Tống Vệ Quốc tức điên người, anh ta quyết định không quấy rầy vợ và mẹ vợ hàn huyên, quay người ra đuổi cổ Mao Đầu ra khỏi cửa Trương gia. Nhưng mà Mao Đầu vừa đi, đám trẻ con khác cũng lập tức bám theo còn có đứa đề nghị ra bãi đất trống diễn kịch. Tống Vệ Quốc tức đến mức suýt nữa không nhịn được mà đ.á.n.h đòn con.
Mắt thấy kịch hay tan cuộc, bà Trương rất là tiếc nuối đi vào nhà chính. Họ đều không để ý rằng, có một cục bột nếp trắng trẻo cũng nhân cơ hội lẻn vào theo.
“Mẹ!” Xú Đản ôm chầm lấy eo Trương Tú Hòa ngẩng đầu vẻ mặt ủy khuất, “Không cần anh Mao Đầu, muốn mẹ cơ!”
“Được được, vậy con ngồi ở đây.” Thuận thế an trí cho Xú Đản ngồi xuống, lúc này Trương Tú Hòa mới nghiêm túc quan sát mẹ mình, “Mẹ, khí sắc mẹ cũng không tệ lắm nhỉ. Năm ngoái đội mình thu hoạch tốt không? Ở nhà sống thế nào?”
“Tốt, đều tốt cả.”
Bà Trương hoàn toàn không có tâm trí nói chuyện của mình, dù sao năm nào cũng sống như thế, có gì khác biệt đâu? Bà chỉ muốn hỏi chuyện về mấy đứa nhỏ.
Như nhìn ra suy nghĩ của mẹ, Trương Tú Hòa chủ động giới thiệu về Xú Đản:
“Đây là Xú Đản, tên khai sinh là Tống Đào. Là do cô em dâu ngốc của con sinh, nhà chú ba ấy. Tình cảnh cũng y hệt con bé Hỉ Bảo, cô ta lại vứt bỏ thành ra con lại nhặt được thêm một đứa.”
Ngừng một chút, cô đặc biệt bổ sung,
“Thằng bé này đầu óc không được tốt lắm, không nhớ được chuyện gì cũng tại thằng Mao Đầu hồi trước mồm miệng linh tinh lừa thằng bé, thế mà nó lại tin thật.”
Bà Trương nghe mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì. Chuyện Hỉ Bảo hồi trước bà có nghe con gái nhắc qua một lần nhưng bảo là do không đủ sữa nên mới bế sang cho con gái bà nuôi hộ cơ mà. Hơn nữa con gái sao so được với con trai? Đương nhiên theo bà thì chỉ cần là con ruột, dù là con gái cũng là rứt ruột đẻ ra, trừ khi nhà thật sự c.h.ế.t đói chứ ai lại nỡ đem cho người khác?
“Con từ từ nói, kể đầu đuôi cho mẹ nghe xem nào.”
Dù sao thời gian còn nhiều, Trương Tú Hòa đơn giản kể từ lúc Xú Đản bị phát hiện không nhớ được việc gì, kể đến chuyện Viên Lai Đệ suýt nữa khóc đến điên lại nói khéo thế nào vừa lúc đó Viên Lai Đệ lại phát hiện mang thai. Chuyện về sau thì thuận lý thành chương, gần như là bản sao của Hỉ Bảo lúc trước. Điểm duy nhất khác biệt là Hỉ Bảo khi lớn hơn một chút thì giao cho Triệu Hồng Anh chăm nhưng rất rõ ràng bà Triệu hứng thú rất ít với Xú Đản, thằng bé này đến tối cũng ngủ ở phòng cô, thật sự chẳng khác gì con cô đẻ ra.
Trong lúc nói chuyện, Xú Đản vẫn luôn ngoan ngoãn ngồi im. Để tránh cậu bé nghe hiểu, Trương Tú Hòa đều dùng từ thằng bé này để thay thế. Xú Đản thì kể cả người khác gọi là Tống Đào thì cậu cũng chẳng biết đó là ai, càng miễn bàn đến cách gọi ám chỉ kiểu này.
“Thế chẳng phải tốt quá sao?”
