Kỳ nghỉ luôn trôi qua đặc biệt nhanh, chỉ trong chớp mắt đã đến ngày khai giảng.
Rằm tháng Giêng vừa qua thời tiết vẫn còn lạnh buốt, đám học sinh tiểu học đứa nào đứa nấy bọc kín như quả cầu rủ nhau trở lại trường. Học sinh khối lớp lớn thì đã vội vàng chép bài tập của nhau từ ba ngày trước. Lúc này mới thấy được cái lợi của việc còn nhỏ tuổi, học sinh từ lớp 3 trở xuống hoàn toàn không có bài tập nghỉ đông, nhiều nhất cũng chỉ là trước khi nghỉ thầy giáo dặn dò bâng quơ một câu "có rảnh thì xem lại sách giáo khoa" mà điều đó về cơ bản là chuyện viển vông.
Là hiệu trưởng đương nhiệm của trường tiểu học đội sản xuất, hiệu trưởng Tằng sợ đám giặc con này chơi vui quá mà quên mất ngày khai giảng, dù anh ta đã đặc biệt ghi ngày tập trung ở cuối phiếu báo điểm nhưng cũng chẳng bảo đảm được việc vớ phải những phụ huynh hồ đồ.
Vì vậy anh ta đã đặc biệt đi từng nhà thông báo trước một ngày, hành động này rất được các phụ huynh khen ngợi tiện thể cũng thu về một tràng tiếng kêu khóc t.h.ả.m thiết của đám học trò.
Dù nói thế nào đi nữa, ngày đầu tiên khai giảng tất cả học sinh đều đến đông đủ không thiếu một ai.
Không thiếu một ai……
Hiệu trưởng Tằng nhìn ba đứa nhỏ một đen hai trắng trước mặt, trong lòng tràn đầy bi thương:
“Trò Tống Đào, không phải thầy đã nói với người nhà em là chờ thêm hai năm nữa hãy đi học sao?”
Xú Đản bị điểm danh nhưng căn bản không biết hiệu trưởng Tằng đang gọi mình, vẫn cứ bám c.h.ặ.t lấy anh Mao Đầu hớn hở nhìn ngó cái nơi mới mẻ này:
“Đây là đâu thế? Chúng ta tới đây làm gì?”
Trải qua một kỳ nghỉ đông không tính là ngắn, Xú Đản sớm đã quét sạch sành sanh ký ức về học kỳ 1. Với cậu bé, trường học là một nơi hoàn toàn mới lạ chưa từng đặt chân đến. Đương nhiên bạn học cùng lớp thì trông cũng quen quen, rốt cuộc trong kỳ nghỉ cũng có mấy đứa chơi cùng nhau nên cậu bé ít nhiều vẫn còn chút ấn tượng.
“Tống Đào, trò Tống Đào!”
Hiệu trưởng Tằng cao giọng gọi.
Xú Đản vẫn giữ vẻ mặt tò mò xen lẫn thích thú, ngó nghiêng lung tung hoàn toàn không liên hệ bản thân mình với cái tên Tống Đào.
Cuối cùng vẫn là Hỉ Bảo nhìn không nổi nữa, chạy đến trước mặt hiệu trưởng Tằng nói:
“Thầy hiệu trưởng ơi, em trai em quên rồi, nó quên mất tên của mình, quên trường học và quên cả thầy luôn rồi ạ.”
Câu trả lời này quả thực không thể xuất sắc hơn.
Hiệu trưởng Tằng lờ mờ nhớ tới mấy lời đồn trong đội dịp Tết, lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ. Ban đầu anh ta còn tưởng xã viên nói quá lên, kết quả lại là sự thật? Tống Đào thực sự có vấn đề về đầu óc không nhớ được chuyện gì sao? Nếu đã như vậy thì nó còn đến trường làm cái gì?
Biết nói chuyện này với Hỉ Bảo cũng vô dụng, hiệu trưởng Tằng chỉ có thể xua tay bảo Hỉ Bảo về chỗ ngồi trước, tính toán quay lại sẽ nói chuyện với người Tống gia sau.
