó, cầm lệnh bài do Thiên t.ử ngự ban, bước vào phủ Công chúa.
Hắn biết đã rơi vào bẫy rập của ta, hoảng hốt chạy đến ngăn cản.
Khi cùng ta đối mắt nhìn nhau qua khe cửa. Bị một gậy nện trúng đầu, đ.á.n.h ngất.
Đợi đến khi hắn bị một đao đ.â.m tỉnh dậy, mọi chuyện sớm đã định rồi. Bưng một con gà nướng có thể cải t.ử hoàn sinh, đó là điều bọn họ không thể ngờ tới.
Bùi Giới mặt không còn giọt m.á.u, thân hình dưới chiếc cẩm bào đang run rẩy bần bật:
"Ngươi quả nhiên đúng như những gì bọn họ nói vậy, có thù tất báo, tâm tàn nhẫn thủ đoạn ác độc. Ta chưa từng nghĩ muốn ngươi phải c.h.ế.t, nhưng ngươi chưa từng nghĩ để ta được sống."
"Rốt cuộc vẫn là thần sai rồi. Nhưng thần chỉ muốn che chở cho người mình muốn che chở mà thôi, vậy thì sai ở điểm nào chứ?"
"Cố nhân ngày xưa, vinh hoa phú quý nàng muốn ta không cho nổi, con đường sống nàng cần ta cũng không cầu xin được. Khó khăn lắm mới gặp được một người khác, những điều đáng tiếc nuối ấy, những thứ tâm ma ấy, những khuyết điểm khiến ta đau đớn tột cùng đến mức muốn c.h.ế.t đi sống lại ấy, đều có thể bù đắp."
"Ta chỉ là muốn ở trên người nàng ấy để bù đắp thay cho một người khác, bù đắp điều tiếc nuối của chính mình mà thôi. Điện hạ, thần rốt cuộc lại sai ở điểm nào chứ?"
Ta cúi thấp thân hình xuống, lưỡi đao gác lên cổ Bùi Giới:
"Ngươi sai ở chỗ, không nên đứng về phía trận doanh đối lập với ta. Ngươi sai ở chỗ, kỹ nghệ không bằng người hôm nay chuốc lấy thất bại. Ngươi càng sai ở chỗ, đến c.h.ế.t cũng không biết bản thân sai ở điểm nào."
"Các ngươi không thể ngờ tới, tội danh thiên phạt cuối cùng lại rơi xuống đầu con Phượng Hoàng giả do chính tay các ngươi nâng đỡ."
"Các ngươi cũng không thể ngờ tới, Quốc sư lừa đời dối danh, sau khi bị ta c.h.é.m bay đầu trước công chúng ngược lại lại thu phục được toàn bộ lòng người."
"Các ngươi càng không thể ngờ tới, Thái t.ử chưa bao giờ là đối thủ của ta, hơn nữa —"
Ta cụp mắt xuống, “xoẹt” một đao, cắt đứt yết hầu của Bùi Giới. Vào lúc hắn kinh hãi trợn trừng hai mắt thật lớn, m.á.u tươi phun ra xối xả rồi ngã rạp xuống đất.
Ta thong thả đứng thẳng người lên, lạnh giọng bổ sung thêm một câu:
"Hơn nữa, vì hắn tự tiện xông vào phủ Công chúa, lấy tội danh không căn cứ g.i.ế.c ta không thành ngược lại lại g.i.ế.c c.h.ế.t Phò mã của ta, ta đương nhiên phải — tiến cung hỏi tội, đoạt lấy Đông cung của hắn, cướp lại tất cả những gì vốn thuộc về ta!"
"Kẻ địch của ta, chưa bao giờ là các ngươi, mà là vị cửu ngũ chí tôn đang ngồi vững trên đài cao kia kìa."
"Chuyện tình ái triền miên si hận của các ngươi, từ trước đến nay đều là thanh vân đài của ta. Cục diện bẫy rập đầy rẫy sơ hở t.ử huyệt này, ta đã chờ đợi từ lâu rồi. Đa tạ ngươi, đã tự tay dâng cho ta!"
18
Tên Thái t.ử phế vật Đông cung bị huỷ dung, thân thể tàn tật, cùng với t.h.i t.h.ể Phò mã đầu một nơi người một nẻo của ta và con gà nướng trụi lông cháy sém kia, được xếp đặt vô cùng chỉnh tề ngay giữa triều đường.
Không chỉ là một cái tát mạnh vào thể diện của vị phụ hoàng đạo đức giả kia, mà còn phơi bày sự mưu tính của mẹ con Quý phi ra giữa thanh thiên bạch nhật.
Sau khi đám mệnh phụ, tiểu thư thế gia trong mật đạo địa động giả sơn vội vã trở về nhà, bọn họ lập tức bẩm báo rõ ràng với lão gia nhà mình, thẳng thắn tố cáo Thái t.ử cậy vào tội danh không căn cứ dẫn binh mã hung hăn xông vào phủ Công chúa, bức hại Công chúa, mưu đồ huyết tẩy toàn bộ phủ đệ, ngay cả bọn họ biết rõ chân tướng sự thật cũng không muốn buông tha.
Nếu không có Công chúa liều mạng cứu giúp, bọn họ tay trói gà không c.h.ặ.t, nhất định đã phải c.h.ế.t rồi.
Thái t.ử vô đức, lại bị hủy hoại dung mạo, c.h.ặ.t đứt một cánh tay, làm sao xứng đáng kế thừa đại thống.
Bách quan liên tiếp quỳ sụp xuống đất không chịu đứng dậy, chỉ cầu xin phế truất ngôi vị Đông cung.
Phụ hoàng im lặng không thốt một lời.
Nhưng thứ ta muốn, không chỉ dừng lại ở mức này.
Một ánh mắt của ta, lập tức có người đem tin tức Thái t.ử t.h.ả.m bại truyền vào trong cung Quan Thư.
Quý phi bị tổn thương dung mạo giờ đây như một mụ điên vậy, cầm chiếc lệnh bài do phụ hoàng ban, điên cuồng xông vào giữa triều đường, gào khóc t.h.ả.m thiết lao về phía Thái t.ử.
Sau đó móng tay dài chỉ thẳng vào ta, khàn cả giọng thóa mạ c.h.ử.i bới…