Bà Trương hoàn toàn không phát hiện Xú Đản có vấn đề gì, đứa trẻ trắng trẻo sạch sẽ, ngũ quan lại còn đặc biệt tuấn tú. Có điều nhìn kỹ thì đúng là không giống con cháu Trương gia, rốt cuộc bản thân Trương Tú Hòa dung mạo cũng bình thường, cứ nhìn hai chị em Xuân Lệ và Xuân Mai do cô sinh là biết, không xấu nhưng cũng chẳng thể gọi là đẹp. Còn Tiểu Cường và Mao Đầu thì nét mặt thiên về giống Tống Vệ Quốc, chỉ là Mao Đầu xấu hơn một chút cộng thêm nước da đen đến vô lý.
“Sao có thể tùy tiện nhìn ra được chứ? Nếu thật sự nhìn ra được, sao có thể suốt 5 năm liền không ai phát hiện ra?”
Trương Tú Hòa cũng cảm thán.
Nói thật cô thương Hỉ Bảo là vì nuôi nấng bao năm nên nảy sinh tình cảm mẹ con. Nhưng đối với Xú Đản, ban đầu là đồng cảm sau lại bị thằng bé này hoàn toàn chinh phục, thật sự là quá đáng yêu, sao lại có đứa trẻ đáng yêu đến thế chứ?
Nghĩ đến đây Trương Tú Hòa liền vẫy tay với Xú Đản:
“Lại đây, Xú Đản chào bà ngoại đi con.”
“Bà ngoại.”
Xú Đản cười ngọt ngào lộ ra hai cái má lúm đồng tiền nhỏ xíu.
“Ngoan, bà ngoại lấy lạc cho con ăn nhé.”
Bà Trương đặc biệt thích trẻ con, cho dù có nghịch ngợm bà nhìn cũng thấy vui, càng miễn bàn đến đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu làm người ta thương xót như Xú Đản. Bà bốc một nắm lạc đưa cho Xú Đản, nhìn cậu bé lễ phép cảm ơn mình trong lòng càng thêm yêu quý.
Để Xú Đản ngồi ghế nhỏ từ từ ăn, bà Trương không nhịn được nói:
“Đứa trẻ đáng yêu thế này mà em dâu con cũng nỡ bỏ. Hồi trước con bé kia thì không nói làm gì, dù sao cũng chưa từng tự tay chăm sóc, chứ thằng bé này nó đã nuôi…… bao lâu rồi? 5 năm!”
“Đúng thế, con mới nuôi nó gần một tháng mà đã thấy thương, mẹ ruột nó đúng là…… Thôi, kệ cô ta, con cũng muốn xem sau này cô ta sẽ thế nào.”
Trương Tú Hòa cực kỳ không thích Viên Lai Đệ, từ lúc mới về làm dâu đã thấy phiền, ban đầu chỉ là ngứa mắt cái kiểu cư xử không phóng khoáng sau lại thấy người này sống giả tạo, làm người làm việc đều không lanh lẹ, còn về sau này thì khỏi phải nói.
“Dù sao cũng là người một nhà, mẹ chồng con không ra mặt nói thì con cũng đừng xen vào việc người khác. Thời buổi này khác rồi, không còn quan niệm trưởng tẩu như mẹ nữa đâu. Con dù có là chị dâu cả cũng không có quyền quản em dâu.” Bà Trương sợ con gái chịu thiệt, vội vàng dặn dò kỹ lưỡng, “Vậy bây giờ con phải nuôi sáu đứa trẻ à? Có chịu nổi không?”
“Có gì mà không chịu nổi, dù sao mấy đứa đầu đều lớn cả rồi, ngày thường đi học chẳng thấy bóng dáng đâu, ngày nghỉ thì chạy tót ra ngoài chơi, gọi cũng chẳng về. Ba đứa nhỏ phía sau thì tự chơi với nhau rất hòa thuận. Hơn nữa chẳng phải còn có mẹ chồng con ở đó sao? Bà coi Hỉ Bảo như tâm can bảo bối, đâu cần đến lượt con chăm sóc. Chuyện cơm nước thì càng không phải lo, dù sao cũng là nấu chung một nồi.”
Trương Tú Hòa một chút cũng không hiểu nổi Viên Lai Đệ. Trẻ con khó nuôi nhất là lúc còn ẵm ngửa, Xú Đản đã nuôi được đến năm tuổi rồi còn sầu cái gì nữa? Cố tình lại đùng đùng vứt bỏ, người này có phải bị ngốc không?