Thực ra có nói hay không cũng chẳng tác dụng gì. Ai bảo lúc trước Triệu Kiến Thiết vì muốn nâng cao tỷ lệ nhập học đã đặc biệt tuyên bố trẻ con trong đội đi học được miễn phí. Đương nhiên, sách giáo khoa, vở bài tập, b.út chì và các loại văn phòng phẩm vẫn phải trả tiền. Ngoài ra trường học không lo cơm trưa cũng không cung cấp nước nóng, ai có nhu cầu thì tự chuẩn bị.
Cũng chính vì lý do này mà tỷ lệ nhập học của Đội sản xuất số 7 đạt mức cao kỷ lục là trên chín mươi phần trăm. Nếu là trước kia đừng nói con gái, ngay cả con trai cũng có thể không đi học, dù học phí trường tiểu học công xã rất rẻ nhưng thời buổi này nhà ai cũng không dư dả, con cái lại đông, tích tiểu thành đại cũng là một khoản chi lớn. Còn hiện tại đã không mất học phí thì tội gì không đi, vừa khéo những lúc trong nhà ồn ào, tống khứ bọn trẻ đi học, người lớn cũng có thể yên tâm làm việc. Lại tính toán tuổi tác, bảy tuổi đi học, mười ba mười bốn tuổi là học xong, con trai vừa lúc xuống ruộng làm việc kiếm công điểm, con gái giúp đỡ việc nhà vài năm cũng có thể gả chồng.
Miễn học phí toàn bộ đối với đám trẻ này chắc chắn là chuyện tốt, dù học không vào nhưng qua bao nhiêu năm mưa dầm thấm lâu, ít nhiều cũng biết thêm chút chữ nghĩa. Nhưng đồng thời vấn đề cũng không ít, rất nhiều gia đình hoàn toàn không xem xét tình trạng của con mình, cứ tống được đến trường là tống, xong việc thì thôi.
Giống như trường hợp của Triệu Hoành Bân đã lưu ban ba lần rồi. Hiệu trưởng Tằng thực sự không muốn làm khó cậu bé, thấy đứa nhỏ này ngày thường cũng rất ngoan, năm ngoái đã nói với ba mẹ cậu là cho cậu lên lớp đi. Kết quả ba mẹ cậu lại không đồng ý bởi vì em gái ruột của cậu là Triệu Ngọc Lan cũng sắp đi học, hai anh em học cùng nhau tốt biết bao, vừa hay có thể trông chừng em gái không bị ai bắt nạt.
Về việc này hiệu trưởng Tằng tỏ vẻ cạn lời.
Còn chuyện của Xú Đản trước mắt, anh ta đã không còn ôm hy vọng gì, tận nhân lực tri thiên mệnh, quay đầu lại anh ta sẽ đi khuyên nhủ. Nếu thực sự không được thì cứ để ngồi dự thính, dù sao cũng chẳng trông mong Xú Đản học hành ra ngô ra khoai gì.
Học sinh rất nhanh đều đến đông đủ. Hiệu trưởng điểm danh, phát sách giáo khoa mới, chép thời khóa biểu học kỳ mới lên một góc bảng đen lại bảo lớp trưởng và lớp phó dẫn cả lớp quét dọn vệ sinh sau đó là có thể ra về sớm. Ai bảo chương trình lớp một rất nhẹ nhàng, cộng thêm không có bài tập nghỉ đông cơ chứ?
Học kỳ mới khí thế mới, ba đứa nhỏ Tống gia đồng loạt thay sách giáo khoa mới. Lần này Tống Vệ Dân thật sự không màng đến chuyện vay tiền anh cả mà là Trương Tú Hòa chủ động bỏ tiền ra mua sách mới cho bọn trẻ. Dù sao cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, hơn nữa ba đứa nhỏ ngày nào cũng dính lấy nhau, phân biệt đối xử quá cũng không hay.
Trương Tú Hòa: “…………” Ai bảo Xú Đản cứ gọi cô là mẹ cơ chứ?