Tâm ý tương thông, bà Trương cũng có suy nghĩ y hệt con gái, thậm chí bà còn nghĩ đến một chuyện không nhịn được liền bật cười:
“Tú Hòa, con nói xem cô em dâu kia của con có phải giống hệt con gấu đi bẻ ngô không? Gấu bẻ được một bắp thì vứt một bắp, bận rộn cả buổi mới được một bắp. Em dâu con thì……”
“Cô ta là đẻ một đứa vứt một đứa, đẻ đứa nữa lại vứt đứa nữa.”
Trương Tú Hòa cạn lời trợn trắng mắt, vớ phải bà mẹ kiểu này đúng là tạo nghiệp mà!
Cũng may Hỉ Bảo từ bé đã không ở bên cạnh ba mẹ ruột, tình cảm dành cho vợ chồng chú ba cũng chỉ giống như với vợ chồng chú hai thôi. Còn Xú Đản, với cái trí nhớ tệ hại đó không chừng chờ Viên Lai Đệ qua mùa xuân ra khỏi phòng, nhìn lên lại chẳng nhận ra ai là ai nữa rồi!
Nghe con gái nói ý này, bà Trương suýt nữa cười ngất. Bà trước đây đúng là ngốc, biết con gái sinh bốn đứa nhưng mấy năm nay hai nhà ít qua lại, đứa cháu ngoại nhỏ nhất vẫn chưa từng được nhìn tận mắt. Vừa rồi thấy Xú Đản một câu mẹ, hai câu mẹ gọi thân thiết như thế, bà còn tưởng đứa này là con ruột, hai đứa một đen một trắng bên ngoài kia mới là con nhặt về. Kết quả……
Từ từ, nói cách khác cái thằng bé đen thui như cục than tổ ong vừa rồi mới là cháu ngoại ruột của bà?!
Tiếng cười đột nhiên im bặt, bà Trương vội vàng ôm lấy Xú Đản để trấn an tinh thần. Vừa lúc người Trương gia nghe tin đã trở về, bà Trương dứt khoát không nhắc tới chuyện vừa rồi, lần lượt giới thiệu từng người cho Xú Đản.
Đây là ông ngoại con, đây là bác cả, người này gọi là bác gái cả, kia là cậu hai……
Gọi một lượt xong, Xú Đản hoa cả mắt, cậu bé đến người trong nhà mình còn chưa nhận mặt xong, trông mong gì cậu nhớ nổi một đoàn họ hàng bên ngoại? Quá làm khó cậu bé rồi.
May mắn là người Trương gia cũng cảm thấy làm thế là quá khó cho một đứa trẻ năm tuổi, gọi xong thì thôi, hoàn toàn không mong đợi cậu bé nhớ kỹ. Có điều đứa trẻ này nhìn thật vui mắt, trắng trẻo đẹp đẽ không nói, mấu chốt là quá ngoan, bảo gọi người là gọi người, cho đồ ăn là cảm ơn khỏi phải nói đáng yêu đến mức nào. Quay đầu lại thấy người lớn nói chuyện, cậu bé liền bê ghế nhỏ đặt cạnh chân Trương Tú Hòa, thẳng lưng hai tay đặt lên đầu gối, ngoan ngoãn ngồi im thin thít.
Lát sau Trương Tú Hòa vô tình nhắc tới việc đầu óc Xú Đản không được tốt, không ngoài dự đoán bị cả nhà phản bác.
Sao lại đầu óc không tốt? Đứa trẻ này nhìn ngoan thế cơ mà!
Không ngốc, ngốc ở chỗ nào? Nhìn xem, vẻ mặt thông minh sáng láng thế kia.
Nếu nó mà là thằng ngốc thì đội sản xuất của chúng ta còn đứa trẻ nào thông minh nữa? Chẳng lẽ toàn là một lũ đầu đất hết à.
Từ đầu đến cuối, Xú Đản đều dùng đôi mắt ngây thơ nhìn họ, thành công chiếm trọn trái tim của các bậc trưởng bối Trương gia. Chờ đám Tiểu Cường đi chơi một vòng trở về ăn cơm, mạc danh kỳ diệu phát hiện Xú Đản đã trở thành cục cưng mới của nhà ngoại.
Đúng là đứa trẻ tốt, vừa nhìn đã biết là gien tốt của Trương gia!!
Tống Vệ Quốc: Ha hả……
--
Hết chương 45.