Ba đứa nhỏ, Mao Đầu và Hỉ Bảo đã tương đối thích nghi với đời sống học đường. Thực ra sự khác biệt giữa hai học kỳ cũng không lớn, lớp một lại chẳng có áp lực gì, sáng ba tiết, chiều ba tiết, buổi trưa nghỉ một khoảng thời gian dài để thong thả về nhà ăn cơm, tan học lại rất sớm, dù hiện tại vẫn là mùa đông nhưng khi tan học trời vẫn còn sáng trưng.
Rắc rối duy nhất chính là Xú Đản, đúng như Hỉ Bảo nói, cậu bé lại quên, quên triệt để.
“Xú Đản, chúng ta phải đi học, chờ học xong mới có thể về nhà tìm mẹ.”
Hỉ Bảo ôn tồn khuyên nhủ, hy vọng em trai ngoan ngoãn nghe lời đừng chạy loạn khắp nơi nữa.
“Mày mà chạy nữa là anh trói lại đấy!”
Mao Đầu thì không tốt tính như vậy, sau khi khuyên bảo liên tục không có kết quả, cậu bé chỉ có thể dùng lại chiêu cũ, dây thừng bện bằng cỏ lại phát huy tác dụng.
Xú Đản tủi thân vô cùng, cậu bé chỉ muốn tìm mẹ thôi mà, tại sao cứ không cho cậu đi tìm mẹ chứ?
Chưa đợi Xú Đản bị thu phục, vụ cày bừa vụ xuân đã bắt đầu.
Cũng như mọi năm Triệu Kiến Thiết lại triệu tập đại hội, kêu gọi mọi người nỗ lực hết mình trong vụ xuân. Và Viên Lai Đệ, người đã bế quan hai tháng nay cuối cùng cũng xuất quan.
Cô ta phát hiện m.a.n.g t.h.a.i chỉ hai ngày sau khi bọn trẻ được nghỉ đông, từ đó về sau liền tự nhốt mình trong phòng, ăn uống vệ sinh đều giải quyết tại chỗ hiếm khi ló mặt ra ngoài. Dù sao Hỉ Bảo đã lâu không gặp cô ta, mấy đứa trẻ khác cũng vậy, kỳ nghỉ chúng chỉ mải chạy đi chơi, giờ khai giảng thì phần lớn thời gian ở trường, cho dù Viên Lai Đệ thi thoảng có ra khỏi cửa phòng thì chúng cũng chẳng nhìn thấy mặt.
Nhưng vụ cày bừa xuân đã đến, toàn thể xã viên bao gồm cả thanh niên trí thức đều phải xuống ruộng làm việc. Đương nhiên giáo viên trong trường cũng bị tính vào trong đó.
Theo quy định từ mấy năm trước, giáo viên trường học ngày thường không cần xuống ruộng vẫn được tính công điểm. Nhưng mỗi khi đến vụ cày bừa xuân, thu hoạch vụ thu, gieo trồng... những lúc cần lượng lớn sức lao động thì họ bắt buộc phải nghỉ dạy để xuống đồng. Có khi bận quá, bọn trẻ cũng phải ra giúp như nhóm lửa nấu cơm, đưa trà đưa nước, hoặc trông coi sân phơi đều
có thể giao cho bọn trẻ làm.
Lương thực quan hệ đến mạng người, tất cả đều phải ưu tiên cho lương thực.
Vì thế sau khi khai giảng được một tháng, trường tiểu học đội sản xuất cùng với trường tiểu học và trung học cơ sở của công xã đều đồng loạt cho nghỉ.
Ngày nghỉ đầu tiên, sau khi Hỉ Bảo tự mặc quần áo giày dép lấy cái lược gãy răng của bà nội buộc xong b.í.m tóc chạy ra ngoài thì thấy chỉ có mấy chị đang giúp xới cơm bưng canh, những người khác đều không thấy đâu.
“Mọi người đâu rồi ạ? Đi đâu hết rồi?”